Kịch Bản Đã Viết Sẵn
Chương 3
3
Khi tỉnh lại vào ngày hôm sau.
Trong phòng chỉ còn lại một mình tôi.
Mọi chuyện xảy ra đêm qua vẫn còn rành rành ngay trước mắt.
Tôi bắt đầu cảm thấy xấu hổ muộn màng.
Tôi trùm kín chăn, dùng sức lăn lộn qua lại, cố gắng rũ bỏ những hình ảnh đáng xấu hổ kia ra khỏi đầu.
“Á á á sao cứ phải là anh ta chứ!”
“Biết thế tìm đại một anh nam mẫu cho rồi.”
Thật sự quá lúng túng.
Dù gì tôi cũng từng tuyên bố, cho dù đàn ông trên thế giới này chết hết, tôi cũng sẽ không bao giờ ở bên Giang Dã.
Tôi và Giang Dã là hàng xóm lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Hai nhà môn đăng hộ đối.
Thêm vào đó hai bà mẹ lại là bạn thân thiết nhất, muốn thân trên thêm thân, nên vừa ra đời đã hứa hôn từ bé cho chúng tôi.
Nhưng tôi và Giang Dã luôn nhìn nhau không vừa mắt.
Từ nhỏ tôi đã thích bám đuôi Lý Lương – con trai chú bảo vệ.
Từ nhỏ Giang Dã đã làm liếm cẩu cho Vương Thiến – con gái của Vương má bảo mẫu.
Kết quả, Lý Lương và Vương Thiến thành đôi.
Tôi và Giang Dã đều đồng loạt thất tình.
…
Lúc ngồi dậy, tôi theo bản năng chống tay đỡ lấy eo.
Mẹ kiếp!
Cái tên chó Giang Dã này, làm như chưa từng được ăn thịt vậy.
Rõ ràng là thuốc đã hết tác dụng.
Thế mà tối qua anh ta vẫn cứ bám riết lấy tôi không buông.
4
Đạn mạc liếc mắt một cái là nhìn thấu đêm qua giữa tôi và Giang Dã đã xảy ra chuyện gì.
Bàn luận vô cùng trắng trợn.
【Quá trình tối qua đâu? Quá trình rất quan trọng đó nha!!】
【Thế này là coi tụi này thành người ngoài rồi đó hả, tôi là hội viên VIP cao quý đấy, có cái gì mà không xem được hả?!】
【Vẫn là đôi vợ chồng này tốc độ nhanh nhạy, nhà bên kia vẫn còn đang chơi đồ hàng, bên này đã lên cao tốc phóng vèo vèo rồi.】
【Thiên kim giả kiêu kỳ hay làm nũng VS Thiếu gia giả nhị thế tổ não yêu đương, bộ đôi phản diện CP này sảng thật, mị ăn trước cả tỷ miếng.】
【Tôi nói đúng mà, não yêu đương thì phải ở bên não yêu đương mới đúng, một đứa não yêu đương thì là liếm cẩu, hai đứa não yêu đương thì đó mới là lãng mạn.】
Quả nhiên xào CP là chiêu tẩy trắng hiệu quả nhất.
Mới qua một đêm, tôi và Giang Dã, một nữ phụ độc ác, một nam phụ phản diện, thế mà cũng có người lên thuyền chèo CP mượt mà.
Cái gì cũng đu được chỉ có hại mấy người thôi!
Tôi xoa xoa cái eo đau nhức, vừa định đứng lên.
Đã nghe tiếng cửa “cạch” một cái, ngay sau đó một giọng nói trầm thấp vọng vào.
“Tỉnh rồi à?”
Tôi theo phản xạ vớ lấy cái chăn che chắn trước ngực, hung hăng trừng mắt nhìn Giang Dã vừa đột ngột bước vào:
“Giang! Dã!”
“Anh vào sao không gõ cửa hả?”
Giang Dã trĩu môi, ra vẻ không thèm quan tâm nói:
“Xấu hổ cái gì?”
“Trên dưới cả người cô, có chỗ nào mà tôi chưa thấy qua?”
Tôi tức đến phát run, mạnh bạo vớ lấy cái gối tựa trên giường, hung hăng đập thẳng vào anh ta:
“Chuyện đêm qua, anh tốt nhất là giữ kín trong bụng cho tôi.”
“Nếu không tôi liều mạng với anh đấy!”
Giang Dã thu lại nụ cười, trên mặt không nhìn ra được cảm xúc gì:
“Nguyễn Kiều, cô không phải là vẫn chưa chết tâm với Lý Lương đấy chứ?”
“Cô không muốn sống nữa à?”
Tôi cạn lời đảo mắt:
“Anh bị bệnh à.”
“Nếu tôi chưa chết tâm, tối qua đuổi anh ta đi làm gì?”
Giang Dã cười ngốc nghếch:
“Hì hì, cũng đúng.”
5
“Quần áo của tôi đâu?”
Nhìn đống quần áo rách nát tơi bời trên sàn nhà, tôi day day trán, bực dọc hỏi Giang Dã.
Nghe vậy, Giang Dã lập tức lôi từ phía sau ra một chiếc túi giấy ném cho tôi.
Bên trong quần áo từ trong ra ngoài đều đầy đủ.
Toàn là những thương hiệu mà ngày thường tôi hay mặc.
Lúc tôi thay quần áo, có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt nóng rực của Giang Dã luôn đi theo tôi.
Ban đầu tôi có hơi ngượng ngùng.
Nhưng sau đó nghĩ lại, dù sao thì đêm qua hai đứa cũng trần trụi với nhau rồi.
Giờ cũng chẳng có gì phải xấu hổ nữa.
Quan trọng là, tôi và Giang Dã xưa nay luôn không hòa thuận.
Tôi không muốn để anh ta nghĩ rằng tôi sợ anh ta.
Ngược lại, Giang Dã thấy tôi giữ vẻ rộng rãi tự nhiên, vành tai lại đỏ ửng lên.
Anh ho nhẹ một tiếng, ấp úng nói:
“Tôi ra ngoài đợi cô.”
Mặc xong quần áo, tôi đi chân trần bước ra khỏi phòng.
Giang Dã đang làm bữa sáng trong bếp, mùi thơm bay ra tận phòng khách.
Tôi men theo mùi thơm đi vào phòng ăn, ngạc nhiên lên tiếng hỏi:
“Wow, được đấy chứ.”
“Anh học nấu ăn từ khi nào vậy?”
Giang Dã giật giật khóe miệng:
“Từ hồi tiểu học đã biết nấu rồi.”
Đọc tiếp: Chương 4 →