Hôn Ước Âm Dương
Chương 1
1
Tôi có mệnh cách đặc biệt, từ nhỏ đã được một vị đại sư nhận làm đồ đệ.
Theo thầy học vẽ bùa, xem quẻ, bắt ma tróc yêu…
Năm 22 tuổi, bố mẹ tôi bỗng dưng nổi hứng gọi tôi về nhà.
Bố: “Con gái à, con cũng lớn rồi, đừng suốt ngày chơi trò thần thần quỷ quỷ nữa…”
Tôi: “Có gì thì nói thẳng đi.”
Bố: “Nhà mình có một dự án quan trọng, cần con tham gia.”
Tôi: “?”
Mẹ tôi nói: “Kết hôn liên minh gia tộc.”
Anh trai tôi bổ sung: “Bên kia cũng giống em, thích làm việc với người chết.”
Tôi: “Làm ngành tang lễ à?”
Mọi người: “Không phải… là mổ xác.”
Tôi: “???”
Mẹ sinh tôi rất khó khăn, ba ngày ba đêm mới sinh được.
May mà cuối cùng mẹ con đều bình an.
Vì thế, khi tôi vừa đầy tháng, bố đã bế tôi đến đạo quán Thiên Nguyên.
Đạo trưởng Huyền Thanh ở đó nói tôi mệnh cách đặc biệt, là thể chất thông linh bẩm sinh.
Nhìn thấy quỷ thần, giao tiếp được với âm giới.
Rất thích hợp học bùa chú, triệu hồn, phong thủy…
Bố tôi nghe xong sợ muốn xỉu, còn đạo trưởng càng nói càng hăng.
Nói gì thì nói, nhất định phải giữ tôi lại làm đệ tử cuối cùng.
Nhà họ Tần chúng tôi trăm năm mới sinh ra được một đứa con gái như tôi, bố tôi tất nhiên không đồng ý.
Ông bế tôi chạy thẳng một mạch về nhà.
Ông bà nội, bố mẹ và anh trai tôi ai cũng không tin mấy chuyện thần bí, cho rằng đạo trưởng chỉ giỏi ba hoa chích chòe.
Thế nhưng, sau này khi tôi vừa mới biết nói, tôi cứ luôn hướng về không trung luyên thuyên gì đó.
Mẹ tôi hoảng hốt hỏi: “Bé con, con đang nói chuyện với ai thế?”
Tôi chỉ vào chỗ tối tăm, chu môi nói:
“Mẹ ơi, bên kia có một chị gái, chị ấy muốn chơi với con~”
Mẹ tôi nhìn vào góc tối không một bóng người, lạnh sống lưng.
Tối hôm đó, trong nhà đã xảy ra chuyện kỳ quái.
Bà Vương – người nấu ăn cho nhà tôi, nửa đêm bật nhạc DJ rồi vào bếp nấu ba món một canh.
Tiếng động làm cả biệt thự tỉnh giấc.
Bố mẹ tôi bế tôi chạy xuống thì thấy bà Vương đang nhắm mắt chiên cá.
Quản gia không nói hai lời, lao tới tát bà Vương hai cái.
Bà ấy choàng tỉnh, mặt mày ngơ ngác.
Nhìn mọi người với ánh mắt kiểu “Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?”
Chỉ có tôi là đang nép trong lòng mẹ, chỉ tay về phía bàn ăn, nói ngây ngô:
“Chị áo trắng bảo chị đói lắm, chị thích đồ ăn bà Vương nấu, nên mới bảo bà ấy dậy nấu đó~”
Cả sảnh lập tức im phăng phắc.
Đôi đũa trên bàn bị nâng lên rồi lại đặt xuống.
Tôi tốt bụng nhắc nhở:
“Chị ấy bảo, chị là ma chết đói. Mọi người cứ nhìn chằm chằm, chị ấy ngại không dám ăn đó~”
Mọi người: “……”
Hôm sau, bà Vương xách vali rời khỏi nhà ngay từ sáng sớm.
Mấy cô giúp việc trong nhà thấy vậy, người thì xin nghỉ phép, người thì nghỉ việc luôn.
Để giữ chân người làm, bố mẹ tôi đem sữa công thức ra dọa tôi, bắt tôi đừng nhắc tới chị gái gì nữa.
Nhưng tôi không nhịn được, chỉ có thể lén chạy đi tìm anh trai.
“Anh ơi, em nói cho anh nghe, chị gái mà bà Vương nấu ăn cho ấy, chị buồn lắm luôn…
Từ giờ chị ấy không được ăn đồ ăn ngon nữa rồi~”
Anh tôi vừa nghe xong đã chạy đi méc ngay với bố mẹ.
“Bố ơi mẹ ơi! Duyệt Duyệt lại nói mấy chuyện tào lao rồi đây này!”
Bố tôi hết cách, đành sai người lên đạo quán Thiên Nguyên mời đạo trưởng Huyền Thanh đến.
Vị ông già tóc bạc ấy vừa nhìn thấy tôi liền cười toe:
“Ối chà, đồ đệ của ta giờ cao lớn thế này rồi sao?”
