Hương Thơm Ngọt Ngào

Chương 2



Tôi sững người, nhìn theo ngón tay thì thấy khuôn mặt với những đường nét sắc sảo của Chu Úc.

“Cậu nói… gì cơ?”

Vành tai Chu Úc đỏ lên. Cậu ta khẽ khắng giọng, lặp lại:

“Tôi hỏi cậu, câu nào không biết làm? Tôi cũng có thể dạy cậu.”

3

Phó Hoài là người đứng đầu toàn khoa.

Còn Chu Úc xếp hạng hai.

Nhưng Chu Úc “quậy” hơn nhiều.

Cậu ta đ/ á/ nh nhau, trốn học, tính tình lầm lì, ngay khóe mắt còn có một vết sẹo nhỏ trông rất dữ dằn.

Hầu như ai cũng sợ cậu ta.

Tôi đương nhiên không ngoại lệ.

Bình thường khi đi ngang qua dãy bàn cuối, tôi đều cố gắng đi thật xa để tránh chạm mặt.

Nhưng mà, chỉ còn hai tuần nữa là đến kỳ thi cuối kỳ.

Tôi muốn giữ suất học bổng, muốn kéo điểm tích lũy lên cao.

Nhưng câu tự luận cuối cùng trong đề Toán tôi vẫn không tài nào giải được.

Phó Hoài thì không chịu giúp tôi nữa.

Nếu không học ngay thì thực sự sẽ không còn thời gian mất.

Tôi đánh liều, da mặt dày bước đến chỗ Chu Úc ở dãy sau.

Cậu ấy ngồi một mình, chỗ ngồi rất rộng rãi, tôi chỉ việc ngồi ngay cạnh là được.

Thật không ngờ, lúc Chu Úc giảng bài lại chẳng dữ dằn chút nào.

Giọng cậu ấy như gió mát mưa xuân, cực kỳ êm tai, hoàn toàn không có một chút thiếu kiên nhẫn nào.

Hơn nữa, cách cậu ấy giảng bài rất khác với Phó Hoài.

Phó Hoài nói rất nhanh, thường thì não tôi còn chưa kịp nhảy số đã sang bước tiếp theo rồi, nghe mà chóng hết cả mặt.

Còn Chu Úc lại cố ý hạ tông giọng, nói chậm lại, tháo gỡ từng bước một của bài toán.

Chỉ giảng một lần mà tôi đã hiểu được đến 90%.

Tôi dùng bút đỏ sửa hoàn chỉnh câu bị sai.

Tôi ngẩng đầu lên, cười đến híp cả mắt với cậu ấy:

“Bạn Chu này, tớ biết làm rồi, cảm ơn cậu nhé!”

Chu Úc nhếch môi: “Không có gì.”

Không biết có phải là ảo giác của tôi không.

Nhưng mặt Chu Úc hình như đỏ hơn thì phải?

Đến cả vành tai cũng như sắp rỉ máu đến nơi rồi.

4

Giờ thể dục thầy giáo xin nghỉ, không phải tập Thái Cực Quyền nên mọi người tự do hoạt động.

Tôi một mình đi đến phòng tự học.

Phó Hoài cũng ở đó.

Ừm, ở dãy sau còn có một Chu Úc đang ngồi thẫn thờ.

Hôm nay cậu ấy thế mà không đi chơi bóng!

Tôi thu dọn các bài tập sai khác, định bụng nhân cơ hội này nhờ cậu ấy chỉ bảo thêm.

Thế nhưng tay tôi đột nhiên bị ấn lại.

“Chi Chi nhỏ, ban trưa cậu định hỏi tớ câu nào ấy nhỉ? Bây giờ tớ rảnh rồi, có thể dạy cậu.”

Phó Hoài vẫn cái vẻ bất cần đời như cũ, thò tay định lật cuốn sổ tay của tôi.

Tôi vội vàng giữ chặt lấy: “Tớ học xong rồi, cậu cứ đi chơi đi.”

Động tác của cậu ấy khựng lại.

Cậu ấy nghi hoặc nhìn tôi chằm chằm: “Cậu học xong nhanh thế cơ à? Tự học đấy?”

Ban đầu tôi định nói là hỏi Chu Úc.

Nhưng nghĩ đến vẻ mặt âm trầm, tách biệt với thế giới của cậu ấy, tôi lại thôi.

Ngộ nhỡ mọi người biết Chu Úc giảng bài hay rồi ai cũng đến hỏi thì sao.

Làm phiền người ta quá cũng không tốt.

Hơn nữa, tôi cũng có chút ích kỷ nhỏ nhoi.

Nếu Chu Úc chỉ giúp một mình tôi giảng bài thôi…

Thì tôi sẽ học được nhiều hơn!

“Tự học đấy, trước đó tớ đã nghiên cứu mấy ngày rồi mà, tự nhiên thông suốt thôi.”

Phó Hoài quan sát tôi vài lần.

“Vậy tớ có thể giảng cho cậu những câu khác.”

Tôi vội vàng lắc đầu: “Tớ muốn tự mình tìm cách giải.”

