Làng Ngũ Phần

Chương 1



Quê tôi có một cái tên vô cùng kỳ lạ.

Lần đầu nghe thấy, ai cũng không khỏi tò mò hỏi nguyên do.

Nơi ấy được gọi là làng Ngũ Phần.

Cái tên đó bắt nguồn từ năm khu mộ cổ đã tồn tại từ rất nhiều đời trước.

Từ nhỏ, tôi đã được người lớn dặn đi dặn lại rằng tuyệt đối không được tùy tiện động đến những ngôi mộ ấy.

Nhưng bạn trai tôi, Ân Quyền, lại đặc biệt say mê những câu chuyện liên quan đến chúng.

Ngay từ lần đầu biết quê tôi có năm khu mộ cổ, hắn đã liên tục hỏi đủ thứ.

Đến kỳ nghỉ đông năm ấy, hắn nhất quyết đòi theo tôi về quê.

Khi đó tôi còn nghĩ đơn giản rằng hắn chỉ tò mò.

Cho đến khi đặt chân về làng, tôi mới nhận ra mình đã quá ngây thơ.

Bởi người đàn ông tôi yêu suốt thời gian qua thực chất lại là một tên trộm mộ chuyên nghiệp.

Chỉ tiếc là hắn không biết một điều.

Người ngoài muốn vào làng Ngũ Phần thì dễ.

Nhưng muốn ra ngoài lại chẳng hề đơn giản.

Tôi tỉnh lại giữa cơn đau nhức khắp người.

Đầu óc quay cuồng như vừa bị giáng một đòn thật mạnh.

Cổ đau đến mức chỉ khẽ động đậy cũng khiến tôi khó chịu.

Theo phản xạ, tôi định đưa tay lên xoa.

Nhưng tay hoàn toàn không nhúc nhích được.

Đến lúc ấy tôi mới phát hiện cổ tay mình đã bị trói chặt.

Trong nháy mắt, mọi cơn buồn ngủ đều tan biến.

Tôi lập tức đảo mắt nhìn quanh.

Cha mẹ tôi nằm cách đó không xa.

Hai người cũng bị trói giống hệt tôi.

Miệng bị nhét kín nên không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

May mắn là họ vẫn còn thở.

Chỉ là vẫn chưa tỉnh lại.

Tim tôi lập tức trĩu xuống.

Bởi trong căn phòng này còn thiếu một người.

Ân Quyền.

Bạn trai tôi.

Người ngày thường luôn bám lấy tôi không rời.

Từ lúc yêu nhau đến nay, hắn lúc nào cũng tỏ ra không nỡ xa tôi dù chỉ một lát.

Kỳ nghỉ đông bắt đầu.

Tôi chuẩn bị trở về quê.

Hắn sống ch/e/t đòi đi cùng.

Tôi từ chối nhiều lần vẫn không được, cuối cùng đành đồng ý.

Lần đầu đến nhà tôi, Ân Quyền chuẩn bị vô cùng chu đáo.

Thuốc lá ngon.

Rượu quý đắt tiền.

Cha mẹ tôi thấy tôi dẫn bạn trai về thì vui ra mặt.

Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện rất hòa hợp.

Số rượu hắn mang đến cuối cùng cũng uống hết sạch.

Sau đó cả nhà đều say.

Rồi ngủ thiếp đi.

Không ai ngờ rằng khi mở mắt ra lần nữa, mọi thứ đã biến thành thế này.

Nếu tất cả chúng tôi đều bị trói ở đây.

Vậy Ân Quyền đang ở đâu?

Đúng lúc ấy.

Cánh cửa phòng phát ra tiếng động.

Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn sang.

Người bước vào chính là Ân Quyền.

Tôi còn chưa kịp thở phào.

Ánh mắt đã dừng lại trên vật hắn đang cầm trong tay.

Một chiếc xẻng Lạc Dương.

Khoảnh khắc nhìn thấy thứ đó, mọi nghi ngờ trong đầu tôi đều có lời giải.

Bởi người bình thường sẽ không bao giờ mang theo loại dụng cụ này.

Chỉ có dân trộm mộ.

Ân Quyền xoay nhẹ chiếc xẻng trong tay rồi nhìn tôi.

“Dậy rồi à?”

Tôi lạnh lùng nhìn hắn.

Không nói một lời.

Hắn kéo ghế ngồi xuống.

Chiếc xẻng được dựng ngay bên chân.

“Người của tôi sắp đến.”

“Cho cô nửa tiếng để tỉnh táo.”

“Nghĩ kỹ rồi nói cho tôi biết quy tắc của năm ngôi mộ kia.”

Nghe đến đây, tôi hoàn toàn hiểu ra mục đích thật sự của hắn.

Làng Ngũ Phần nổi tiếng không chỉ vì có mộ cổ.

Mà còn bởi năm khu mộ ấy được bố trí theo trận thế ngũ hành.

Kim.

Mộc.

Thủy.

Hỏa.

