Không Dành Cho Anh

Chương 1



1.

Không biết đã uống bao nhiêu ly.

Tôi đứng dậy, định đi vệ sinh.

Vừa đứng lên, tôi đã thấy trời đất quay cuồng, dưới chân nhẹ bẫng.

Đồng nghiệp không yên tâm, vội kéo tôi lại.

Tôi xua xua tay, cứ thế nghênh ngang đi ra ngoài.

Ra khỏi phòng riêng rồi, tôi mới phát hiện — mình thật sự uống quá nhiều rồi.

Đèn hành lang nhìn cũng như đang chao đảo.

Nhưng tôi chẳng để tâm, vừa huýt sáo vừa đi vào nhà vệ sinh, rồi lại vừa huýt sáo đi ra.

Sau đó.

Tôi thấy ở cuối hành lang có một bóng người quen thuộc đang đứng.

Mũi, đường nét, góc nghiêng mặt……

Sao…… lại giống bạn trai cũ của tôi…… đến thế?

Tôi nheo mắt nhìn anh ta mấy giây.

Trong lòng càng thêm chắc chắn.

Người này chính là Bùi Úc Tu.

Cái gã giả nghèo lừa tôi, còn nói tôi dẫm phải cục phân chó, cái tên đàn ông chó má ấy.

“Đồ tra nam chết tiệt.”

Tôi mắng thầm một câu.

Đầu óc còn chưa kịp phản ứng, người tôi đã lao tới trước mặt anh ta rồi.

Bốp——

Tôi tát một cái thật mạnh, âm thanh giòn tan vang dội.

Người đàn ông che mặt, trợn to mắt, nhìn tôi không thể tin nổi.

Tôi ghé sát nhìn mặt anh ta, càng nhìn càng thấy có chỗ không đúng.

Làn da này…… hình như còn non hơn trong ký ức của tôi một chút?

Hiểu rồi.

Tôi khoanh tay trước ngực, chế nhạo:

“Ồ, ba năm không gặp, trẻ ra không ít nhỉ. Xem ra anh còn học được cả đi làm thẩm mỹ rồi?”

2.

Nhưng tôi đã nhận nhầm người.

Hậu quả của sự bốc đồng, nghiêm trọng hơn tôi tưởng rất nhiều.

Người đàn ông báo cảnh sát.

Trong hơn mười phút chờ cảnh sát tới, cơn gió lạnh trong hành lang thổi vào mặt, làm men rượu trong tôi tan đi hơn nửa.

Đồng nghiệp chạy tới, vẻ mặt chấn động nhìn tôi: “Hà Sinh…… cậu thật sự đánh người rồi à?”

Tôi gật đầu, trong lòng một trận hối hận.

Quả nhiên rượu vào thì can đảm cũng lên.

Tôi vậy mà lại dám tát người rồi.

Cảnh sát rất nhanh đã đến.

Chúng tôi bị đưa vào phòng hòa giải ở đồn cảnh sát.

Cửa vừa đóng lại, cảnh sát nhìn tôi, nghiêm giọng quát: “Nói đi, chuyện gì xảy ra?”

Tôi cười khan hai tiếng, đành nhận mệnh mở miệng: “Đồng chí cảnh sát, tôi tát người là không đúng, tôi bằng lòng xin lỗi, cũng bằng lòng bồi thường, chỉ cần…… khụ khụ, chỉ cần không quá đáng là được.”

Cảnh sát có chút bất lực: “Cô trông cũng nho nhã đoan chính, đang yên đang lành sao lại tát người ta?”

Khóe miệng tôi giật giật, cắn răng giải thích: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi… anh ta quá giống bạn trai cũ của tôi, tôi uống nhiều quá không nhịn được, cứ tưởng là tên tra nam đó, cho nên… cho nên tát một cái.”

Cảnh sát hít sâu một hơi, biểu cảm phức tạp: “Dù là bạn trai cũ của cô thì cũng không thể tát người được. Chuyện này nghiêm trọng lên là gây rối sinh sự, cô có biết không?”

Tôi xấu hổ không thôi, liên tục gật đầu: “Vâng vâng vâng, là tôi không đúng, tôi uống nhiều quá nên nhận nhầm người. Tôi xin lỗi, tôi bồi thường tiền, tôi…”

Lời còn chưa nói xong, người đàn ông đối diện đã bật cười khẩy.

“Giống cô?” Anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt quét từ mái tóc đến đôi giày của tôi, khóe môi treo nụ cười chế giễu rõ ràng, “Cô à?”

“Cái bộ đồ chợ trời này, từ đầu đến chân đều quê mùa của cô, cũng có thể quen người giống tôi?”

Anh ta ngừng một chút, dường như vẫn thấy chưa đủ, lại bổ sung thêm một câu: “Tôi thấy đôi mắt của cô, còn không bằng quyên cho người cần dùng đi.”

Tôi day trán, một câu cũng không phản bác nổi.

Ai mà ngờ được chứ?

Trên đời này lại có người giống Bùi Úc Tu đến thế.

Đúng là rượu vào hỏng việc.

