Mỹ Nhân Ngốc Và Ác Ma Trường Học

Chương 2



6
Trái ngược với việc bị ghét bỏ của Ninh Học Xuất, các bạn trong lớp đều rất thích tôi.
Các bạn nam thường xuyên tặng đồ ăn vặt cho tôi, chủ động làm bài tập hộ tôi. Ninh Học Xuất nhìn thấy những cảnh này, nghiến răng nghiến lợi mắng: “Mấy người bám đuôi Ninh Nhiễm trông hệt như đám ‘simp chúa’ vậy.”
Các bạn nam đồng thanh đáp trả: “Thì đã sao?”
Tôi cũng cười híp mắt gật đầu: “Mình thích chó con nhất luôn, đặc biệt là Samoyed, giống như thiên sứ mỉm cười vậy!”
Còn các bạn nữ trong lớp, mỗi lần thấy Ninh Học Xuất xụ mặt với tôi là lại đứng ra chắn trước mặt tôi. Họ thì thầm to nhỏ: “Ninh Học Xuất đẹp trai thì có đẹp, nhưng ngày nào cũng bắt nạt em gái thế này, trừ điểm mạnh!”
“Nhiễm Nhiễm đáng yêu thế này, tính cách lại tốt.”
Tôi giải thích với họ: “Thực ra Ninh Học Xuất cũng không bắt nạt mình đâu…”
Dù sao thì lần nào người chịu khổ cũng chỉ có mình anh ta.
Bọn họ hậm hực: “Ninh Học Xuất chỉ giỏi bắt nạt Nhiễm Nhiễm ngốc nghếch!”
Mối quan hệ giữa tôi và Ninh Học Xuất ngày càng có nhiều người biết đến.
Cho đến một ngày giờ ra chơi giữa giờ, tôi bị mấy nữ sinh lớp ngoài chặn trong nhà vệ sinh. Bọn họ tỏ thái độ thù địch.
“Không ngờ Ninh Học Xuất lại có đứa em gái ngu xuẩn như mày.”
“Anh A Thuấn vừa từ nước ngoài về, kỳ thi tháng đầu tiên đã bị Ninh Học Xuất cướp mất vị trí số một.”
“Mày là em gái của Ninh Học Xuất, đáng bị bọn tao bắt nạt!”
Người họ nhắc tới tên là Diệp Thuấn. Anh ta được coi là bạn thân từ nhỏ của Ninh Học Xuất, là một trong số ít những người bạn có thể nói chuyện được với anh ta.
Một cái tát giáng mạnh xuống má tôi.
“Làm ra vẻ mặt vô tội đáng thương thế này là muốn quyến rũ ai? Cho nó uống nước giẻ lau đi!”
Lúc đó, Ninh Học Xuất đang ngồi trong lớp, xoay bút chán nản. Nhưng không hiểu sao tim anh ta lại đập ngày một nhanh.
“Sao Nhiễm Nhiễm đi vệ sinh lâu thế nhỉ? Không lẽ lọt xuống bồn cầu rồi?” Anh ta vừa nghĩ vừa bước về phía nhà vệ sinh.
Đám nữ sinh hư hỏng kia định ấn đầu tôi xuống bắt uống nước giẻ lau nhà.
“Bây giờ tôi không khát, các cậu thích thì tự đi mà uống.”
Tôi ấn đầu cô ả cầm đầu xuống, nhận mặt ả vào bồn cầu uống nước. Vô số cánh tay bắt đầu kéo giật tôi, cảnh tượng cực kỳ hỗn loạn.
Cho đến khi có một bóng người xông vào, kéo tôi giấu ra sau lưng.
“Ai cho phép các cô bắt nạt Ninh Nhiễm?”
Tôi ngẩn người ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một góc nghiêng tuyệt đẹp. Hàng mi đen nhánh như lông quạ đổ bóng râm xuống mí mắt dưới.
“Anh A Thuấn, bọn em chỉ muốn giúp anh lấy lại danh dự thôi.”
“Hơn nữa Ninh Học Xuất cũng ghét Ninh Nhiễm lắm, hôm qua bọn em còn nghe Ninh Học Xuất nói với người khác là muốn đuổi Ninh Nhiễm khỏi nhà họ Ninh cơ.”
“Bọn em bắt nạt nó thì có làm sao đâu…”
Diệp Thuấn có một khuôn mặt không mang tính công kích, vô hại vô cùng. Nhưng nghe thấy câu này, ánh mắt dịu dàng trong phút chốc nhuốm màu tức giận.
“Nhiễm Nhiễm tính tình đơn thuần, Ninh Học Xuất không biết trân trọng là lỗi của anh ta. Nói tóm lại, tôi cấm các cô bắt nạt Ninh Nhiễm.”
