Kiếp Này Ta Gả Người Khác

Chương 2



Một lúc sau, anh cầm tấm thiệp mời trên đầu giường đưa cho cô.

“Tháng sau tôi và Ý Mạt kết hôn. Mong cô đến dự.”

Nhan Thư Ý nhận lấy thiệp.

“Tôi sẽ đến đúng giờ. Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”

Tống Văn Khanh nhìn chằm chằm gương mặt cô, mày khẽ nhíu.

Không hiểu sao, hôm nay Nhan Thư Ý ngoan ngoãn đến lạ.

Nhưng anh không hỏi thêm, nắm tay Nhan Ý Mạt rời khỏi khách sạn.

Cô cũng lê bước nặng nề theo sau.

Cúi đầu, tâm trí mơ hồ, cô nghe thấy tiếng hét thất thanh bên cạnh.

Giây tiếp theo, bảng đèn khổng lồ trên cao rơi thẳng xuống.

Theo bản năng, Tống Văn Khanh kéo Nhan Ý Mạt lùi lại, hoàn hảo tránh khỏi tai nạn.

Chỉ còn Nhan Thư Ý đứng tại chỗ.

Bị đập trúng, toàn thân đầy máu, ngã quỵ xuống đất.

Cơn đau dồn dập như thủy triều, xé toạc thần kinh cô, khiến cô run rẩy trong vũng máu.

Nước mắt từng giọt lớn trào ra, làm nhòe tầm mắt.

Cô nhìn bóng lưng anh che chở cho Nhan Ý Mạt, rồi khẽ khép mắt lại.

Thiếu niên từng chỉ có mình cô trong tim… sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Và cô…

cuối cùng cũng có thể hoàn toàn buông bỏ rồi.

Chương 2

Khi mở mắt lần nữa, Nhan Thư Ý phát hiện mình đã vào bệnh viện.

Y tá đang thay thuốc, thấy cô tỉnh lại thì thở phào nhẹ nhõm.

“Cô hôn mê hai ngày rồi, cuối cùng cũng tỉnh. Cảm thấy thế nào? Hôm chị cô đưa cô vào viện vì quá hoảng sợ nên cũng ngất xỉu. Ba mẹ cô và anh rể đều đang ở phòng bên cạnh chăm sóc cô ấy. Tôi đi gọi họ sang nhé?”

Nghe vậy, hàng mi Nhan Thư Ý khẽ run, cô lắc đầu.

“Không cần. Họ sẽ không muốn gặp tôi, mà tôi cũng không muốn gặp họ.”

Trong mắt y tá thoáng qua chút thương cảm, rồi quay người rời khỏi phòng bệnh.

“Haiz, rõ ràng là chị em ruột, em gái xuất huyết nặng phải vào ICU mà người nhà chẳng thèm hỏi han, chỉ chăm chăm lo cho chị bị hoảng sợ. Hai ngày nay chưa từng sang thăm một lần.”

“Tôi nghe nói anh rể cô ấy là tổng giám đốc tập đoàn Tống Thị. Chị gái gả vào hào môn, bị xem nhẹ cũng là chuyện bình thường. Nhưng anh rể đúng là si tình thật, lúc nào cũng ở bên chị gái. Uống thuốc, ăn cháo đều tự tay đút, còn mời chuyên gia tâm lý đã nghỉ hưu tới để khai thông tâm lý, quà dỗ dành thì như nước chảy vào phòng bệnh…”

Những lời thì thầm cảm thán ấy rõ ràng lọt vào tai Nhan Thư Ý.

Thế nhưng từ đầu đến cuối, cô không hề biểu lộ cảm xúc.

Cảnh tượng này, cô đã quá quen rồi.

Buổi chiều, bác sĩ gọi cô đi tái khám. Không có ai đi cùng, cô chỉ có thể tự mình gượng dậy khỏi giường với thân thể còn yếu ớt.

Khi đi ngang qua phòng bệnh bên cạnh, Nhan Thư Ý nhìn thấy ba mẹ và Tống Văn Khanh đều vây quanh Nhan Ý Mạt, hỏi han ân cần.

Cha cô đắp chăn cho chị, mẹ bóc nho đút tận miệng.

Trên gương mặt Nhan Ý Mạt là nụ cười ngọt ngào, giọng nói mềm mại.

“Ba, mẹ, mấy ngày nay hai người cứ chăm sóc con mãi mà chưa đi thăm em. Con cũng ăn no rồi, hay là mang bát canh cá còn lại này qua cho em ấy đi. Em bị thương nặng như vậy, chắc phải bồi bổ.”

“Ôi, con đừng lo cho nó. Nó ở đâu cũng sống được. Bát canh này mẹ con hầm cả đêm mới xong, đem qua cho nó chẳng phải phí sao?”

Cha Nhan không chút do dự đã từ chối, mẹ Nhan cũng gật đầu tán thành.

