Mật Mã 604
3
Tôi gấp lá thư lại, bỏ vào phong thư.
Rồi bắt đầu xem những tài liệu kia.
Sổ tiết kiệm.
Tiền gửi có kỳ hạn. Tiền gửi không kỳ hạn. Đầu tư tài chính.
Từng khoản từng khoản một xem.
Cộng lại —
Tôi nhìn ba lần.
Năm nghìn một trăm ba mươi bảy vạn.
Cộng thêm căn nhà ở Hải Điến.
Cộng thêm 38% cổ phần.
Những thứ bác cả tranh được trong tay — một căn nhà cũ, một cửa hàng, một ít tiền tiết kiệm.
Cộng lại đại khái khoảng ba trăm vạn.
Ba trăm vạn so với năm nghìn vạn.
Ông nội để họ nhìn thấy ba trăm vạn.
Ông nội giấu năm nghìn vạn trong số 604.
Tôi đứng dậy.
Chân có hơi tê.
Bỏ tất cả tài liệu lại vào két sắt, khóa lại.
Rời khỏi ngân hàng.
Bên ngoài vẫn là tháng tư.
Nắng rất đẹp.
Tôi gọi cho luật sư Chu một cuộc điện thoại.
“Luật sư Chu, tôi đã mở két sắt rồi.”
Bên kia im lặng hai giây.
“Triệu tiểu thư… ông nội cô đã dặn tôi, bất kể trong két sắt có gì, cũng không được nói cho bất kỳ ai. Đợi chính cô tự tìm thấy.”
“Tôi biết rồi.”
“Tiếp theo cô định làm gì?”
Tôi nhìn trời.
“Không vội.”
6.
Ba ngày tiếp theo, tôi không liên lạc với bất kỳ ai.
Tôi đến cục công thương một chuyến. Tra thông tin công ty của ông nội.
Công ty TNHH Thương mại XX. Vốn đăng ký hai nghìn vạn.
Trước đây ông nội đứng tên 68% cổ phần.
Năm 2019, 38% được chuyển cho “Triệu Kiến Dân”.
Tức là ba tôi.
Ba tôi đã qua đời. 38% này, tôi là người thừa kế hợp pháp duy nhất.
Còn 30% còn lại thì sao?
Tôi tra thử.
Năm 2020, ông nội bán nốt 30% còn lại. Bán cho đối tác của công ty.
Bán được mười hai triệu.
Mười hai triệu này, ở trong két sắt.
Nói cách khác——ông nội trước khi mất hai năm, đã xử lý xong cổ phần công ty. Cho tôi 38%, bán 30% đổi thành tiền mặt, không chừa lại một xu nào cho bác cả.
Bác cả căn bản không biết công ty này vẫn còn giá trị.
Bởi vì ông nội đã sớm nói với cả nhà: “Công ty đó không được nữa rồi, lâu rồi không kiếm ra tiền, đừng có để tâm nữa.”
Tôi lại tra thêm một việc nữa.
Căn cửa hàng mà bác cả được chia.
Tra trong hệ thống công thương một cái——căn cửa hàng đó có một khoản bảo lãnh nợ từ nhiều năm trước. Ông nội từng dùng căn cửa hàng này để bảo lãnh cho người khác. Số tiền: tám mươi vạn.
Khoản bảo lãnh vẫn chưa được hủy bỏ.
Nói cách khác, thứ bác cả được chia không phải là một căn cửa hàng.
Mà là một căn cửa hàng đang gánh bảo lãnh tám mươi vạn.
Tôi lại tra căn nhà đó.
Tính chất sử dụng đất của căn nhà——đất được phân bổ. Không phải đất chuyển nhượng.
Nếu muốn đưa ra thị trường giao dịch, cần phải nộp bổ sung tiền sử dụng đất.
Chuyện này bác cả bây giờ vẫn chưa biết. Đến khi ông ta muốn bán, tự khắc sẽ biết.
Tôi ngồi trước máy tính.
Ông nội.
Ông không hề thiên vị.
Ông còn thông minh hơn tất cả bọn họ.
Ông đưa thứ nhìn thấy được cho họ.
Bởi vì ông biết bọn họ chỉ nhìn thấy cái trước mắt.
Ông đưa thứ không nhìn thấy được cho tôi.
Bởi vì ông biết tôi sẽ không tranh với họ.
Ông biết tôi không tranh.
Cho nên ông đã sắp xếp sẵn cho tôi.
Trang cuối cùng của cuốn sổ ghi chép. Trước đó tôi không để ý. Lật đến tận cùng mới thấy một dòng chữ nhỏ:
“Phương Phương không tranh. Từ nhỏ đã không tranh. Nó không tranh, tôi thay nó tranh.”