Thổ.

Mỗi ngôi mộ tương ứng với một thời điểm khác nhau.

Muốn tiến vào phải chọn đúng thời gian.

Xuống nhầm mộ sẽ xảy ra chuyện gì, không ai biết.

Bởi những kẻ từng làm như vậy chưa từng quay trở lại.

Suốt nhiều năm qua.

Không ít trộm mộ đã tìm đến nơi này.

Có kẻ chỉ đứng từ xa quan sát rồi bỏ cuộc.

Những người thật sự bước vào đều biến mất không dấu vết.

Từ nhỏ tôi đã gặp quá nhiều kiểu người như thế.

Vì vậy chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra chiếc xẻng trong tay Ân Quyền.

Nhưng tôi vẫn cố kéo dài thời gian.

“Ân Quyền, bất kể anh thật lòng hay giả dối, dù sao chúng ta cũng từng là người yêu một thời gian. Trong nhà tôi anh thích gì thì cứ lấy, chỉ cần đừng làm hại cả nhà tôi là được.”

Ân Quyền nheo mắt, nhấc cây xẻng lên lắc lắc trước mặt tôi:

“Đổng Mộng Nghiên, biết điều thì đừng giả ngu với tôi. Với ánh mắt chỉ liếc một cái đã nhận ra chiếc nhẫn trên tay thầy Lưu là đồ tùy táng, đừng nói với tôi là cô không biết đây là thứ gì.”

Tôi thật sự muốn tự tát mình một cái.

Thầy Lưu là cố vấn học tập của tôi. Có một hôm tôi thấy trên tay thầy đeo một chiếc nhẫn bạch ngọc, miệng tiện nên buột miệng than với Ân Quyền một câu:

“Thầy Lưu đúng là chán sống rồi, đồ của người c.h.ế.t cũng dám đeo lên người.”

Thì ra từ lúc đó hắn đã để ý tới tôi rồi.

Biết không thể qua mặt được nữa, tôi chỉ đành nói thật:

“Mộ ở làng Ngũ Phần tôi cũng không biết nằm ở đâu. Từ nhỏ tôi chỉ biết trong làng có mộ thôi, không rõ vị trí cụ thể, cũng không biết đi kiểu gì.”

Ân Quyền cười khẩy:

“Mộ thì để tôi tìm, cô chỉ cần nói cho tôi biết cách xuống. Nếu cô thật sự không biết, vậy tôi sẽ dùng cô để dò đường.”

Điện thoại của Ân Quyền reo lên vài tiếng.

Hắn dùng ánh mắt đe dọa nhìn tôi, rồi đứng dậy đi ra ngoài nghe máy.

Ngay sau đó bên ngoài vang lên tiếng bước chân và tiếng nói chuyện cố tình hạ thấp.

Ân Quyền quay vào, cởi dây trói ở chân cho tôi rồi lôi tôi ra ngoài.

Trong sân đứng bốn người, cao thấp béo gầy đủ cả.

Chắc hẳn là đồng bọn của Ân Quyền.

Người cao nhất gần hai mét, trong tay cầm một cái la bàn, kim la bàn xoay loạn không ngừng.

Ân Quyền nhìn cây kim lắc lư, nhíu mày:

“Anh Tề, thứ này hỏng rồi à?”

Người cao lớn trả lời chắc nịch: “

Không hỏng. Chỗ này tà quá, không phân biệt nổi phương hướng.”

Anh ta nhét la bàn vào túi, rồi dùng sức dụi dụi mắt:

“Xem ra chỉ có thể dựa vào mắt thường thôi.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh ta trợn mắt nhìn ra xa.

Ân Quyền tốt bụng giải thích:

“Nghe câu đứng cao nhìn xa chưa? Vị này là cao thủ định huyệt bằng mắt thường đấy. La bàn nào cũng không chuẩn bằng đôi mắt của anh ấy.”

Hắn ghé sát tai tôi, hạ giọng uy h.i.ế.p:

“Bốn người tôi tìm tới đều có bản lĩnh cả. Nếu cô vẫn nói là không biết gì thì tôi sẽ vứt móng lừa đen đi, dùng cô chặn bánh ú, xem cô có đủ cho nó nhét kẽ răng không.”

Tôi lớn lên ở làng Ngũ Phần, chỉ biết tết Đoan Ngọ ăn bánh ú, thật sự chưa từng nghe trong mộ có cương thi.

Nếu thật sự có cương thi, dân trong làng còn treo thịt hun khói làm gì, cứ treo móng lừa đen lên xà nhà để trấn trạch luôn đi.

Tôi còn đang âm thầm lẩm bẩm thì người cao lớn lên tiếng:

“Phía đông có một cây liễu, chính là chỗ đó.”

Tên béo gật gù tiếp lời:

“Phương đông thuộc Mộc, cây liễu cũng là Mộc, hợp lý.”

Ân Quyền nhìn đồng hồ:

Chương tiếp
Loading...