Nam Thần Cao Lãnh Bỗng Thành Bạn Trai Tôi
Chương 2
Tôi thu hồi ánh nhìn, hỏi Tô Lạc: “Hai người họ quan hệ thế nào?”
Tô Lạc lắc đầu: “Cô gái đó nhỏ hơn chúng ta một khóa, cô ấy và Bạch Nguyên Tự đều ở câu lạc bộ pháp luật, chắc là quan hệ đàn anh đàn em?”
“Nhưng mà không ăn cơm với bạn gái, lại đi ăn với sư muội…”
Tô Lạc liếc tôi một cái rồi không nói nữa.
Tôi hiểu cô ấy muốn nói gì, nhưng trong lòng lại chẳng có gợn sóng, bèn quay sang nói: “Tôi đang mất trí nhớ, không nhớ gì về cậu ấy, nên không coi cậu ấy là bạn trai. Chuyện cậu ấy nói trong lớp hôm nay, cậu đừng nói cho ai biết nhé.”
Tô Lạc gật đầu, hứa sẽ giữ kín.
4
Ở trường, vì mất trí nhớ nên ngoài việc học tôi cũng chẳng biết làm gì khác, thế là dồn hết sức vào học, mỗi ngày lên lớp – tan học – làm bài.
Giang Nhược Vũ từng đến tìm tôi hai lần, đúng lúc một lần trong số đó có Tô Lạc ở cạnh. Nghe thấy Giang Nhược Vũ gọi tôi là “chị”, Tô Lạc sững sờ như muốn rụng cả hàm.
Chờ Giang Nhược Vũ đi rồi, cô ấy lập tức hỏi tôi là chuyện gì.
Tôi giải thích: “Cô ấy là em gái tôi. Tôi cũng không rõ, là bố tôi nói vậy.”
“Vậy lần trước ở căng tin thấy cô ấy với Bạch Nguyên Tự, sao cậu không nói?”
“Tôi lúc đó không muốn nói.”
Nói đi cũng phải nói lại, tôi không có cảm tình gì đặc biệt với cô em gái này, nhưng cô ấy thì lại rất thân thiện, miệng ngọt, thái độ tốt. Nếu bảo cô ấy có điểm nào không tốt thì tôi cũng không nói rõ được.
Tô Lạc lại hỏi: “Là chị em ruột à?”
Tôi không chắc: “Chắc là vậy.”
Tôi đã mất trí nhớ, nhiều chuyện đều là do bố kể lại cho tôi biết.
Năm ba đại học, số tiết không nhiều, chiều thứ sáu không có tiết nên tôi định về nhà.
Báo cho bố biết, ông bảo sẽ tới đón tôi, còn hỏi em gái tôi có về không, tôi bảo không biết.
Bố tôi cười bảo không sao, để ông hỏi thử, tôi chỉ “ừ” một tiếng rồi không để ý nữa.
Đến giờ hẹn, tôi ra cổng trường chờ bố, đứng một lúc thì thấy Bạch Nguyên Tự và Giang Nhược Vũ cùng nhau đi tới.
Tôi nhìn hai người, lịch sự chào hỏi.
Bạch Nguyên Tự nhìn qua chiếc vali của tôi, hỏi: “Sao cậu lại ở đây? Về nhà à?”
Giang Nhược Vũ lần này không gọi tôi là chị, đứng bên cạnh Bạch Nguyên Tự, trên mặt nở nụ cười.
Tôi không trả lời Bạch Nguyên Tự, mà nhìn sang Giang Nhược Vũ hỏi: “Cậu không về nhà à?”
Giang Nhược Vũ có chút lúng túng: “Không về.”
Tôi “ồ” một tiếng, không nói gì nữa, tiếp tục đợi.
Bạch Nguyên Tự lại tò mò hỏi: “Cậu quen biết Nhược Vũ à?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, Giang Nhược Vũ đã vội tìm cớ rời đi. Tôi lập tức nhận ra, cô ấy không muốn Bạch Nguyên Tự biết quan hệ giữa tôi và cô ấy.
Không hiểu vì sao, tôi lại cố tình không làm theo ý cô ấy, bình tĩnh đáp: “Đúng vậy, bố tôi nói với tôi, Nhược Vũ là em gái tôi.”
Sắc mặt Bạch Nguyên Tự lập tức lạnh hẳn đi, liếc Giang Nhược Vũ một cái rồi xoay người bỏ đi.
Giang Nhược Vũ hoảng lên, trách móc: “Chị, sao chị lại nói với Bạch Nguyên Tự em là em gái chị chứ? Nếu anh ấy biết gia thế của em, rất có thể sẽ không qua lại với em nữa!”
Tôi thấy buồn cười, cũng không hiểu nổi tại sao chuyện gia thế lại có liên quan gì.
Nhưng tôi không hứng thú tìm hiểu sâu, chỉ hỏi một câu: “Em với Bạch Nguyên Tự đang hẹn hò à?”
