Khoảng Cách Sáu Tuổi
Chương 1
01
Sau khi Chu Diệp lên đại học, chúng tôi không còn liên lạc nữa.
Lần gặp lại, là sau khi tôi nhận được điện thoại của cố vấn học tập của cậu ấy, nói Chu Diệp yêu đương trong trường rồi làm bạn nữ mang thai.
Hôm đó, vừa bước vào văn phòng, còn chưa kịp hiểu đầu đuôi câu chuyện, tôi đã bị phụ huynh bên kia chỉ thẳng vào mặt mắng xối xả.
Phía bên kia còn lớn tiếng tuyên bố.
Muốn kiện Chu Diệp tội cưỡng hiếp.
Văn phòng ồn ào náo loạn, giáo viên phụ trách hòa giải nhìn về phía tôi, vẻ mặt đầy khó xử.
“Phụ huynh của Chu Diệp, hay là cô nói vài câu đi?”
Tôi lười biếng ngước mắt.
“Mọi người muốn chúng tôi chịu trách nhiệm thế nào?”
Không khí im lặng trong chốc lát.
Bố mẹ phía bên kia nhìn nhau một cái, thái độ dịu xuống.
Mẹ cô gái chậm rãi nói:
“Chúng tôi cũng không phải người không biết điều. Người trẻ yêu đương thì được, sinh con sớm cũng chẳng sao… Ít nhất cũng phải đính hôn trước.”
“Nhưng sính lễ thì không thể thiếu, không thể để con gái tôi chịu thiệt…”
Ý của họ là vì hai người chưa đủ tuổi kết hôn hợp pháp, nên trước tiên phải mua nhà, mua xe, chuẩn bị sính lễ…
Nghe xong những lời đó, ánh mắt tôi tối đi vài phần.
“Chuẩn bị sính lễ, nhà cửa, xe cộ… là điều nên làm.”
Đổi giọng, tôi nhìn về phía bụng hơi nhô lên của cô gái.
“Nhưng làm sao tôi có thể xác định đứa bé trong bụng cô ấy là của Chu Diệp?”
Vừa dứt lời, bố cô gái đập mạnh xuống bàn một cái, trợn mắt nhìn tôi.
“Ý cô là gì? Con gái tôi lúc ngủ với em trai cô vẫn còn là gái còn trinh, các người định không nhận sao?”
Tôi không muốn phí lời với họ nữa, trực tiếp đưa ra đề nghị.
“Mọi người đến bệnh viện làm xét nghiệm DNA đi, chi phí nhà tôi sẽ chịu.”
Cô gái chột dạ cúi đầu, khẽ kéo tay áo bố mình. Người đàn ông trung niên khựng lại một chút rồi đột nhiên lớn tiếng quát:
“Xét nghiệm gì chứ, tôi chưa từng nghe nói. Tôi chỉ biết con gái trong sạch của nhà tôi bị các người hủy hoại rồi… Bồi thường tiền, nhất định phải bồi thường… Không có một triệu thì không được…”
Một triệu.
Đúng là dám mở miệng.
Văn phòng vừa yên tĩnh được một lúc lại náo loạn lần nữa.
Gà bay chó sủa.
Đến lúc này, ai cũng nhìn ra đối phương là đến để tống tiền.
Tôi lấy điện thoại ra.
“Vậy thì báo cảnh sát đi.”
“…”
Ở khóe mắt, tôi thấy Chu Diệp lạnh lùng nhìn màn kịch này.
Chàng trai mặc toàn đồ hàng hiệu, lông mày sắc bén, sống mũi cao thẳng, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh như thể mọi chuyện chẳng liên quan đến mình.
Vẻ mặt ngông nghênh bất cần.
Tôi giúp cậu ấy.
Cậu ấy lại đứng bên cạnh xem náo nhiệt.
Đúng là vẫn y hệt hồi nhỏ.
Vô lương tâm.
02
Sau khi đến đồn cảnh sát một chuyến, mọi chuyện cũng được làm rõ.
Cô gái mang thai tên là Hà Duyệt Tâm.
Vừa bước chân vào đại học, cô đã bị bố mẹ đòi tiền, ép phải bám lấy đại gia.
Nhưng đại gia đâu dễ bám như vậy?
Mang thai rồi.
Người đàn ông kia trực tiếp biến mất không thấy mặt.
Chu Diệp và Hà Duyệt Tâm là bạn học cấp hai.
Năm đó hai người còn ngồi cùng bàn, bây giờ lại học cùng trường.
Rất nhanh đã bị họ nhắm trúng.
Ai bảo ngày nào cậu ấy cũng mặc đồ hàng hiệu, tính cách phô trương, còn thường xuyên lui tới quán bar.
Sau khi say rượu, cậu ấy bị chụp vài tấm ảnh chung.
Thế là bị người ta bám lấy tống tiền.
Rời khỏi đồn cảnh sát.
Tôi và Chu Diệp tìm một chỗ ăn cơm.
