Khi Tôi Và Chồng
Chương 3
6
Tuần đầu tiên vào đoàn phim, tôi đã nhận được điện thoại của Trần Văn Đường.
Anh ta nói chỗ thông mạch để lọc m.á.u của mẹ chồng bị hỏng rồi, hỏi tôi phải làm sao.
Tôi vừa buồn cười vừa bất lực mà đáp: “Chẳng phải tôi đã dặn anh rồi sao, chỗ thông mạch trên cánh tay không được dùng sức, không được đè ép. Tôi sợ anh quên nên còn cố tình viết ở mặt sau tờ thời gian biểu của anh nữa. Anh không đọc à? Chẳng phải anh là người kỷ luật nhất sao!”
Trần Văn Đường lập tức kích động: “Tôi lấy đâu ra thời gian mà đọc! Tôi còn chẳng có thời gian bước vào phòng làm việc nữa! Em tưởng bà ấy muốn đè vào đó lắm à? Chẳng phải là lúc giúp bố lau người thì bị bố tát một cái, gạt trúng chỗ đó sao!”
Tôi khẽ “à” một tiếng: “Ôi, bố lú lẫn thì thôi, anh cũng lú theo luôn à? Lau người chẳng phải đã có dì Từ rồi sao? Sao lại có thể để mẹ tự tay làm?”
Trần Văn Đường nói: “Dì Từ nghỉ rồi! Người ta làm có ba ngày là đi mất rồi! Có một lúc bố lên cơn lú lẫn, bôi phân khắp cả giường, dì ấy chịu không nổi, ngay cả tiền cũng không lấy mà bỏ đi! Cô Phương tìm cho một người mới, vừa bước vào cửa cũng chạy mất rồi, giờ vẫn còn đang tìm người giúp việc mới đây! Chẳng lẽ để bố cứ thế mà chịu à? Em tưởng mẹ muốn mạo hiểm tự tay làm lắm sao!”
Lúc đó tôi đang ăn bữa giảm cân, nghe Trần Văn Đường gào lên một tràng đầy mùi vị như vậy, bất giác thấy hơi buồn nôn.
“Á? Anh không nói chuyện phía trước cho tôi biết mà.”
Trần Văn Đường hoàn toàn sụp đổ: “Hôm kia tôi gọi cho em bao nhiêu cuộc, em có nghe máy không! Tôi nói với em kiểu gì!”
Tôi rôm rốp c.ắ.n mấy miếng cà rốt: “Bên đoàn phim bọn tôi đang thu âm hiện trường, đương nhiên điện thoại không thể mở được rồi. Trước đây mỗi lần anh đứng lớp giảng bài, chẳng phải anh cũng đâu có nghe điện thoại của tôi sao?”
Dù là bồn cầu ở nhà bị tắc, hay con cái đ.á.n.h nhau ở trường, hoặc người già trong nhà xảy ra chút sự cố, chẳng phải trước nay tôi đều một mình chống đỡ hết sao?
“Phùng Thiến, em có thể đừng nói nhảm nữa được không! Em nói cho tôi biết mẹ bây giờ phải làm sao!”
Trần Văn Đường gần như là quát thẳng vào tôi.
Trong lòng tôi cười lạnh, nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng: “Đương nhiên là tìm bác sĩ chứ sao? Anh quát tôi thì có ích gì? Chẳng phải anh vẫn thường dạy tôi rằng làm việc phải bình tĩnh, phải giải quyết vấn đề, đừng chỉ biết phát tiết cảm xúc sao?”
“Nhưng bác sĩ nói làm lại chỗ thông mạch phải mất hơn một tuần, vậy buổi lọc m.á.u ngày kia phải làm sao!”
Rõ ràng Trần Văn Đường không còn khí thế như lúc nãy nữa, giọng điệu bắt đầu yếu hẳn đi.
Tôi thở dài: “Thì mở đường truyền ở tĩnh mạch cổ thôi, chỉ là người bệnh sẽ rất khổ, còn phải nằm viện. Chắc anh phải ở bên chăm mẹ hai ngày”
“Em đùa gì vậy! Ngày kia hội thư pháp của tôi có hoạt động rất quan trọng!”
Cảm xúc của Trần Văn Đường cứ như trò đập chuột chũi, bên này vừa ấn xuống thì bên kia lại bật lên.
Ha!
Hoạt động của hội thư pháp?
