Ngày Bạn Trai Đính Hôn

Chương 3



Từng cử chỉ đều mang theo vẻ cao ngạo như thể đang ban cho tôi một ân huệ.

“Tôi nghe nói bác sĩ Tạ chuẩn bị nghỉ việc?”

Không đợi tôi trả lời, Hứa Nhược Lam đã tiếp tục:

“Như vậy cũng tốt. Khoa Ngoại của Bệnh viện Minh Đức vốn không phải nơi bất cứ ai cũng có thể trụ lại.”

Cô ta khẽ nâng cằm.

“Con người nên biết chấp nhận số phận. Đừng lúc nào cũng nghĩ có thể dựa vào một người đàn ông để bước lên vị trí cao hơn.”

Giọng nói của cô ta không lớn.

Thế nhưng đủ để khách ở những bàn xung quanh nghe thấy từng chữ.

Tôi còn chưa lên tiếng, Tần Mặc Xuyên đã nhíu mày.

“Nhược Lam.”

Cô ta quay sang nhìn anh.

“Em nói sai sao?”

Hứa Nhược Lam cười nhạt.

“Cô ấy đi theo anh suốt năm năm. Cả bệnh viện có ai không biết cô ấy được vào tổ phẫu thuật là nhờ quan hệ với anh?”

Cô ta liếc về phía tôi.

“Bây giờ anh sắp đính hôn với em, cô ấy chủ động rời đi cũng tốt. Ít nhất còn giữ lại được chút thể diện cho cả hai bên.”

Tiểu Mẫn tức giận đập mạnh tay xuống mặt bàn.

“Cô đừng nói bậy. Chị Thanh Dao được vào tổ phẫu thuật hoàn toàn dựa vào năng lực của mình.”

“Năng lực?”

Hứa Nhược Lam bật cười.

“Chỉ là một người từng thực tập ở bệnh viện huyện, cô ta có thể có năng lực gì?”

Nói xong, cô ta lấy từ trong túi ra một tấm thiệp rồi đẩy đến trước mặt tôi.

Màu đỏ của tấm thiệp chói mắt đến mức khiến người ta khó chịu.

“Thứ Bảy tuần sau, tôi và Mặc Xuyên sẽ tổ chức lễ đính hôn.”

Hứa Nhược Lam mỉm cười đầy đắc ý.

“Nếu bác sĩ Tạ có thời gian thì cứ đến tham dự.”

Cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Coi như được tận mắt nhìn xem người phụ nữ như thế nào mới đủ tư cách bước vào cửa lớn của Tần gia.”

Gương mặt Tần Mặc Xuyên lập tức trở nên khó coi.

“Nhược Lam, đủ rồi.”

Hứa Nhược Lam không hề có ý định dừng lại.

Cô ta nghiêng đầu nhìn anh.

“Chỉ nói vài câu mà anh đã đau lòng rồi sao?”

Tấm thiệp lại được đẩy về phía tôi thêm một đoạn.

“Mặc Xuyên, anh đừng quên sáng nay bác Tần còn giục em sớm chuyển vào căn hộ của anh.”

Cô ta cố ý nhấn mạnh từng chữ.

“Bác ấy nói không thể để những người không có thân phận cứ mặt dày ở lì trong nhà anh mãi được.”

Tôi cúi mắt nhìn tấm thiệp trên bàn.

Tên chú rể được in rất rõ.

Tần Mặc Xuyên.

Tên cô dâu là Hứa Nhược Lam.

Ánh mắt tôi tiếp tục dừng trên ngày tổ chức.

Lễ đính hôn diễn ra đúng một ngày trước khi tôi rời khỏi Nam Thành.

Thì ra, ngay cả tuần cuối cùng của tôi ở nơi này, Tần Mặc Xuyên cũng không định để tôi được thanh thản.

Tôi cầm tấm thiệp lên.

Sau đó, ngay trước ánh mắt của tất cả mọi người, tôi xé nó thành hai mảnh.

Nụ cười trên môi Hứa Nhược Lam lập tức đông cứng.

Tần Mặc Xuyên cũng sững sờ nhìn tôi.

Tôi thong thả đặt hai mảnh thiệp trở lại trước mặt cô ta.

“Cô Hứa, tôi không có hứng thú tham dự lễ đính hôn của cô.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Cô muốn khoe khoang thì nên tìm một người khác.”

Gương mặt Hứa Nhược Lam lập tức sa sầm.

“Tạ Thanh Dao, cô dựa vào đâu mà dám dùng thái độ đó nói chuyện với tôi?”

Tôi khẽ cười.

“Dựa vào việc tôi không muốn nhìn rác.”

“Dựa vào việc tôi không muốn nhìn rác.”

Không khí trong nhà hàng lập tức đông cứng.

Gương mặt Hứa Nhược Lam lúc xanh lúc trắng.

Có lẽ từ nhỏ đến lớn, cô ta chưa từng bị người khác làm mất mặt trước đông người như vậy.

