Mười Tám Năm Chung Giường Khác Mộng
Chương 3
“Con chính là quá nhường nhịn nó rồi!” Bà Lưu quay lại phòng khách ngồi xuống, “Đàn bà là không thể chiều được, càng chiều càng sinh hư! Con nhìn thái độ của nó với con bây giờ xem? Chồng nằm viện mà không hỏi han lấy một câu, thế này là ra thể thống gì!”
Lục Kiến Quân nghe vậy, trong lòng hơi bực bội.
Những lời thế này, hai mươi năm qua anh đã nghe quá nhiều.
Ban đầu anh còn thấy mẹ nói có lý.
Sau nghe nhiều đến mức chai cả tai, anh cũng lười chẳng buồn phân bua.
“Mẹ, chiều nay con phải đến bệnh viện làm thủ tục nhập viện, mẹ cứ nghỉ ngơi ở nhà một lát đi.”
“Mẹ đi cùng con!” Bà Lưu lập tức đứng dậy, “Mẹ phải tự mình hỏi bác sĩ xem tim con rốt cuộc là bị làm sao!”
Lục Kiến Quân nhìn bà xách chiếc bao tải lên, thở dài, không nói thêm gì nữa.
Anh quay vào phòng lấy tài liệu và quần áo thay đã chuẩn bị sẵn.
Căn nhà lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ kêu tích tắc.
Lục Kiến Quân vốn định bảo không cần, nhưng liếc thấy sự bướng bỉnh trên khuôn mặt mẹ, lại nuốt những lời định nói vào trong.
Anh hiểu, không cản được bà.
Buổi trưa, Lục Kiến Quân đặt đồ ăn giao tận nơi trên điện thoại.
Lúc ăn cơm, mẹ Lục lại bắt đầu lải nhải không ngừng.
“Con nằm viện, Tống Tuyết không vác mặt đến, thế còn Tử Ngang thì sao? Đã gọi điện cho nó chưa?”
Lục Tử Ngang là con trai của họ, đang làm lập trình viên ở Hàng Châu.
“Vẫn chưa, bên đó nó bận nhiều việc…”
“Bận bận bận, đứa nào cũng kêu bận!” Mẹ Lục bỏ đũa xuống, “Con là bố nó cơ mà! Con nằm viện, nó bớt chút thời gian về thăm không phải là lẽ đương nhiên sao?”
Lục Kiến Quân cầm điện thoại lên, gửi cho con trai một tin nhắn Wechat.
“Con trai, bố bị nhồi máu cơ tim phải nhập viện, con xem có bớt chút thời gian về một chuyến được không?”
Tin nhắn gửi đi, giống như ném đá xuống giếng.
Lục Kiến Quân đợi suốt một tiếng đồng hồ, không thấy động tĩnh gì.
Anh dứt khoát gọi thẳng.
Chuông reo đến bảy, tám tiếng mới có người bắt máy.
“Bố, sao thế? Con đang họp.”
Lục Tử Ngang hạ giọng thì thầm.
“Bố bị nhồi máu cơ tim, phải nhập viện, con có rảnh về một chuyến không?”
Đầu bên kia im lặng vài giây.
“Có nghiêm trọng không bố?”
“Bác sĩ bảo khá nặng, có thể phải lên bàn mổ.”
“Khi nào thì làm thủ tục nhập viện ạ?”
“Chiều nay đi làm thủ tục luôn.”
“Hôm nay con thực sự không dứt ra được, dự án đang lên sóng, cuối tuần đi bố, cuối tuần con sẽ tìm cách.”
“Cuối tuần? Có khi lúc đó bố mổ xong luôn rồi!”
“Bố, con thực sự không dứt ra được, dự án này quá quan trọng, phần con phụ trách…”
“Được rồi được rồi, con cứ bận việc của con đi.”
Lục Kiến Quân dứt khoát cúp máy.
Lồng ngực lại bắt đầu nghẹn lại.
Mẹ Lục ngồi cạnh nghe toàn bộ, mặt đen lại.
“Đấy là đứa con trai ngoan mà con nuôi đấy! Giống hệt mẹ nó! Chẳng có chút tình người nào!”
Lục Kiến Quân không đáp lời.
Anh chợt nhớ lại chuyện mười tám năm trước, lần Tống Tuyết mang thai rồi sảy thai.
Lúc đó anh đang ở ban dự án, ròng rã ba tháng trời không về nhà.
Tống Tuyết một mình đến bệnh viện.
Một mình lên bàn mổ.
Rồi một mình về nhà.
Lúc đó, chắc cô ấy đã gọi điện cho anh nhỉ?
Nói cụ thể những gì, anh đã không còn nhớ rõ.
Chỉ nhớ mình rất mất kiên nhẫn, nói trên công trường nhiều việc, bảo cô tự tìm cách giải quyết.
Giờ nghĩ lại, trong cuộc điện thoại đó, giọng Tống Tuyết hình như hơi khàn.
