Ngay Ngày Hôm Áy
Chương 3
Tôi liếc nhìn Tống Kỳ Nhi giả tạo đến mức cực điểm, “Vậy các người tố cáo tôi say rượu hành nghề, các người có bằng chứng gì không?”
Tống Kỳ Nhi chỉ vào chai rượu rỗng đã được bỏ vào túi vật chứng, nói:
“Đây chẳng phải là bằng chứng sờ sờ trước mắt sao?”
Tôi cười khinh bỉ, “Biết đâu hai chai rượu rỗng này là do có người nhân lúc tôi không có trong phòng làm việc mà lén bỏ vào thì sao!”
Lúc nói câu này, tôi nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Tống Kỳ Nhi và bố chồng.
Tống Kỳ Nhi che giấu rất tốt, nét mặt không có thay đổi gì quá lớn.
Nhưng sắc mặt bố chồng rõ ràng cứng lại một chút, ngay cả tay cũng không tự chủ mà run lên.
Tống Kỳ Nhi không lộ vẻ gì, đỡ lấy tay bố chồng, sau đó nói với tôi:
“Phòng làm việc của cô ngoài cô ra thì còn ai vào được? Huống hồ, trên dưới bệnh viện đều có camera giám sát, vu oan hãm hại trắng trợn như vậy mà không sợ bị phát hiện sao?”
Tôi cười nhạt một tiếng, “Bởi vì có người biết hai ngày nay hệ thống camera của bệnh viện đang cập nhật, tất cả thiết bị giám sát đều trong trạng thái tắt.”
Chuyện hệ thống giám sát cập nhật, ngoài bác sĩ trong bệnh viện ra, tôi chỉ từng nói với Tần Hải Trạch.
Rõ ràng, Tần Hải Trạch đã kể chuyện này cho bố mẹ anh ta và Tống Kỳ Nhi.
Nhưng người muốn hãm hại tôi sao có thể chủ động thừa nhận mình biết chuyện này chứ!
Quả nhiên, Tống Kỳ Nhi lập tức phản bác:
“Chuyện bệnh viện các người cập nhật hệ thống giám sát, tôi và bố nuôi làm sao mà biết được?”
“Cô không thể nói là có đồng nghiệp của cô đi mật báo cho chúng tôi chứ.”
Đúng lúc này, bố chồng đột nhiên lớn tiếng:
“Được rồi, đều đừng cãi nữa!”
Ngay sau đó, ông ta nhìn tôi rồi nói tiếp:
“Đồng chí cảnh sát chắc chắn sẽ mang chai rượu đi giám định, nhưng kết quả chắc chắn không ra nhanh như vậy.”
“Nếu cô nói tôi vu oan cho cô, vậy cô có dám đi xét nghiệm máu không?”
Tôi nhìn gương mặt già nua của bố chồng và mẹ chồng, hồi tưởng lại từng chút từng chút thời gian trước đây khi tôi ở bên họ.
Khi rảnh, tôi sẽ đi cùng bố chồng đánh cờ, câu cá.
Mẹ chồng thích dưỡng sinh, thích làm đẹp, đủ loại thực phẩm chức năng và mỹ phẩm đắt tiền tôi đều đều đặn gửi sang như nước chảy.
Tôi không có cha mẹ, nên thật lòng coi họ như cha mẹ ruột của mình.
Thế nhưng bây giờ, họ lại nóng lòng đến vậy muốn chụp cho tôi một cái tội danh không có thật.
Tôi chỉ thấy vừa kinh vừa lạnh.
Thấy tôi im lặng không nói, Tống Kỳ Nhi mỉa mai:
“Hứa Như Ngọc, cô sẽ không đến mức chột dạ nên không dám kiểm tra đấy chứ?”
Không để ý tới lời Tống Kỳ Nhi, tôi nhìn thẳng vào mắt bố chồng.
“Bố, thật sự bố từng thấy con uống rượu vô độ sao?”
Bố chồng im lặng một lát, rồi mới chậm rãi nói:
“Như Ngọc, đừng trách bố, làm sai thì phải dám gánh hậu quả!”
“Bây giờ con chủ động nhận lỗi thì vẫn còn kịp!”