Bố tôi gửi tin nhắn WeChat.
【Điều thầy giáo của Chu Diệp nói trong điện thoại là thật sao?】
Tôi trả lời:
【Chỉ là hiểu lầm thôi.】
Thật ra tôi đã giao chuyện này cho luật sư xử lý.
Cần kiện thì kiện, cần bồi thường thì bồi thường.
Nhưng tôi không muốn bố mẹ phải lo lắng theo.
Bố tôi: 【Được, con cũng nên dạy dỗ nó, nhưng đừng động tay. Dù sao em con vẫn còn nhỏ…】
Còn nhỏ.
Đúng là một cái cớ hay.
Tôi ngước mắt nhìn người đối diện, giọng điềm đạm:
“Sau này bớt uống rượu đi.”
Nhắc đến chuyện uống rượu, Chu Diệp cũng nhìn tôi, đáy mắt đầy vẻ mỉa mai.
Tôi khẽ giải thích:
“Cậu em nói.”
Nhắc đến bố tôi, hiếm khi cậu ấy mở miệng, nhưng giọng lại đầy châm chọc.
“Cậu có biết chuyện chị từng làm với em không?”
Vừa nhắc đến chuyện đó, tôi lập tức phản ứng như mèo bị giẫm trúng đuôi.
Hung dữ quát lên.
“Em còn chưa chịu dừng à?”
“Bây giờ ai đang dọn đống rắc rối này cho em?”
“Là chị.”
“Em thử lấy oán báo ân thêm lần nữa xem?”
Ánh mắt Chu Diệp dừng trên mặt tôi, như đang dò xét điều gì.
Bị cậu ấy nhìn như vậy, tôi bỗng thấy chột dạ.
Vốn không định nói thêm.
Nhưng lại nhớ lời bố tôi nói, cậu ấy còn nhỏ, chắc chắn chẳng có ai dạy cách yêu đương.
Tôi thầm thở dài, khéo léo nhắc nhở:
“Yêu đương thì được… Nhưng chuyện đó phải biết tự bảo vệ… Lỡ có con cũng đừng sợ, em phải gánh vác trách nhiệm mà một người đàn ông nên có… trách nhiệm nên có…”
Mới nói được một nửa, tôi đã cảm thấy bầu không khí có gì đó không đúng.
Quay đầu nhìn.
Sắc mặt Chu Diệp càng lúc càng tối, đáy mắt phủ một tầng lạnh lẽo.
“Nói xong chưa?”
“Ừm.”
Đột nhiên cậu ấy nổi giận.
“Em có con với ai?”
“Tô Mạn, chị tưởng ai cũng giống chị, lên giường dễ như ăn cơm sao?”
“Em nói cho chị biết, từ đầu đến cuối Chu Diệp chỉ từng bị một con khốn ngủ đúng một lần.”
Tôi rụt cổ lại.
Cậu ấy lạnh lùng trừng mắt nhìn tôi, nghiến răng ken két:
“Chị biết là ai mà!!!”
03
Người ngủ với cậu ấy là tôi.
Hai chúng tôi không có quan hệ huyết thống, có thể nói trước kia vốn chẳng thân thiết.
Mẹ của Chu Diệp là con nuôi của bà nội tôi.
Năm Chu Diệp mười tuổi, cô tôi ly hôn.
Bà quanh năm bận làm ăn, chạy đi chạy lại trong và ngoài nước.
Chỉ có thể giao Chu Diệp cho bảo mẫu chăm sóc.
Nhưng Chu Diệp lại là một tên tiểu ma vương.
Sau đó, hết người giúp việc này đến người giúp việc khác bỏ việc, cô tôi đành bàn với mẹ tôi xem có thể đưa Chu Diệp đến nhà tôi ở hay không.
Bố mẹ tôi đồng ý.
Dù sao bao năm nay, cô tôi luôn đối xử rất tốt với nhà tôi, chuyện phụng dưỡng ông bà nội cũng đều do bà gánh vác.
Cứ như vậy, Chu Diệp chuyển đến nhà tôi.
Hai năm sau, tôi ra nước ngoài du học, trong nhà chỉ còn lại Chu Diệp.
Cậu ấy không phải đứa ngoan ngoãn.
Ở nhà thì giả vờ như một cậu bé ngoan.
Nhưng vừa bước chân ra khỏi cửa, lại như chú chó nhỏ được thả xích.
Trốn học, đánh nhau, yêu sớm, uống rượu hút thuốc…
Đến khi bố mẹ tôi phát hiện có điều bất thường thì Chu Diệp đã học lớp 11.
Bố tôi sốt ruột đến mức huyết áp tăng cao phải nhập viện.
Mẹ tôi ở bệnh viện chăm sóc ông.
Hai người gọi điện cho tôi.
Hôm đó, tôi bắt được Chu Diệp trong quán bar, cậu ấy đang uống đến say khướt cùng một đám côn đồ.
Cậu ấy còn cố tình chống đối tôi.