Bàn tay Phó Hoài đang đè trên cuốn sổ dùng lực mạnh hơn, đến mức gân xanh nổi cả lên.

Cậu ấy nhìn tôi một lúc, khẽ cười lạnh: “Hạ Chi Chi, cánh cậu cứng rồi đúng không?”

“Cậu giỏi thì sau này đừng có hỏi tớ cái gì cả.”

“Sau này tớ có giảng bài cho người khác, cậu cũng đừng có mà thèm thuồng.”

Tôi lập tức nhăn mặt.

Thế thì không ổn.

Tuy Chu Úc giảng bài hay hơn, nhưng dù sao cũng không thân thiết lắm.

Lỡ như sau này cậu ấy đổi ý, không dạy tôi nữa thì biết làm sao.

“Phó Hoài…”

Tôi níu lấy áo Phó Hoài, đang định cứu vãn tình hình.

Thì ở cửa lớp đột nhiên xuất hiện một bóng dáng xinh đẹp.

Cô ta cười lên lộ ra hai lúm đồng tiền bên má phải, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng đến mức gần như trong suốt.

Cô ta vẫy tay nũng nịu với Phó Hoài: “Thầy giáo nhờ tớ ra đề hộ, tớ làm không xuể, cậu giúp tớ một tay được không?”

Giọng nói ngọt lịm đến khé cổ.

Phó Hoài lập tức cầm áo khoác đi ra ngoài, thành thục khoác áo lên vai cô ta, nhíu mày:

“Sau này đừng mặc váy ngắn nữa, mấy tên con trai cứ nhìn chằm chằm vào cậu kìa.”

Bạch Vi Vi khẽ vuốt cằm cậu ấy, nhướng mày: “Cậu dám bảo là cậu không thích à?”

Phó Hoài nhếch môi, không đáp lời.

Nhìn theo bóng lưng họ rời đi.

Thật bất ngờ, lòng tôi không còn thấy khó chịu nữa.

Ngược lại, còn có một chút cảm giác nhẹ nhõm.

Suy cho cùng, chẳng có quy định nào bắt buộc thanh mai thì nhất định phải thuộc về trúc mã cả.

Thanh mai cũng có thể đi tìm người khác mà.

Tôi thở hắt ra một hơi, cầm cuốn sổ chậm rãi bước về phía dãy bàn cuối.

5

Tôi thử ngồi xuống bên cạnh Chu Úc.

Cậu ta không ngăn lại.

Tuyệt quá!

Tôi mở vở ra, chắp hai tay:

“Bạn học Chu, cậu giảng bài quá hay, dạy tôi thêm được không?”

Chu Úc dừng xoay bút.

Ngẩng mắt nhìn tôi một cái.

Khóe môi khẽ cong:

“Cậu coi tôi là lao động miễn phí à?”

Tôi sững người, như bị dội thẳng một chậu nước lạnh lên đầu.

Vội vàng viết xuống thông tin liên lạc của mình:

“Tôi có thể chuyển tiền cho cậu, cậu ra giá tùy ý.”

Chu Úc nhét tờ giấy vào túi, khóe môi hơi nhếch.

“Không cần tiền. Thứ bảy tôi có trận bóng rổ, cậu đến đưa nước cổ vũ cho tôi là được.”

Tôi mơ hồ nhớ ra Phó Hoài cũng từng nói với tôi có trận bóng rổ.

Cũng bảo tôi đến cổ vũ đưa nước.

Thế là tôi gật đầu.

Đưa hai phần cũng là đưa.

Chu Úc khẽ nhướng mày:

“Chỉ đưa cho một mình tôi.”

Tôi do dự một chút, rồi gật đầu mạnh.

Người giúp giảng bài chính là đại gia.

Huống chi, Bạch Vi Vi chắc chắn sẽ đưa nước cho Phó Hoài.

Tôi chỉ cần đưa cho Chu Úc là được.

Lúc này Chu Úc mới nở một nụ cười lớn.

Kéo tập bài sai của tôi lại:

“Bắt đầu từ bài nào trước?”

Gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, vừa lúc làm mái tóc hơi dài của cậu ta bay lên, lộ ra chiếc khuyên tai màu tím rất nổi bật.

Không hiểu sao khiến cậu ta càng thêm vài phần tà khí.

Tôi nuốt nước bọt, lặng lẽ đỏ mặt.

Đột nhiên cảm thấy, so với Chu Úc, Phó Hoài thật ra cũng không đẹp trai hơn bao nhiêu.

Cũng không dịu dàng bằng cậu ta.

Nếu Chu Úc có thể giảng bài cho tôi cả đời thì tốt biết mấy.

6

Những bài còn lại Chu Úc vẫn chưa giảng xong.

Sắp đến giờ học chuyên ngành rồi.

Cậu ta nói nếu buổi tối có nhiều thời gian hơn, nếu cùng nhau ăn tối thì hiệu quả giảng bài sẽ cao hơn.

Tôi nghĩ một chút thấy cũng có lý, liền đồng ý.

Chương trước Chương tiếp
Loading...