Tôi trốn sau lưng Diệp Thuấn, bên tai cứ văng vẳng câu nói của đám con gái kia. “Muốn đuổi Ninh Nhiễm khỏi nhà họ Ninh…”
Hóa ra Ninh Học Xuất ghét tôi đến vậy.
Lúc tôi hoàn hồn lại, Diệp Thuấn đang cau mày, dùng khăn tay lau sạch vết bẩn trên mặt tôi. Anh ta chìa một bàn tay ra với tôi.
“Chào em Nhiễm Nhiễm, chắc em từng gặp anh rồi, anh là bạn thân của anh trai em.”
Tôi vội vã đưa tay ra bắt lại.
“Chào anh Diệp Thuấn, rất vui được gặp anh.”
Tay anh ấy rất to, lúc nắm lấy tay tôi, gần như có thể bao bọc trọn vẹn cả bàn tay tôi.
Có lẽ Diệp Thuấn sợ tôi nghe thấy câu nói vừa nãy sẽ buồn, nên anh ấy tốt bụng nói đỡ cho Ninh Học Xuất.
“Nhiễm Nhiễm, em đừng để ý đến tính khí tồi tệ của A Xuất, từ nhỏ đến lớn tính cậu ấy đã tồi như vậy rồi. Nếu sau này Ninh Học Xuất còn bắt nạt em, em cứ sang làm em gái anh…”
Tôi lẩm bẩm: “Anh ơi…”
Đồng tử của Diệp Thuấn đột nhiên giãn ra. Anh ấy đáp lại tôi bằng một giọng khàn khàn, sâu thẳm: “Anh ở đây.”
Tôi bước qua người Diệp Thuấn đi về phía sau anh ấy.
Ninh Học Xuất với sắc mặt u ám đang đứng ngoài cửa, không biết anh ta đã nghe được bao nhiêu cuộc đối thoại vừa rồi của tôi và Diệp Thuấn.
Đuôi mắt Ninh Học Xuất ửng đỏ một cách khó hiểu.
“Có phải chỉ cần người khác nói xấu tôi, cô sẽ vô điều kiện tin tưởng đúng không?”
7
Lúc Ninh Học Xuất bước đến cửa nhà vệ sinh, anh ta thấy Diệp Thuấn đang dựa vào tường không biết làm gì. Vừa định bước tới bắt chuyện, anh ta thấy Diệp Thuấn giơ tay lên xem đồng hồ, sau đó chỉnh lại cổ áo và tóc tai rồi bước thẳng vào nhà vệ sinh nữ.
Ninh Học Xuất đi theo Diệp Thuấn, vừa đến cửa đã nghe thấy đám nữ sinh kia tung tin đồn nhảm về mình.
Anh ta chưa từng nói mấy lời đó!
Vậy mà em gái anh ta tin sái cổ!
Ninh Học Xuất đỏ mắt, gay gắt chất vấn tôi: “Ninh Nhiễm! Trong mắt cô, tôi là loại người như vậy sao?”
Diệp Thuấn nhíu mày, kéo tôi ra sau lưng che chở: “A Xuất, cậu làm em gái sợ rồi đấy. Lúc nào cậu cũng hung dữ như vậy, không giống tôi, tôi chỉ biết xót xa và bảo vệ em gái thôi.”
Tôi chun mũi ngửi ngửi, quanh chóp mũi thoang thoảng “mùi trà xanh”.
Cuối cùng, Ninh Học Xuất giống như một con chó hoang bị vứt bỏ: “Được, tôi hiểu rồi.”
Ninh Học Xuất mấy ngày liền không thèm nói chuyện với tôi, còn chuyển chỗ ngồi ra tít xa tôi. Về nhà cũng chỉ ôm khư khư cái điện thoại, không biết lướt cái gì. Ánh sáng từ màn hình phản chiếu làm hốc mắt anh ta ươn ướt sáng lấp lánh. Trông như đánh phấn mắt nhũ vậy.
Diệp Thuấn bắt đầu thường xuyên đến nhà tôi chơi. Nhưng lần nào Ninh Học Xuất cũng nói lời cay độc với Diệp Thuấn. Bỏ lại Diệp Thuấn đứng ngượng ngùng tại chỗ, không biết làm sao cho phải.
Tôi hơi trách Ninh Học Xuất: “Anh làm thế là vô lễ quá rồi đấy! Ai lại đối xử với khách như thế?”
Diệp Thuấn rất hiểu chuyện mỉm cười với tôi: “Không sao đâu Nhiễm Nhiễm, chắc là anh đã làm gì khiến anh trai em không vui. Sau này anh không đến nữa là được.”
Diệp Thuấn đặt hộp bánh ngọt do đầu bếp nhà anh làm xuống, chuẩn bị quay lưng bước đi.