Tôi bỏ cuốn sổ ghi chép vào túi.
Kéo khóa lại.
Đứng dậy.
7.
Yên tĩnh một tuần.
Nhà bác cả không yên tĩnh.
Thủ tục sang tên căn nhà đã làm xong. Hợp đồng thuê của cửa hàng cũng đã đổi tên. Tiền gửi cũng đã chuyển.
Tiền Phượng Anh đăng một tấm ảnh trong nhóm người thân——mặt tiền cửa hàng mới sửa xong, biển hiệu cũng đã đổi.
“Bách hóa Triệu thị.”
Bà ta nói trong nhóm: “Ba ở trên trời có linh thiêng, nhất định sẽ mong cửa hàng này làm ăn ngày càng tốt.”
Văn Long cũng nối lời trong nhóm: “Điều ông nội mong thấy nhất chính là cả nhà đều tốt đẹp.”
Không có ai nhắc đến tôi.
Nhưng có người hỏi một câu trong nhóm: “Phương Phương được chia cái gì?”
Tiền Phượng Anh trả lời: “Ba để lại cho Phương Phương một câu. Cụ thể là gì thì chúng tôi cũng không quá rõ. Người già rồi, có lẽ có chút… cô hiểu mà.”
Một biểu tượng mặt cười.
Tôi thoát khỏi nhóm chat.
Lại qua ba ngày.
Bác cả gọi điện đến.
“Phương Phương, chuyện trong nhà cháu cũng đã biết rồi. Ý của ông cháu rất rõ ràng, di chúc viết trắng đen rõ ràng, cháu cũng đã ký tên. Bây giờ, nếu cháu thấy tủi thân, bác cũng hiểu. Nhưng cháu chăm sóc ông cháu nhiều năm như vậy, trong lòng bác đều có tính toán. Cuối năm sẽ chia cho cháu hai vạn từ tiền thuê cửa hàng.”
Hai vạn.
Từ bốn mươi tám vạn tiền thuê mà lấy ra hai vạn.
“Còn một chuyện nữa,” ông ta ngừng một chút, “đồ trong căn nhà của ông cháu, cháu dọn xong rồi chứ? Mang chìa khóa qua cho bác. Căn nhà đó bác muốn sửa sang lại, rồi cho thuê.”
“Vâng.” Tôi nói.
“Phương Phương à, cháu đừng nghĩ nhiều. Người ông cháu thế nào cháu cũng biết mà——”
“Vâng.”
“Vậy được, mấy hôm nữa đem chìa khóa qua đây nhé.”
Cúp máy.
Tôi gọi cho luật sư Chu.
“Luật sư Chu, tôi muốn nhờ ông giúp tôi làm mấy việc.”
“Cô nói đi.”
“Thứ nhất, tôi cần xác nhận quyền sở hữu pháp lý của toàn bộ tài sản trong két sắt. Tiền gửi, bất động sản, cổ phần. Tôi muốn biết về mặt pháp luật, chúng có phải hoàn toàn thuộc về tôi hay không.”
“Được, tôi sẽ giúp cô làm một bản ý kiến pháp lý đầy đủ.”
“Thứ hai. Căn cửa hàng mà bác cả được chia, có một khoản bảo lãnh tám mươi vạn. Ông ta biết không?”
“…Có lẽ là không biết. Trong di chúc của ông cháu cô không hề nhắc đến chuyện này.”
“Thứ ba. Nếu bác cả lấy ra một bản di chúc giả để tranh giành đồ của tôi, tôi cần chuẩn bị những gì?”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Triệu tiểu thư, có phải cô đã đoán trước bác cả cô sẽ ra tay không?”
Tôi nói: “Ông nội tôi đã đoán trước rồi. Trong thư, ông có nói——‘Bác cả con là người tinh. Bác gái con còn tinh hơn.’”
Luật sư Chu nói: “Hiểu rồi. Tôi sẽ chuẩn bị.”
Tôi cúp máy.
Mở điện thoại ra, nhìn thoáng qua ảnh di ảnh của ông nội.
Ông nội.
Ông cứ đợi đó.
8.
Chuyện đến nhanh hơn tôi tưởng.
Ba tuần sau.
Bác cả tìm một luật sư, gửi cho tôi một phong thư từ luật sư.
Nội dung là: yêu cầu tôi trả lại “tài sản của Triệu Đức Hậu tiên sinh mà tôi đang chiếm giữ”.
Lý do là — Tiền Phượng Anh khi dọn phòng của ông nội đã phát hiện “một số vật quý giá bị mất”.
Vật quý giá.
Trong căn phòng đó, thứ đáng tiền nhất của ông nội chính là cái tủ cũ ấy.
