Mối Quan Hệ Kỳ Lạ
Chương 2
“Em làm nghề này, ảnh mà truyền ra ngoài, khó tránh khỏi gây ra sóng to gió lớn.”
Anh ta chưa từng đến trường quay thăm tôi dù chỉ một lần, nhưng lại chưa bao giờ vắng mặt ở concert của Khương Ninh.
Chuyến trăng mật tôi lên kế hoạch, xa nhất cũng chỉ đến Mạc Hà.
Còn bọn họ đã cùng nhau đi khắp cả nước, thậm chí còn đặt chân đến ngôi làng cực quang ở vòng Bắc Cực.
Bọn họ đã đi Disneyland tổng cộng hai mươi bảy lần.
Bảo sao mỗi lần tôi đề nghị đến Disneyland đón kỷ niệm, anh ta đều dùng đúng một câu “vô vị” cho qua.
Nếu thật sự vô vị, vậy sao anh ta lại đi cùng cô ta hai mươi bảy lần?
Tôi như tự trừng phạt mình, lật xem hết đống ảnh ấy.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, tôi mới nhận ra nước mắt đã khô cạn từ lúc nào.
Tôi đặt điện thoại về chỗ cũ.
Gửi tin nhắn cho quản lý: 【Dự án phim ở Hollywood đó, tôi nhận, sắp xếp để Bảo La đến đón tôi.】
【Chị Vãn có thể quay lại, thật sự quá tốt rồi!】
Trả lời xong tin nhắn của quản lý, tôi kéo vali rời đi.
Nhưng ngay lúc bước lên xe taxi, tôi đã bị người ta từ phía sau túm chặt lấy.
Đôi mắt Hứa Tri Viễn đỏ ngầu, trông như la sát.
“Cố Phi Vãn, Khương Ninh tự sát rồi.”
“Vì câu nói đó của em.”
Tôi ngây ra tại chỗ: “Anh nói gì?”
Anh ta kích động gầm lên với tôi, “Em biết rõ cô ấy vừa sinh xong, tâm trạng không ổn định, tại sao còn kích thích cô ấy?”
Không đợi tôi nói, anh ta nhét tôi vào trong xe.
“Em và cô ấy đều là máu gấu trúc, chỉ có em mới cứu được cô ấy!”
Anh ta liên tiếp vượt mấy đèn đỏ, lôi tôi vào bệnh viện.
“Bác sĩ, cô ấy là máu gấu trúc, cô ấy có thể hiến máu!”
Lúc anh ta nói, cả người đều đang run.
Tôi chưa từng thấy Hứa Tri Viễn chật vật đến vậy.
Chỉ ngơ ngác đứng đó, trong đầu trống rỗng.
Như một con rối bị giật dây, mặc cho anh ta lôi tôi vào phòng lấy máu.
Mặc cho anh ta thô bạo kéo ống tay áo tôi lên.
Tôi không có bất kỳ phản ứng nào với mọi thứ xung quanh, trong đầu chỉ toàn là dáng vẻ Hứa Tri Viễn hoảng hốt, sốt ruột vì Khương Ninh.
Cho đến khi bên tai vang lên giọng bác sĩ: “Xin lỗi ông, vị nữ sĩ này đang mang thai, không thích hợp để hiến máu.”
Tôi mờ mịt sờ lên bụng mình.
Ngay sau đó lại nghe thấy tiếng gào thét của Hứa Tri Viễn.
“Tôi nói là rút máu! Tôi không cần đứa bé, tôi chỉ cần Khương Ninh!”
Máu trong người tôi như bị đông cứng lại trong chốc lát, nhưng nước mắt lại trào ra không một chút báo trước.
“Hứa Tri Viễn, đó là con ruột của anh.”
Thế nhưng người đàn ông vẫn đang gào lên, bảo người ta chích kim lấy máu vào tay tôi.
“Hứa Tri Viễn——”
“Hứa Tri Viễn!”
“Anh không được động vào con của tôi!”
Tôi rút kim ra, xoay người bỏ chạy.
Mới chạy được một bước đã bị người ta siết chặt cứng.
Cả người Hứa Tri Viễn như phát điên.
Anh ta ôm mặt tôi, giọng điệu bình tĩnh, nhưng lạnh đến mức khiến người ta run rẩy.
“Vãn Vãn, đi hiến máu cho Khương Ninh.”
Tôi bị bốn tên bảo vệ ấn chặt trong phòng lấy máu.
Từng ống máu bị rút ra khỏi cơ thể tôi, rồi đưa vào phòng cấp cứu của Khương Ninh.
Sắc mặt tôi trắng bệch từng chút một.
Cho đến khi không còn gắng gượng nổi nữa, tôi ngã quỵ xuống.
Khi tỉnh lại thì đã qua ba ngày.
Bác sĩ uyển chuyển báo cho tôi biết, vì mất máu quá nhiều, tôi đã rơi vào hôn mê, đứa bé không giữ được.
Ánh mắt tôi chết lặng, đối diện với Khương Ninh mắt ngấn lệ.
“Vãn Vãn, cậu đều biết rồi đúng không?”
“Xin lỗi, là vì tôi thấy có lỗi với cậu, nhất thời nghĩ quẩn, không ngờ Hứa Tri Viễn lại đối xử với cậu như vậy.”
Cô ta khóc ngã sụp trước giường tôi.
Tiếng khóc vang dội, còn vết thương trên cổ tay cũng chỉ được dán bằng băng cá nhân.
Nhìn thế nào cũng không giống như tình trạng nguy kịch trong lời Hứa Tri Viễn.
Cô ta bỗng ngồi thẳng dậy, như thể đã hạ quyết tâm.
“Vãn Vãn, sau này con của tôi sẽ là con của cậu.”
Trong ngực tôi bốc lên một cơn tức giận, khàn giọng nói.
“Cút.”
Khương Ninh sững ra.
Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt bị tổn thương.
Bỗng nhiên cô ta nắm tay tôi rồi tự tát mình một cái.
“Tôi biết bây giờ giải thích với cậu cũng đã muộn, nhưng tôi không muốn mất người bạn là cậu.”
“Cậu cứ đánh tôi đi, chỉ cần cậu có thể tha thứ cho tôi, cậu muốn trút giận thế nào cũng được!”
Lúc cô ta lại nắm tay tôi định tát lên mặt mình, Hứa Tri Viễn không biết từ khi nào đã đứng ở cửa.
Anh ta bước nhanh tới kéo Khương Ninh ra.
Trong lúc kéo giằng, tôi bị lôi rơi khỏi giường, ngã mạnh xuống đất.
Bên dưới lại rỉ ra máu, tôi rên khẽ, gọi bác sĩ.
Lúc ấy Hứa Tri Viễn mới phản ứng lại, anh ta buông tay đang ôm Khương Ninh ra, định bước tới đỡ tôi.
Nhưng lại bị tiếng khóc của Khương Ninh cắt ngang.
“Hứa Tri Viễn, đều tại cái tên khốn kiếp anh, Vãn Vãn thật sự giận em rồi! Em sắp không còn bạn nữa rồi!”
Hứa Tri Viễn vội vàng dỗ dành cô ta, “Được được được, đều là lỗi của anh, em đừng kích động.”
“Anh đưa em về trước, đứa bé không thể rời xa em.”
Tôi nhìn bóng lưng của họ, nghiến răng nói: “Hứa Tri Viễn, cả đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho hai người.”