Lúc đó anh chỉ nghĩ là cô bị cảm lạnh.
“Mẹ,” Lục Kiến Quân bỗng lên tiếng, “Mùa hè năm 2001, có phải Tống Tuyết…”
Đến khóe miệng, anh lại nuốt nửa câu sau vào trong.
“Là sao?” Mẹ Lục nhìn anh chằm chằm.
“Không có gì.”
Lục Kiến Quân lắc đầu.
Có những chuyện, không biết rõ lại càng đỡ đau đầu.
Hai giờ chiều, Lục Kiến Quân và mẹ đến bệnh viện.
Làm thủ tục nhập viện, nộp tiền cọc, làm một đống xét nghiệm nhập viện.
Xong xuôi mọi thứ, đã là bốn giờ chiều.
Lục Kiến Quân được sắp xếp ở khu điều trị số ba khoa tim mạch, phòng ba người, anh nằm giường gần cửa sổ.
Hai bệnh nhân chung phòng, một ông cụ ngoài bảy mươi, có con trai con dâu túc trực bên cạnh; một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi, có vợ tất bật chạy ngược chạy xuôi.
Chỉ có bên Lục Kiến Quân, là người mẹ già bảy mươi hai tuổi chạy lên chạy xuống.
Lúc y tá đến lấy máu, đã nhìn mẹ Lục thêm một cái.
“Người nhà tuổi đã cao, buổi tối ở lại chăm sóc không tiện đâu, tốt nhất là đổi người trẻ đến.”
Mẹ Lục lập tức nói: “Xương cốt tôi còn khỏe chán! Chăm con trai tôi không thành vấn đề!”
Y tá không nói thêm gì nữa, lấy máu xong liền rời đi.
Lục Kiến Quân nằm trên giường, ngơ ngẩn nhìn lên trần nhà.
Bầu trời ngoài cửa sổ xám xịt, giống như sắp mưa.
“Mẹ gọi cho Tống Tuyết, bảo tối nay nó bắt buộc phải đến!”
Mẹ Lục lấy điện thoại ra.
“Mẹ, bỏ đi, tối cô ấy có tiết tự học.”
“Tự học thì sao? Xin nghỉ một buổi không được à? Mẹ gọi!”
Mẹ Lục bấm số.
Chuông reo rất lâu, không ai nghe máy.
Gọi lại, vẫn không nghe.
“Con thấy chưa? Con thấy chưa?” Mẹ Lục tức đến run tay, “Ngay cả điện thoại cũng không thèm nghe! Đây là loại con dâu gì vậy!”
Lục Kiến Quân nhắm mắt lại.
Anh nhớ lại năm kia, Tống Tuyết phẫu thuật ung thư vú.
Lúc đó anh đang ở đâu?
Ở ngoài biển.
Công ty tổ chức cho cấp quản lý cấp trung đi “tập huấn” ở Bắc Hải, thực chất là một hình thức đi nghỉ mát.
Tống Tuyết phát hiện ung thư vú, là chuyện trước khi anh xuất phát một tuần.
Cô đã nói với anh.
Anh nói, đợt tập huấn này rất quan trọng, liên quan đến việc sang năm có được thăng chức hay không.
Cô chỉ nói một câu, ồ, vậy anh đi đi.
Thế là anh đi thật.
Chơi ở biển năm ngày, đăng một đống ảnh lên vòng bạn bè.
Biển xanh sóng trắng, bãi cát rạn san hô.
Đồng nghiệp đều bảo, giám đốc Lục đúng là biết hưởng thụ.
Không ai biết, vợ anh đang nằm trong viện chờ lên bàn mổ.
Ngày cuối cùng của đợt tập huấn, anh nhận được điện thoại từ chị gái Tống Tuyết.
“Lục Kiến Quân, ngày mai Tiểu Tuyết mổ, cậu có về được không?”
Lúc đó anh đang cầm ly rượu, trên bàn ồn ào náo nhiệt.
“Không về được đâu chị, bên này vẫn chưa xong. Có chị ở đó, em yên tâm rồi.”
Chị gái Tống Tuyết im lặng một hồi lâu rồi nói: “Lục Kiến Quân, sớm muộn gì cậu cũng sẽ hối hận.”
Nói xong thì cúp máy.
Lúc đó anh chỉ thấy người phụ nữ này quá hay làm quá.
Phẫu thuật ung thư vú, công nghệ bây giờ tiên tiến thế rồi, có gì phải sợ?
Bây giờ, anh nằm trên giường bệnh, lồng ngực cứ từng cơn thắt lại.
Điện thoại rung lên một cái.
Là tin nhắn Wechat của Lục Tử Ngang.
“Bố, con sẽ cố gắng cuối tuần về, bố cứ làm kiểm tra trước đi.”
Chỉ có một câu này.
Đọc tiếp: Chương 4 →