Tiền Phượng Anh phát hiện hộp bánh trung thu không thấy đâu nữa.
Cái hộp bánh trung thu loang lổ rỉ sét ấy.
Mỉa mai thay, nếu không phải cô ta làm ầm lên như vậy, sẽ chẳng ai để ý đến cái hộp đó.
Bác cả yêu cầu hòa giải.
Buổi hòa giải được sắp xếp tại một văn phòng luật sư. Bác cả dẫn theo luật sư của mình. Tiền Phượng Anh và Văn Long cũng đến.
Tôi dẫn theo luật sư Chu.
Người hòa giải là luật sư của một văn phòng luật sư bên thứ ba.
Ngồi xuống.
Bác cả là người lên tiếng trước.
“Người hòa giải, tình hình là thế này. Sau khi cha tôi qua đời, di chúc đã được công chứng và thi hành. Nhưng Triệu Mẫn Phương lúc dọn di vật đã lấy đi một vài món đồ cá nhân của cha tôi. Chúng tôi yêu cầu trả lại.”
Người hòa giải nhìn tôi: “Triệu tiểu thư?”
Tôi còn chưa kịp nói.
Luật sư của bác cả lấy ra một tập tài liệu.
“Ngoài ra, thân chủ của chúng tôi, tiên sinh Triệu Kiến Quốc, trong lúc dọn di vật của cha mình gần đây đã phát hiện một bản di chúc bổ sung.”
Di chúc bổ sung.
Tôi nhìn sang luật sư Chu.
Anh ấy khẽ nhíu mày.
Luật sư của bác cả đưa bản “di chúc bổ sung” đó cho người hòa giải.
“Trong bản di chúc này ghi rõ: toàn bộ tài sản chưa được liệt kê của tiên sinh Triệu Đức Hậu, bao gồm nhưng không giới hạn ở tiền gửi ngân hàng, cổ phần…, đều do trưởng tử Triệu Kiến Quốc thừa kế. Ngày lập là ba tháng trước khi qua đời.”
Tôi liếc nhìn tờ giấy đó.
Chữ của ông nội?
Rất giống. Rất giống.
Nhưng lực của nét bút không đúng. Hai năm cuối đời, tay ông nội run rất nặng. Nét chữ luôn có cảm giác bay bay. Chữ trên bản “di chúc” này quá vững.
Người hòa giải xem xong, quay sang tôi.
“Triệu tiểu thư, cô có ý kiến gì về bản di chúc bổ sung này không?”
Tôi nói: “Tôi muốn xem trước đã.”
Người hòa giải đưa tài liệu cho tôi.
Tôi nhìn trong ba mươi giây.
Ngẩng đầu nhìn bác cả.
Bác cả dựa vào lưng ghế, chân bắt chéo.
Ông ta tưởng mình thắng rồi.
Tiền Phượng Anh ngồi bên cạnh, nụ cười trên mặt gần như không giấu nổi.
Văn Long thì đang chơi điện thoại.
Người hòa giải nói: “Nếu hai bên không có dị nghị đối với tính chân thực của di chúc bổ sung, chúng ta có thể —”
“Tôi có dị nghị.” Tôi nói.
“Hả?”
“Bản di chúc này là giả.”
Sắc mặt bác cả khựng lại một chút. Nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
“Phương Phương, cháu đừng nói bậy. Đây là cha cháu tự tay viết.”
“Do tay viết sao?” Tôi đặt tờ giấy lên bàn, “Tôi đã chăm sóc ông nội mười năm. Hai năm cuối đời ông bị Parkinson giai đoạn đầu, tay run đến mức còn không cầm vững đũa. Bác bảo tôi tin ông có thể viết ra được nét chữ ổn định thế này à?”
Bác cả há miệng, nhưng chưa kịp nói gì.
Tiền Phượng Anh đã tiếp lời: “Lúc ông nội cháu khỏe mạnh thì cũng viết được chứ! Cháu đừng có nói bừa.”
“Được.” Tôi nói, “Vậy thì chúng ta giám định chữ viết. Ở đây tôi có một thứ ông nội viết tay vào năm 2022, có thể đem ra đối chiếu. Mọi người có đồng ý không?”
Không khí im lặng ba giây.
Bác cả liếc nhìn luật sư của mình.
Luật sư thấp giọng nói gì đó.
Sắc mặt bác cả không được tốt lắm.
Cuối cùng Văn Long cũng buông điện thoại xuống. Anh ta xen vào: “Phương Phương, cháu có cần làm tới mức đó không? Đồ của ông nội vốn nên là của nhà chúng ta. Cháu một đứa——”
Anh ta ngập ngừng một chút.
“Cháu một đứa……”