Hiếm khi mới nghĩ muốn say không về.

Giờ thì hay rồi, tối nay còn chưa chắc đã về được nhà.

Nghĩ đến đây, tôi cũng chẳng còn sức mà cãi chày cãi cối, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày mình.

Thấy tôi im lặng, người đàn ông càng cười nhạo hăng hơn:

“Đồng chí cảnh sát, anh xem, anh cũng thấy vô lý đúng không? Người này chắc chắn có vấn đề về não!”

“Loại người này nên đưa thẳng vào bệnh viện tâm thần! Còn nói gì mà giống bạn trai cũ của cô ta?”

“Có người giống tôi ba phần thôi cũng không thể ở bên loại người này được.”

Tôi ngẩng đầu lên, không nhịn được mà phản bác: “Không chỉ ba phần, mà là chín phần! Tôi thậm chí còn tưởng bạn trai cũ của tôi trẻ ra nữa.”

Nghe câu đó, vẻ mặt người đàn ông càng khinh thường hơn:

“Vậy thì càng không thể. Người giống tôi đặc biệt nhất, chỉ có anh trai tôi.”

Anh ta bĩu môi, chế giễu: “Anh trai tôi ấy à? Cô càng không thể quen được. Anh ấy giỏi hơn tôi không biết bao nhiêu lần, cô với anh ấy cách nhau xa đến mười vạn tám ngàn dặm. Có thể gặp anh ấy một lần, cô đã phải tạ ơn trời đất rồi. Còn yêu đương? Mơ cũng không dám mơ kiểu đó.”

Tôi sững người, bỗng ngẩng phắt đầu lên, không nói nổi một lời.

Thấy tôi không lên tiếng.

Người đàn ông hai tay dang ra, ra vẻ “tôi đã nhìn thấu cô từ lâu”.

Thực ra không phải tôi không muốn phản bác, mà là đầu óc tôi rối như tơ vò.

Lời anh ta vừa nói, có chút quen tai.

“Cô gái ở tầng lớp này mà có thể quen tôi thì đúng là vận chó ngáp phải ruồi, cô chắc hẳn phải cảm ơn trời đất rồi chứ.”

Cùng một giọng điệu, cùng một sự ngạo mạn, cùng một vẻ trên cao nhìn xuống.

Người anh trai trong miệng anh ta—

có lẽ tôi thật sự quen.

Có lẽ…

Tôi còn chưa kịp nghĩ tiếp, cửa phòng hòa giải đã bị người ta đẩy ra.

Người đàn ông vừa rồi còn thao thao bất tuyệt lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt từ kiêu ngạo chuyển sang uất ức:

“Anh! Anh tới rồi! Em bị con đàn bà điên này tát một cái! Anh phải làm chủ cho em!”

Tôi ngẩng đầu lên.

Cả người cứng đờ trên ghế.

3.

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt rơi trên mặt tôi, không nhúc nhích.

Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau ấy, lòng bàn tay tôi âm ỉ nóng lên.

Tôi từng vô số lần tưởng tượng cảnh gặp lại Bùi Úc Tu.

Tôi từng nghĩ mình sẽ tát anh, sẽ mắng anh.

Tôi cũng từng nghĩ mình sẽ đứng trước mặt anh, ưỡn thẳng lưng, để anh biết không có anh thì tôi sống tốt đến mức nào.

Nhưng ba năm không gặp, anh vẫn là người đàn ông đứng trên đỉnh cao ấy.

Mặc bộ vest đặt may vừa vặn, khí thế trong xương cốt còn mạnh hơn trước.

Khác xa một trời một vực với người đàn ông từng chen chúc cùng tôi trong căn nhà thuê, mặc chiếc áo lên xù lông.

Còn tôi thì sao?

Tôi mặc chiếc áo hoodie mua ở sạp ven đường, áo cũng đã xù lông.

Tóc tai rối bù, trên người còn nồng nặc mùi rượu.

Người đàn ông bên cạnh hưng phấn mách tội:

“Anh, anh phải làm chủ cho em! Mau tìm luật sư giỏi nhất, tống con đàn bà tiện này vào bệnh viện tâm thần đi!”

Vừa dứt lời, Bùi Úc Tu nghiêng đầu nhìn anh ta một cái.

Chỉ một cái thôi.

Người đàn ông như bị dọa đến mức không dám nói thêm một chữ nào.

Giọng Bùi Úc Tu không nặng, nhưng lại mang theo uy nghiêm không thể kháng cự: “Xin lỗi.”

Tôi nuốt nước bọt, trong lòng không nhịn được mắng mình hèn.

Vừa nãy lúc tát người thì chẳng phải rất ghê gớm sao?

Ra tay dứt khoát, gọn gàng.

Bây giờ chính chủ đứng ngay trước mặt, đến một tiếng cũng không dám hé.

Thật ra tay tôi vẫn còn hơi ngứa.

Nhưng men rượu trong tôi đã tỉnh hẳn.

Tôi hiểu rõ——bây giờ Bùi Úc Tu có một trăm cách khiến tôi chết rất khó coi.

Chương tiếp
Loading...