Lý do nghe thật là lớn lao quá nhỉ.
Tôi nói: “Hay là để Huệ Tâm đi cùng bà nội đi, con bé mười tám tuổi rồi, đã thành niên rồi mà”
Trần Văn Đường nói: “Huệ Tâm sắp lên lớp 12 rồi, em bảo con bé nghỉ học à?”
Tôi nói: “Thế chứ còn sao nữa? Anh không chịu dời hoạt động, nó không chịu bỏ việc học, vậy thì cứ đứng nhìn người già bị bí tiểu đến c.h.ế.t sao?”
Trần Văn Đường nói: “Phùng Thiến, sao bây giờ em nói chuyện độc địa thế? Em không thể xin nghỉ ở cái đoàn phim rách của em một hôm, về giúp một tay sao! Tôi đặt vé máy bay cho em!”
Tôi suýt bật cười thành tiếng: “Trần Văn Đường, đến bao giờ anh mới chịu bước ra khỏi cái tháp ngà thanh cao của mình thế? Tôi đang làm ở đoàn phim đầu tư mấy trăm triệu tệ đấy. Tôi là người hướng dẫn múa hiện trường, nếu xin nghỉ rồi bỏ đi, vậy những cảnh quay đã sắp xếp mấy ngày nay phải làm sao? Anh có biết ngừng việc một ngày tổn thất hơn một triệu tệ không!”
“Tôi ký với họ hợp đồng lao động ngắn hạn ba tháng, hơn sáu vạn tệ thù lao thì Trần Văn Đường anh có thể không để vào mắt, nhưng tiền vi phạm hợp đồng gấp ba lần, thậm chí còn phải bồi thường thiệt hại cho cả đoàn phim
”
“Một giáo sư đại học lương năm hơn năm trăm nghìn tệ, hình như cũng chưa giàu đến mức coi tiền như giấy lộn đâu nhỉ?”
“Ôi, tới rồi tới rồi! Thôi không nói nữa, chỗ bọn tôi sóng kém, tôi phải đi làm việc đây”
Tôi cười trộm rồi cúp máy, ăn thêm mấy miếng rau cuối cùng, vui vẻ đi vào trường quay.
7
Thêm một tuần nữa trôi qua, con trai gọi điện cho tôi.
“Mẹ, bao giờ mẹ mới về? Răng khôn của con đau.”
Lúc đó tôi đang hướng dẫn động tác cho mấy diễn viên trong đoàn, tranh thủ trả lời một tin nhắn.
“Bảo bố con đưa con đi nhổ”
“Bố con đi công tác rồi.”
“Vậy bảo chị con đưa đi.”
“Con sợ đau, chị con lúc nào cũng cười nhạo con.”
“Thế thì bảo bà nội đi cùng.”
“Bà nội con sợ m.á.u, bảo không dám nhìn con nhổ răng. Với lại bà cũng bệnh đầy người, đứng còn không vững nữa.
Tôi nghĩ một chút rồi nói: “Vậy mẹ cũng không còn cách nào. Mẹ bây giờ cũng đang đi công tác, mẹ cũng sợ m.á.u, mỗi ngày nhảy múa biên đạo mệt đến mức đứng không vững, hơn nữa mẹ cũng không đảm bảo là sẽ không cười nhạo con”
“Mẹ! Mẹ thật sự mặc kệ sống c.h.ế.t của bọn con luôn sao!”
Con trai tôi hoàn toàn suy sụp.
Thằng bé sắp mười sáu tuổi rồi, nuôi nó thành một đứa trẻ khổng lồ vô tình vô nghĩa như hôm nay, quả thật tôi cũng có trách nhiệm.
Nhưng sự nuông chiều vô hạn của mẹ chồng, cùng kiểu làm cha lúc xuất hiện lúc mất tăm như xác sống của Trần Văn Đường, khiến bao năm nay quan hệ giữa tôi và con trai luôn ở trong trạng thái đối đầu cực kỳ căng thẳng.
Một cậu bé mà chỉ vì đi tiểu xa cũng được khen giỏi, nó chưa bao giờ cảm thấy sự vất vả và hy sinh của tôi mới chính là thứ nâng đỡ cuộc sống sung sướng của nó.