Tôi cuống lên: “Như thế thì thất lễ với anh quá…”
Ngay lúc Diệp Thuấn sắp bước ra khỏi cửa nhà họ Ninh, anh ấy quay lại đề nghị với tôi: “Hôm nay đầu bếp nhà anh làm bánh bông tuyết vị mới, còn nấu cả chè dưỡng nhan nhựa đào khoai mì nữa, Nhiễm Nhiễm có muốn đến nhà anh nếm thử không?”
Mắt tôi sáng rực lên: “Dạ được ạ.”
Tôi quay sang hỏi Ninh Học Xuất: “Anh có muốn đi cùng không? Em từng ăn bánh do đầu bếp nhà anh Diệp Thuấn làm rồi, ngon lắm.”
Ninh Học Xuất duy trì nụ cười đoan trang: “Tôi không đi, kẻo lại quấy rầy hai người ăn bánh.”
Tôi vẫy tay chào Ninh Học Xuất: “Tuyệt quá, vậy em với anh Diệp Thuấn đi nhé.”
Lúc chúng tôi sắp ra khỏi cửa, Ninh Học Xuất lại gọi giật chúng tôi lại.
“Đứng lại!”
Tôi quay đầu: “Sao vậy anh?”
Ánh mắt Ninh Học Xuất tối tăm, nhìn chằm chằm tôi: “Tối nay có về ăn cơm không?”
Tôi suy nghĩ một lát rồi nói với Ninh Học Xuất: “Dạ không, tối nay không cần nấu cơm cho em đâu.”
Chương 2
8
Đến nhà họ Diệp, Diệp Thuấn trước tiên dẫn tôi đi tham quan một vòng biệt thự. Lúc đi ngang qua cửa tầng hầm, Diệp Thuấn kéo tôi dừng lại một thoáng.
“Tầng hầm chứa bí mật của anh, nếu Nhiễm Nhiễm muốn xem… thì phải trả giá đấy.”
Diệp Thuấn nói gì, tôi hoàn toàn không lọt chữ nào vào tai. Sự chú ý của tôi đã bị mùi thơm nức mũi truyền ra từ phòng bếp thu hút.
Người giúp việc nhà họ Diệp bưng những đĩa bánh tinh xảo ra. Tôi chạy đến phòng ăn, không kìm được mà cầm ngay một miếng bánh bông tuyết lên.
Nhưng bên tai lại truyền đến tiếng cười nhạo.
“Chủ còn chưa ăn, một đứa khách mà đã tự tiện bốc tay vào ăn rồi, đúng là đồ không có phép tắc.”
“Chưa nghe nói sao? Nó là trẻ mồ côi được nhà họ Ninh nhận nuôi từ viện phúc lợi, cái loại hạ đẳng thì thường là như thế.”
“Nếu tôi mà là phu nhân họ Ninh, tôi ghét bỏ loại con gái thế này chết đi được, sớm muộn gì cũng tống cổ nó về cô nhi viện.”
Cho dù tôi có trì độn đến đâu, tôi vẫn nhận ra rằng dạo này gặp phải quá nhiều kẻ xấu.
Diệp Thuấn che trước mặt tôi, lạnh lùng lên tiếng: “Các cô bị sa thải.”
Mấy người giúp việc xấu hổ xin lỗi tôi, sau đó rời khỏi phòng ăn.
Diệp Thuấn nhìn tôi với ánh mắt áy náy.
“Anh xin lỗi Nhiễm Nhiễm, đều tại đám người làm lắm lời. Nhưng mà những gì họ nói cũng không sai, nhà hào môn quan trọng nhất là thể diện, Nhiễm Nhiễm thì đơn thuần, tính khí Ninh Học Xuất lại tồi tệ, sau này không có ai bảo vệ thì em phải làm sao?”
Tôi đáp lời anh ấy: “Em có thể tự bảo vệ mình mà.”
Diệp Thuấn khẽ thở dài: “Nhiễm Nhiễm đúng là quá ngây thơ, ở cái chốn như nhà họ Ninh, bị bán đi rồi cũng chẳng ai biết. Nhiễm Nhiễm đến nhà họ Diệp, làm em gái anh được không? Ngày nào em cũng được ăn bánh ngon, không bao giờ phải nhìn sắc mặt người khác mà sống nữa.”
Diệp Thuấn giữ chặt bả vai tôi, sốt sắng muốn tôi đưa ra câu trả lời.
Nhưng bụng tôi lại kêu rột rột rất mất phong cảnh.
Đến nhà họ Diệp mà tôi vẫn chưa được húp hột cơm nào. Trong khi ở nhà họ Ninh, tôi chưa bao giờ phải chịu đói.
Đúng lúc này, cánh cửa chính nhà họ Diệp ầm ầm mở tung.
Ninh Học Xuất ngược sáng bước vào.
“Ninh Nhiễm, mẹ mày gọi mày về ăn cơm.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...