Khoảnh Khắc Sếp Thả Tim
Chương 1
Tôi đã âm thầm chửi sếp trên vòng bạn bè WeChat suốt một năm.
Cho đến ngày anh ta thả tim bài đăng của tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy cuộc đời mình coi như kết thúc.
Vốn dĩ tôi chỉ là một nhân viên vô danh trong công ty, ngày ngày làm việc cầm chừng, lướt qua từng giờ như cá nằm trên thớt.
Cho đến khi công ty đột nhiên có một vị tổng tài mới.
Phó Viễn Chi.
Một anh chàng lai Tây với mái tóc bạc được vuốt rối đầy dụng ý, đôi mắt hổ phách sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, khóe môi lúc nào cũng như mang theo nụ cười nửa thật nửa đùa của một bad boy chính hiệu.
Ngày đầu tiên anh ta xuất hiện, cả văn phòng nữ gần như phát đ/iên.
Thậm chí ba cô lao công dưới tầng còn tìm cớ lên lau sàn.
Đẹp thì đúng là đẹp thật.
Nhưng từ khi anh ta tới, cuộc sống của tôi cũng chính thức bước vào địa ngục.
Đi làm đúng giờ.
Tan làm đúng giờ là chuyện không tồn tại.
Tăng ca trở thành chuyện thường ngày.
Vì thế, vẻ đẹp trai kia trong mắt tôi cũng dần biến dạng.
Mỗi sáng trước khi bắt đầu làm việc, tôi đều phải âm thầm nguyền rủa anh ta cả trăm lần trong lòng.
Sau đó đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè để xả giận.
Chửi xong mới có thể yên tâm làm việc.
Thế nhưng hôm nay…
Nhìn dòng trạng thái vừa đăng, tôi chỉ thấy lòng mình lạnh như tro tàn.
[Anh tăng ca, tôi tăng ca. Sếp thì đi cặp bồ. Tôi cố gắng, anh cố gắng. Đổi lại được mỗi cái Ferrari.]Vừa ngẩng đầu lên.
Tôi lập tức chạm phải ánh mắt của Phó Viễn Chi.
Anh đang nhàn nhã uống cà phê trong văn phòng.
Tôi hoảng đến mức cúi gằm mặt xuống, run rẩy xóa trạng thái.
Sau đó lại run rẩy thêm lần nữa để chặn sếp khỏi vòng bạn bè.
Làm xong tất cả, tim tôi vẫn đập thình thịch.
Tôi cố ép bản thân tập trung viết kế hoạch, hoàn toàn không nhận ra Phó Viễn Chi đã đứng cạnh bàn từ lúc nào.
“Đi gặp khách hàng với tôi.”
Tôi giật bắn mình, suýt ngã khỏi ghế.
Ngẩng đầu nhìn anh.
Lại nhìn quanh một vòng.
Xác nhận người anh gọi đúng là tôi.
Tôi lập tức tắt máy tính, lẽo đẽo đi theo sau.
“Giám đốc… chúng ta đi gặp khách ở đâu vậy ạ?”
Anh không trả lời.
Chỉ gửi cho tôi một định vị.
“Tài xế hôm nay nghỉ. Cô lái xe.”
Tôi cầm chìa khóa, cảm giác tội lỗi trong lòng vẫn chưa tan.
Tay nắm vô lăng.
Đầu óc thì đã bay tận chân trời.
Chắc sếp bận lắm.
Không có thời gian xem vòng bạn bè đâu.
Mà nếu có vô tình nhìn thấy…
Chắc gì đã biết tôi đang nói anh ta.
Bạn bè anh ta nhiều như vậy.
Biết đâu chỉ là lỡ tay bấm thích.
Chắc chắn anh ta không biết.
Nếu biết thật, tôi đã bị đá khỏi công ty từ lâu rồi.
Sao có thể bình yên đi làm suốt một năm được?
Đúng.
Chắc chắn là vậy.
Tôi vừa tự an ủi vừa vô thức gật đầu.
Ngay lúc ấy, giọng nói lạnh tanh của Phó Viễn Chi vang lên.
“Tập trung lái xe.”
Tim tôi lập tức nhảy dựng.
Tôi vội hít sâu một hơi, nhìn thẳng về phía trước.
Trong phòng riêng của nhà hàng.
Ba người đàn ông bụng phệ dẫn theo mấy cô thư ký ăn mặc thời thượng tới muộn hơn chúng tôi vài phút.
Tôi đứng bên cạnh Phó Viễn Chi, lặng lẽ nghe bọn họ xã giao.
Một người đàn ông mặc áo sơ mi đen nhìn tôi từ trên xuống dưới.
Khóe môi nhếch lên đầy ý vị.
“Đây là thư ký mới của Tổng Phó à?”
Phó Viễn Chi bình thản gật đầu.
“Ừ, người mới.”
Người kia cười cười.