Cũng là chuyện từ vài năm trước, khi tôi bị viêm răng khôn đau đến mức không bò dậy nổi, nó cầm thanh kiếm ánh sáng đồ chơi, nói rằng phải nhân lúc con quái vật là tôi suy yếu nhất mà c.h.é.m một nhát cho xong, trừ hậu họa về sau.
Tâm lý đùa nghịch của trẻ con, không hiểu chuyện, chỉ là một lớp vải đáng thương để che đậy mà thôi.
Bản chất là nó cũng giống hệt cha mình, chưa từng thật lòng thương xót bất cứ điều gì ở tôi.
Cũng chưa từng có ai bận tâm đến sống c.h.ế.t của tôi.
“Mẹ đang cố gắng kiếm tiền mà, chẳng phải đang nuôi dưỡng sở thích sao? Chẳng phải chính các người nói tôi nên tìm một việc thể diện để làm sao? Mẹ sắp lên máy bay rồi nhé, không nói nữa. Đau quá thì c.ắ.n một lát gừng mà chịu đựng, chờ dây thần kinh rằng c.h.ế.t rồi sẽ không đau nữa. Tạm biệt”
8
Chớp mắt một cái đã một tháng trôi qua, kỳ nghỉ đông cũng đến rồi.
Con gái gọi điện cho tôi, hỏi bao giờ tôi về, có thể đến họp phụ huynh cho nó không.
“Bảo bố con đi ấy.”
Lúc đó tôi đang giãn cơ cùng huấn luyện viên yoga, lập tức nói với con bé rằng đoàn phim vẫn còn hơn một tháng nữa mới đóng máy.
“Lần này con thi không tốt, con sợ bố đến trường bị giáo viên nói vài câu, về nhà lại mắng con…
Tôi bật cười thành tiếng: “Sao có thể chứ? Bố con trước nay luôn theo chủ trương học hành vui vẻ mà. Mỗi lần mẹ quát mắng các con, chẳng phải ông ấy đều lập tức nhảy ra che chở sao? Một lần sa sút cũng không sao, cứ để bố con dạy con cho tốt. Dù sao ông ấy cũng là giáo sư đại học danh tiếng cơ mà!”
Con gái bắt đầu sốt ruột: “Mẹ không hiểu đâu, từ sau khi mẹ đi, bố như biến thành người khác vậy. Hôm nọ kèm em làm bài, tức đến mức suýt dùng compa chọc vào đầu nó!”
“Mẹ, mẹ về đi được không? Con không muốn bố đi họp phụ huynh. Chủ nhiệm lớp bọn con nghiêm lắm, lỡ nói mấy câu làm bố mất mặt, về nhà chắc chắn bố sẽ tính sổ với con.”
Con gái tôi từ nhỏ vốn cũng là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của mẹ, nhưng sau tuổi dậy thì bắt đầu nuôi dưỡng ý thức độc lập, dần dần lại xa cách tôi.
Có lẽ vì cùng là phụ nữ nên nó cũng có phần đồng cảm, hoặc cũng có thể sau khi nổi loạn tuổi mới lớn, trong lòng lại mang một sự kiêu ngạo kiểu vừa thương vừa giận vì tôi không chịu tranh đấu.
Không phải là nó không nhìn thấy cảnh ngộ của tôi, chỉ là vì nó không muốn trở thành kiểu người như tôi, nên theo bản năng nó mới phản kháng và phê phán mọi thứ thuộc về tôi.
Có đôi lúc tôi nghĩ, dù chỉ là vì con gái.
Những gì tôi đang làm hiện giờ, cũng là để con bé thật sự hiểu rằng sau này một cô gái rốt cuộc nên đi trên con đường như thế nào.
“Không sao đâu, con cứ đường đường chính chính để bố con đi đi. Nếu ông ấy về dám làm khó con, con cứ nói rằng, vì sao mẹ kèm con học bao nhiêu năm thì thành tích của con vẫn tốt, vậy mà bố chỉ quản con hơn một tháng là điểm số sa sút? Bố còn có mặt mũi gì mà dạy dỗ con, sao không tự tìm nguyên nhân ở chính mình đi? Thôi được rồi, mẹ phải đi đắp mặt nạ đây, ngoan nhé, tạm vậy đã.”
Tôi cúp điện thoại của con gái, nhìn gương mặt ngày càng hồng hào đầy sức sống trong gương, rồi mỉm cười.
Đọc tiếp: Chương 4 →
Đọc tiếp: Chương 4 →