Tôi lại nhìn mẹ chồng, “Mẹ, ý của mẹ cũng giống bố sao?”
Mẹ chồng chỉ hừ lạnh một tiếng, ý tứ muốn biểu đạt thì không cần nói cũng rõ.
Tôi rút ánh mắt lại, cong khóe môi lên như tự giễu.
Tôi không biết rốt cuộc là vì điều gì mà họ lại quyết tâm vu oan hãm hại tôi như vậy.
Nhưng nguyên nhân đối với tôi mà nói, đã không còn quan trọng nữa.
Nếu họ đã đưa ra lựa chọn của mình, vậy cũng đừng trách tôi đến lúc đó không nể mặt.
Tôi nhìn về phía cảnh sát bên cạnh, nói:
“Đồng chí cảnh sát, tôi chấp nhận và phối hợp mọi điều tra.”
Tôi được cảnh sát đưa đi xét nghiệm máu.
Trong lúc chờ kết quả xét nghiệm, mẹ chồng đột nhiên đi tới bên cạnh tôi rồi ngồi xuống.
Giọng điệu của bà không còn vẻ chua ngoa cay nghiệt như buổi sáng nữa, ngược lại còn đặc biệt ôn hòa và thành khẩn:
“Như Ngọc, nghe mẹ nói này, tranh thủ trước khi có kết quả thì chủ động nhận tội đi!”
“Chuyện của Hải Trạch, mẹ biết con không cố ý làm thành như vậy.”
“Con yên tâm, chỉ cần con chủ động nhận tội, bố mẹ sẽ viết thư thông cảm cho con.”
Nghe vậy, tôi nghiêng mắt nhìn mẹ chồng.
Kiếp trước, trước khi có kết quả kiểm tra, bà cũng từng chủ động đến nói với tôi những lời như thế.
Lúc đó tôi tuy hoảng loạn, nhưng không muốn nhận những việc mình chưa làm.
Tôi dám khẳng định mình không hề uống rượu, tin chắc kết quả xét nghiệm sẽ không có vấn đề gì, nên đã nghiêm giọng từ chối đề nghị của mẹ chồng.
Lần này, tôi lại càng không thể chủ động nhận tội.
Chỉ là kiếp trước, Tần Hải Trạch giả chết.
Họ bảo tôi nhận tội, hẳn là muốn giúp Tần Hải Trạch và Tống Kỳ Nhi có thể bên nhau trọn vẹn.
Nhưng kiếp này, Tần Hải Trạch thật sự đã chết, tại sao bà ta vẫn mong tôi nhận tội đến vậy?
Quan trọng nhất là, tôi phát hiện bà ta và cha chồng vẫn giống như kiếp trước, nhìn qua không hề quá đau buồn.
Điều này hoàn toàn không phù hợp với cảm xúc của một đôi vợ chồng già mất con.
Trong đó chẳng lẽ có ẩn tình gì tôi không biết sao?
Nghĩ đến đây, tôi trực tiếp lên tiếng hỏi:
“Mẹ, nếu con nhận tội thì rốt cuộc sẽ có lợi gì cho hai người?”
“Hơn nữa, Hải Trạch tối qua mới qua đời vì ngừng tim, mẹ và bố trông dường như không hề quá đau buồn!”
mẹ chồng thoáng cứng người, trên mặt nhanh chóng lóe lên vẻ hoảng loạn.
Tống Kỳ Nhi thấy vậy vội vàng kéo mẹ chồng sang một bên, đồng thời quát tôi:
“Hứa Như Ngọc, sao cô biết bố nuôi mẹ nuôi không đau lòng? Chẳng lẽ cứ phải khóc lóc thảm thiết mới gọi là đau lòng à?”
“Mẹ nuôi có lòng tốt khuyên cô, cô còn dám rắc muối vào tim người già, cô đúng là súc sinh không bằng, đợi chứng cứ ra rồi, tôi nhất định sẽ tống cô vào tù!”
Tôi lạnh lùng nhìn thẳng vào Tống Kỳ Nhi.
“Vậy sao? Tôi sẽ chờ xem.”
Nói xong, tôi không để ý đến ba người bên cạnh nữa, tựa lưng vào ghế rồi nhắm mắt dưỡng thần.
Đọc tiếp: Chương 4 →