“Cũng khá xinh đấy.”
Ánh mắt gã ta không hề che giấu sự thiếu đứng đắn.
Tôi nheo mắt, cố giữ nụ cười xã giao.
Trong lòng thì chẳng có nổi một chút thiện cảm.
Vừa ngồi xuống, mấy người kia đã liên tục rót rượu.
Thấy tôi không động đến ly nào, lập tức cười nói:
“Thư ký Lý không định nể mặt bọn tôi à? Một ly cũng không uống sao?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng.
Phó Viễn Chi đã lên tiếng trước.
“Cô ấy lát nữa còn phải lái xe đưa tôi về.”
“Nếu vậy thì tôi uống thay.”
Dứt lời.
Anh ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Tôi vội vàng cười xin lỗi.
“Xin lỗi anh Vương, tôi còn phải lái xe.”
Không ngờ Vương Đại Hải lại cười đầy ẩn ý.
“Tổng Phó cứ yên tâm.”
“Cùng lắm tôi gọi tài xế thay anh, đảm bảo đưa anh về tận nhà.”
Thật ra tôi cũng nghĩ như vậy.
Có người lái xe hộ thì uống một chút cũng chẳng sao.
Nhưng tôi không hiểu vì sao Phó Viễn Chi lại nhất quyết bắt tôi đưa anh về.
Anh đặt ly rượu xuống, giọng nhàn nhạt:
“Nhà tôi ở ngoại thành.”
“Đường khá khó tìm.”
“Tôi sợ tài xế anh Vương gọi tới không tìm được.”
Nói xong, anh lại uống cạn thêm một ly.
Sắc mặt Vương Đại Hải lập tức khó coi.
“Tổng Phó đây là đang thương hoa tiếc ngọc sao?”
Phó Viễn Chi khẽ cười.
Lại uống sạch ly rượu trong tay.
“Anh Vương nghĩ nhiều rồi.”
“Chủ yếu là nhà tôi thật sự khó tìm thôi.”
2. Sau cuộc nhậu – Tình ý mập mờ
Gần đến nửa đêm, buổi xã giao chết tiệt cuối cùng cũng kết thúc. Tôi không uống giọt nào, dìu Phó Viễn Chi lên xe.
Chạm vào cơ bắp săn chắc của anh ta, tôi không khỏi thắc mắc – cũng là đi xã giao, sao người ta toàn bụng phệ, còn anh ta lại thân hình cân đối, hình như còn có cả cơ bụng sáu múi?
Ngày nào cũng thấy anh ta ngồi lì trong văn phòng, có bao giờ đi phòng gym đâu. Chắc chắn là mỗi tối ở nhà âm thầm tự luyện tập rồi!
Sau khi đỡ anh ta ổn định trên xe, chào tạm biệt ba ông sếp cũng đang say xỉn xong, tôi mới lên xe.
Vừa ngồi vào ghế, tôi chợt nhớ… còn chưa thắt dây an toàn cho Phó Viễn Chi.
Anh ta nghiêng đầu, nheo nheo mắt, hai má đỏ bừng. Dưới ánh đèn vàng dịu, góc nghiêng của anh trông vừa bí ẩn vừa quyến rũ. Bộ vest xám càng làm nổi bật dáng người cao ráo, đôi chân dài đến mức không biết nên để vào đâu.
Tôi rón rén lại gần, vừa định rút dây an toàn thì Phó Viễn Chi đột nhiên nghiêng đầu, môi anh chạm vào sống mũi tôi.
Hương rượu nhàn nhạt bao quanh khiến đầu óc tôi trống rỗng.
Phải công nhận, lúc Phó Viễn Chi say rượu nhìn ngoan ngoãn thật, ít ra còn dễ chịu gấp trăm lần cái bộ mặt ma quỷ lúc ở công ty.
Tôi khựng lại vài giây, thấy anh không có dấu hiệu tỉnh dậy liền nhanh chóng cài dây an toàn, rồi mở định vị anh gửi từ trước.
Tới cổng khu nhà, tôi mới nhận ra… ủa, nhà anh đâu có khó tìm như nói, mà cũng không hề nằm ở vùng ngoại ô.
Đỡ anh vào nhà, tôi càng nghĩ càng bực. Rõ ràng tôi có thể tan làm lúc tám giờ, vậy mà anh bắt tôi ngồi viết kế hoạch, viết xong còn phải theo anh tăng ca, kiêm tài xế, kiêm thư ký đi tiếp khách.
Tôi chật vật đỡ anh vào phòng ngủ, cơn giận lại dâng lên, liền mạnh tay quăng anh xuống giường.
Ban đầu tôi định quăng lên giường thôi, ai ngờ anh lại kéo áo tôi không buông, theo đà tôi cũng ngã nhào theo.
Không chỉ ngã xuống giường… mà còn ngã đè lên người anh… lại còn… hôn trúng môi anh.