Giang Nhược Vũ im lặng một lúc, lấy lại bình tĩnh rồi nhỏ nhẹ nói: “Chị, em biết trước khi mất trí nhớ chị thích anh Bạch. Giờ chị mất trí nhớ rồi, chị còn thích anh ấy không?”
“Tôi không thích. Nhưng cậu ấy lại nói cậu ấy là bạn trai tôi.” Tôi thản nhiên đáp, chăm chú nhìn sắc mặt biến hóa của Giang Nhược Vũ.
Cô ấy sững người, sau đó không thể tin nổi mà nói: “Sao có thể chứ? Anh Bạch tự trọng như thế, sao có thể ở bên người nhà giàu?”
5
Lúc này tôi đã hiểu ra mọi chuyện.
Thì ra Giang Nhược Vũ sợ Bạch Nguyên Tự biết cô ấy là em gái tôi, cũng xuất thân từ nhà giàu. Cô sợ Bạch Nguyên Tự sẽ để tâm, rồi sẽ không tiếp tục qua lại với cô nữa.
Thì ra trước kia tôi theo đuổi Bạch Nguyên Tự nhiều lần đều bị từ chối, là vì tôi là thiên kim tiểu thư, còn cậu ấy chỉ là người bình thường. Lòng tự trọng của cậu ấy không cho phép bản thân bị người khác nói là trèo cao, ăn bám nhà giàu.
Trong đại học, dù gì cũng chỉ là sinh viên, có ai rảnh rỗi đến mức suốt ngày đi bàn tán chuyện người khác chứ? Có, nhưng chỉ là một phần nhỏ thôi. Nghe xong nếu không để tâm thì tự nhiên cũng yên ổn. Bạch Nguyên Tự mà để ý đến vậy, chẳng qua là vì tự ti mà thôi.
Với lời của Giang Nhược Vũ, tôi không muốn tranh luận, chỉ nói: “Tôi sẽ nói rõ với Bạch Nguyên Tự là tôi không có bạn trai. Nếu em thích cậu ấy thì cứ tiếp tục theo đuổi. Nhưng tôi cảm thấy, nếu cậu ấy cứ mãi tự ti như vậy, thì dù hai người có đến với nhau cũng khó mà hạnh phúc.”
Tôi nói đến đây là hết, không nói thêm gì nữa.
Giang Nhược Vũ sau khi nghe xong thì lập tức vui vẻ ra mặt: “Chị nói đấy nhé! Nhất định phải nói rõ ràng với anh Bạch!”
Hiển nhiên, nửa câu sau của tôi, Giang Nhược Vũ chọn cách bỏ qua hoàn toàn.
Trước khi bố tôi đến, Giang Nhược Vũ đã rời đi, đoán chừng là đi tìm Bạch Nguyên Tự giải thích.
Về đến nhà, mẹ tôi đang trong bếp chuẩn bị bữa tối. Tôi vào chào hỏi, tiện liếc nhìn qua thì thấy món ăn rất phong phú.
“Nhược Tuyết về rồi à? Vào nghỉ đi, cơm sắp xong rồi.” Mẹ tôi mỉm cười hiền hậu.
Tôi nói muốn giúp một tay, nhưng bà ấy đẩy tôi ra, miệng không ngừng từ chối.
Cho tôi cảm giác như mình là khách, còn bà ấy là chủ, không thể để khách động tay động chân.
Tôi đành thôi, quay về phòng nghỉ ngơi trước.
Vừa đi vừa suy nghĩ, cảm giác về ngôi nhà này thật kỳ lạ.
Nó giống như một lớp vỏ bọc giả tạo.
Tôi lại tự an ủi bản thân, có lẽ do mất trí nhớ nên không có cảm giác an toàn, không nhớ rõ người thân nên mới có cảm giác thế này.
Lúc đang thất thần, tôi không để ý thấy cửa kính phía trước đã đóng, đâm thẳng đầu vào đó.
Tiếng va chạm và tiếng tôi kêu đau khiến bố tôi chạy đến.
Tôi ôm trán, cảm thấy hơi choáng váng.
Một lúc sau, bố tôi đã tới bên cạnh, lo lắng hỏi: “Sao thế? Đụng đầu à? Có sao không? Có cần đến bệnh viện không?”
Cơn choáng đầu dịu đi một chút, tôi vừa định trả lời thì một người phụ nữ cũng chạy đến. Bà ấy cũng vẻ mặt lo lắng: “Nhược Tuyết, đầu con có sao không?”
Tôi lắc đầu.
Bố mẹ tôi tưởng tôi lắc đầu là không sao, bèn đỡ tôi về phòng ngồi nghỉ. Mẹ tôi đi rót nước, bố tôi thì xoa nhẹ chỗ trán bị đập của tôi.
Tôi nói không sao rồi, họ mới rời phòng đi xuống lầu.