Cô ta đột ngột đứng bật dậy.

“Tạ Thanh Dao, cô nói ai là rác?”

Tôi bình thản nhìn cô ta.

“Ai nhặt được thì người đó nhận.”

“Cô…”

Hứa Nhược Lam giơ tay lên, định tát tôi.

Nhưng bàn tay còn chưa kịp hạ xuống đã bị Tần Mặc Xuyên giữ lại.

Anh lạnh giọng:

“Nhược Lam, em làm đủ chưa?”

Hứa Nhược Lam không thể tin nổi nhìn anh.

“Anh đang bảo vệ cô ta trước mặt em?”

Tần Mặc Xuyên cau mày.

“Là em khiêu khích trước.”

“Em khiêu khích?”

Cô ta cười đến đỏ cả mắt.

“Tần Mặc Xuyên, anh đừng quên người sắp đính hôn với anh là em. Cô ta mới là kẻ chen vào giữa chúng ta.”

Nghe câu ấy, tôi không nhịn được bật cười.

Tiếng cười rất khẽ, nhưng khiến hai người trước mặt đồng thời quay sang.

Tôi cầm chiếc túi của mình lên.

“Hứa Nhược Lam, cô có thể yên tâm.”

“Từ hôm nay trở đi, giữa tôi và Tần Mặc Xuyên không còn bất cứ quan hệ gì.”

Tần Mặc Xuyên lập tức siết chặt cổ tay tôi.

“Thanh Dao.”

Tôi cúi mắt nhìn bàn tay đang giữ mình.

“Buông ra.”

Giọng tôi không lớn.

Nhưng anh không hề có ý định làm theo.

“Em đang giận nên mới nói như vậy.”

Anh hạ giọng, dường như muốn dỗ dành tôi giống như mọi lần.

“Chuyện hôm nay anh sẽ giải thích với em sau. Em về nhà trước, đợi anh xử lý xong…”

“Tôi nói buông ra.”

Lần này, tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.

“Tần Mặc Xuyên, tôi không phải đang làm nũng.”

“Chúng ta chia tay.”

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

Tiểu Mẫn và những đồng nghiệp đứng phía sau tôi cũng im bặt.

Tất cả đều biết tôi yêu Tần Mặc Xuyên đến mức nào.

Suốt năm năm, bất kể anh bận đến đâu, chỉ cần anh gọi, tôi đều sẽ xuất hiện.

Những hôm anh trực đêm, tôi mang cơm đến phòng làm việc.

Khi anh thực hiện ca phẫu thuật kéo dài mười sáu tiếng, tôi luôn là người đứng bên cạnh phối hợp đến phút cuối.

Tần Mặc Xuyên đau dạ dày, tôi thuộc lòng tất cả những món anh có thể ăn.

Anh mất ngủ, tôi học cách pha trà an thần.

Anh không thích mùi nước hoa, suốt năm năm tôi chưa từng dùng bất cứ loại nước hoa nào.

Tôi từng cho rằng yêu một người chính là toàn tâm toàn ý đối xử tốt với người đó.

Chỉ cần tôi đủ chân thành, sớm muộn gì anh cũng sẽ đưa tôi về gặp gia đình.

Nhưng hiện tại, tôi mới hiểu.

Sự chân thành của một người không thể đổi lấy lương tâm của kẻ khác.

Tần Mặc Xuyên nhìn tôi hồi lâu.

Dường như anh đang cố xác định xem tôi có thật sự biết chuyện đính hôn hay không.

Cuối cùng, anh vẫn lựa chọn phủ nhận.

“Thanh Dao, em hiểu lầm rồi.”

“Giữa anh và Nhược Lam chỉ là…”

“Hợp tác giữa Tần gia và Hứa gia?”

Tôi nói thay phần còn lại.

Ánh mắt anh khựng lại.

Tôi nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay anh khỏi cổ tay mình.

“Tần Mặc Xuyên, anh thật sự cho rằng tôi ngu ngốc đến mức đó sao?”

“Danh sách khách mời trong phòng làm việc của anh, tôi đã nhìn thấy.”

“Thiệp đính hôn của hai người, tôi cũng đã xé.”

“Ngay cả chiếc kẹp cà vạt anh nói đã làm mất, bây giờ cũng đang treo trên cổ vị hôn thê của anh.”

Tôi nhìn sợi dây chuyền của Hứa Nhược Lam.

“Anh còn muốn giải thích thế nào?”

Gương mặt Tần Mặc Xuyên dần mất hết huyết sắc.

Hứa Nhược Lam lại khẽ nhếch môi.

Cô ta cố ý nắm lấy cánh tay anh.

“Đã bị phát hiện rồi thì còn gì phải giấu?”

“Mặc Xuyên, sớm muộn gì cô ta cũng phải biết.”

Tần Mặc Xuyên lập tức hất tay cô ta ra.

“Hứa Nhược Lam, em im miệng.”

Hứa Nhược Lam sững sờ.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...