Tống Văn Khanh nhẹ nhàng chỉnh lại mái tóc mái cho cô ta, ánh mắt dịu dàng như muốn tràn ra ngoài.

“Mạt Mạt, bác sĩ nói rồi, em ngất là vì suy nghĩ quá nhiều. Nhan Thư Ý trước giờ lạnh nhạt vô tình, chưa từng nghĩ đến tình cảm chị em, đến cả anh rể cũng dám mơ tưởng. Em còn quan tâm cô ta làm gì?”

Nghe những lời lạnh lùng ấy, Nhan Thư Ý khẽ cười tự giễu, nụ cười đầy chua chát.

Cô sinh ra đã dị ứng hải sản, không thể ăn bất cứ loại thủy sản nào. Nhưng Nhan Ý Mạt lại thích cá tôm cua ghẹ, vì thế trong nhà bữa nào cũng có hải sản.

Cô không ăn được thứ gì, chỉ có thể ăn rau với cơm trắng, còn bị ba mẹ trách là kén ăn.

Trước mặt người khác, Nhan Ý Mạt luôn tỏ ra rất quan tâm cô em gái này. Nhưng mỗi khi chỉ còn hai chị em, cô ta không ngừng mỉa mai, thỉnh thoảng còn đánh đập.

Sau khi đánh xong, Nhan Ý Mạt lại khóc lóc đi mách, đảo trắng thay đen.

Cha mẹ Nhan chưa từng hỏi rõ, chỉ phạt Nhan Thư Ý quỳ dưới mưa suốt một đêm.

Từ đó, cô luôn giữ khoảng cách với chị, bất kể Nhan Ý Mạt muốn gì, cô đều nhường.

Kiếp trước, Tống Văn Khanh là điều duy nhất cô muốn tranh lấy.

Kết cục lại thảm hại đến vậy.

Kiếp này, cô chỉ muốn sống tốt cuộc đời mình. Không tranh, không giành, cũng không yêu nữa.

Nhan Thư Ý một mình hoàn thành kiểm tra, cầm đơn thuốc đi lấy thuốc.

Nhà thuốc nằm ở tòa phía sau, phải đi qua một khu vườn.

Khi đi ngang qua đài phun nước, cô bị chặn lại.

Ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy Nhan Ý Mạt.

“Ồ, nhanh vậy đã xuống giường được rồi à? Xem ra cũng không bị thương nặng lắm nhỉ. Tôi nói cho cô biết, ba mẹ đều đứng về phía tôi. Cho dù cô có nói với Văn Khanh rằng năm đó người ở bên anh ấy là cô, người anh ấy thật sự thích là cô thì cũng vô ích thôi. Tiết kiệm sức đi!”

Đối mặt với sự khiêu khích ấy, phản ứng của Nhan Thư Ý rất bình thản.

“Chị yên tâm. Từ nay về sau, tôi sẽ không thích Tống Văn Khanh nữa. Những gì chị muốn, tôi đều nhường cho chị.”

Nhan Ý Mạt đã quen với dáng vẻ cam chịu của cô, ánh mắt càng thêm đắc ý.

“Nhường? Tôi cần cô nhường sao? Từ nhỏ tôi muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Cô chỉ xứng nhặt những thứ tôi không cần! Cả đời này cô cũng không tranh nổi với tôi!”

Chương 3

Nhan Thư Ý không muốn tiếp tục nghe những lời khiêu khích ấy, nghiêng người định rời đi.

Thấy cô muốn đi, Nhan Ý Mạt nhíu mày, đang định mắng tiếp thì trong hành lang bỗng xuất hiện một bóng người quen thuộc.

Cô ta khẽ động tâm, lập tức túm lấy tay Nhan Thư Ý, kéo cô cùng nhảy xuống hồ phun nước.

Cả hai đều không biết bơi, vùng vẫy loạn xạ trong nước, kêu cứu không ngừng.

Vết thương trên người Nhan Thư Ý lại rách ra, máu nhuộm đỏ cả mặt hồ.

Nước lạnh tràn vào mũi, sặc đến mức cô ho liên tục.

Đau đớn khiến cô không còn sức giãy giụa, cơ thể cứ thế chìm xuống.

Khi sắp ngạt thở, cô nhìn thấy Tống Văn Khanh lao tới, nhảy xuống nước.

Anh bơi lướt qua người cô, không nhìn cô lấy một lần, cũng không đưa tay cứu giúp, mà ôm lấy Nhan Ý Mạt đưa lên bờ.

Nhan Ý Mạt đỏ mắt lao vào lòng anh, liếc nhìn Nhan Thư Ý vẫn còn chìm trong nước, cố tình giả vờ sốt ruột.

“Thư Ý vô ý đẩy em xuống nước, Văn Khanh, anh cũng biết em chỉ có một đứa em gái này thôi. Anh cứu em ấy lên được không?”

Nghe lời cô ta nói, lại nhìn người trong hồ, sắc mặt Tống Văn Khanh lạnh như băng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...