Bố tôi trán nổi gân xanh:
“Đạo trưởng, con gái tôi sẽ không bái ông làm sư phụ đâu, ông đừng mơ tưởng nữa!”
“Anh Tần này, con gái anh có thiên phú tuyệt vời như vậy, không để tôi thu nhận làm đồ đệ thì uổng lắm!”
“Hừ! Tôi mời ông tới đây là để xem phong thủy nhà tôi, chứ không phải để ông nhắm vào con gái tôi đâu.”
“Nhưng mà–”
“Không nhưng nhị gì hết. Nếu ông cứ cố chấp, vậy mời ông về cho.”
Đạo trưởng mím môi, xoay người định rời đi.
Tôi thấy hai tiểu nhân phát sáng đi theo sau lưng ông cũng sắp biến mất, như có ai sai khiến, tôi vùng khỏi vòng tay bố, gom hết sức lực nhào tới ôm chặt lấy đùi ông già tóc bạc:
“Đạo trưởng ơi, đừng… đừng đi mà, con bái ông làm sư phụ~”
Mặt bố tôi đen như đáy nồi:
“Duyệt Duyệt! Thả tay ra!”
Mẹ tôi thì sắp khóc đến nơi:
“Con ngoan, mau về với mẹ, mẹ mở Peppa Pig cho con xem nha?”
Đạo trưởng Huyền Thanh cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt già đục bỗng ánh lên một tia sáng, cười khì khì, cúi người ôm tôi lên lòng.
“Anh Tần, lệnh ái có duyên với đạo môn chúng tôi, miễn cưỡng giữ lại cũng chẳng được gì. Hôm nay đứa bé này, lão đạo nhất định nhận làm đệ tử!”
Bố tôi tức đến suýt ngất.
Nhưng đạo trưởng ôm tôi, bước chân nhẹ nhàng như gió, vòng qua bố tôi, bước thẳng ra cửa.
2
Hai tiểu nhân phát sáng kia lơ lửng trên vai ông, tò mò nghiêng đầu nhìn tôi.
Một đứa mặc áo yếm đỏ, tóc buộc hai bên; đứa còn lại búi tóc hai chỏm, mặc váy xanh, cười khúc khích với tôi.
“Ê! Đạo trưởng! Ông…” Bố tôi đuổi theo vài bước thì bị mẹ tôi kéo lại không buông.
“Thôi đi ông Tần,” mẹ tôi vừa lau nước mắt vừa nói, “Cho Duyệt Duyệt đi đi… Ở với đạo trưởng còn hơn là ở nhà bị mấy thứ kia hù chết… với lại, sau này đâu phải không gặp lại được con.”
Thế là, tôi đến sống ở đạo quán Thiên Nguyên, trở thành đệ tử chân truyền duy nhất của đạo trưởng Huyền Thanh.
Cô bé mặc áo yếm đỏ tên là A Hỏa, váy xanh là A Mộc, là bạn chơi đầu tiên kiêm bạn tập luyện của tôi.
Sư phụ dạy tôi vẽ bùa, A Hỏa cứ nhảy nhót bên cạnh làm cháy cả mép bùa.
Dạy tôi bước trận pháp, A Mộc cứ lượn tới lượn lui làm tôi ngã lên ngã xuống.
Sư phụ tức đến mức râu mép dựng đứng, cầm cái phất trần đuổi theo hai đứa nhóc kia chạy vòng quanh sân.
Cuộc sống thì náo loạn, nhưng cũng rất vui.
Thoắt cái, hai mươi năm trôi qua.
Tôi trở thành đệ tử đắc ý nhất của sư phụ.
Vẽ bùa niệm chú, bắt ma tróc yêu, phong thủy địa lý, cái gì cũng thành thạo.
Những thứ từng khiến người nhà tôi khiếp đảm, trong mắt tôi giờ chỉ là các thể năng lượng với đủ hình dạng.
Cái nào biết lý lẽ thì nói chuyện, cái nào không biết thì thu luôn – xử lý rất chuyên nghiệp.
Cho đến khi tôi vừa qua sinh nhật hai mươi hai tuổi, một cú điện thoại kéo tôi từ hiện trường vừa xử lý xong một con ma treo cổ trăm năm ngoài ngoại ô, gọi tôi về nhà.
Người gọi là anh tôi – Tần Lãng, giọng khẩn cấp vô cùng:
“Duyệt Duyệt! Mau về ngay! Trong nhà… trong nhà có hai con quỷ lông trắng xâm nhập! Hung dữ lắm! Bố mẹ sắp ngất rồi!”
Quỷ lông trắng à?
Tim tôi khựng lại – thứ này hiếm lắm, đạo hạnh rất cao.
Tôi chẳng kịp nghỉ ngơi, nhét vội xấp bùa lôi mới vẽ xong vào túi, cuống cuồng lao về biệt thự nhà họ Tần đã lâu không quay lại.
Vừa bước một chân vào phòng khách – nơi được bảo vệ nghiêm ngặt đến ruồi bay không lọt – tôi lập tức biết mình bị lừa.