Ngày Ta Gả Cho Tứ Hoàng Tử
Chương 1
Ta sinh ra đã mang dung mạo chim sa cá lặn.
Vừa cập kê không lâu, ta đã được Hoàng hậu chọn làm Thái tử phi. Nhưng người trong lòng Thái tử lại là thứ muội của ta. Hắn chưa từng thích ta, dù chỉ một chút.
“Chỉ được cái mã ngoài.”
“Ngay cả một phần tài tình của Sơ Đường cũng không bằng.”
“Cô không muốn cưới nàng ta.”
Hoàng hậu vì áy náy, cuối cùng đặc biệt ban hôn ta cho Tứ hoàng tử.
Ngày đại hôn, một cơn gió bất ngờ thổi tung khăn voan.
Thái tử vốn luôn thanh quý lạnh nhạt, chỉ vừa ngẩng đầu nhìn ta một cái…
Đã lỡ tay đánh rơi chén lưu ly trong tay.
Choang một tiếng.
Mảnh ngọc vỡ tung khắp nền gạch.
Nước trà hắt lên người hắn, thấm ướt nửa bên tay áo.
01
Trước ngày thành thân, Hoàng hậu di mẫu cho gọi ta vào cung.
Ta dậy từ sáng sớm để trang điểm.
Biết di mẫu thích màu hồng ngó sen, ta cố ý lấy bộ váy đã cất tận đáy rương ra mặc.
Lại nhớ Thái tử không thích màu sắc quá diễm lệ, nên ngay cả son môi nhạt màu ta cũng không thoa.
Mang theo tâm trạng vui vẻ vào cung gặp Hoàng hậu, nào ngờ bà lại đưa canh thiếp vào tay ta.
“Nguyệt nhi ngoan của ta, là Thái tử không có phúc.”
Nói rồi, bà nhìn chằm chằm khuôn mặt ta hồi lâu.
Cuối cùng không nhịn được mà thở dài:
“Nếu nó từng gặp con, biết con có dung mạo thế này, nhất định sẽ không…”
Ta đứng sững tại chỗ.
Nhưng vẫn miễn cưỡng cong môi, cúi người hành lễ:
“Có di mẫu ban hôn, Nguyệt nhi đã rất mãn nguyện rồi.”
Hoàng hậu nhìn ta như vậy, dường như còn muốn nói thêm điều gì.
Đúng lúc ngoài điện truyền đến giọng của Tạ Nghiễn Thần:
“Mẫu hậu, hôn sự đã hủy chưa?”
Nghe tiếng, hắn bước thẳng vào trong.
Ta hoảng hốt lùi ra sau bình phong, sợ hắn nhìn thấy ta rồi càng thêm chán ghét.
“Con đã nói từ sớm rồi. Hạng người như Thẩm Tê Nguyệt chỉ là một bao cỏ.”
“Dung mạo có đẹp hơn nữa thì sao? Trước mặt tài tình của Sơ Đường cũng chẳng đáng nhắc tới.”
“Để nàng ta gả cho tứ đệ bệnh tật kia đã là ban ân rồi.”
Hoàng hậu nhìn về phía ta, ánh mắt lộ vẻ không nỡ:
“Được rồi, Thần nhi. Biểu muội Nguyệt nhi của con đang ở đây, hay là gặp mặt một lần đi?”
Chiếc quạt trong tay Tạ Nghiễn Thần khép lại.
Hắn hơi khựng một chút, sau đó lạnh nhạt hừ một tiếng:
“Không cần.”
“Mẫu hậu biết trong lòng con chỉ có Sơ Đường, gặp mặt cũng không thích hợp.”
“Nếu đã trả lại canh thiếp, vậy mong Thẩm cô nương ba ngày sau đúng giờ xuất giá với tứ đệ. Đừng mơ tưởng bám víu vào người không nên bám víu.”
Ta đứng sau bình phong.
Cảm giác như bị người ta hung hăng tát một cái.
Mặt nóng rát đến đau.
Cuối cùng chỉ có thể ép ra một tiếng “được” nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
02
Sau khi Tạ Nghiễn Thần rời đi, cô cô quản sự đưa ta ra đến cổng cung.
“Đại cô nương tuyệt đối đừng để bụng. Thái tử không có ác ý đâu.”
Ta cúi đầu không nói.
Trước mặt người khác mắng một nữ tử chưa xuất giá là bao cỏ.
Nhiều lần ở bên ngoài lấy Thẩm Sơ Đường ra để giẫm đạp ta, vị hôn thê của hắn.
Nếu không phải Hoàng hậu áy náy, ban ta cho Tứ hoàng tử, e là ta phải làm gái lỡ thì cả đời.
Hóa ra những chuyện ấy đều không tính là ác ý.
Bên cạnh, Sương Giáng mặt đầy lo lắng chạy đến.
“Tiểu thư, Nhị tiểu thư vừa nói muốn thay Thái tử đề chữ, rồi mang xe ngựa đi mất rồi.”
“Chúng ta phải làm sao đây?”
Từ khi Thẩm Sơ Đường nhờ một bài “Thanh Châu từ” mà được Tạ Nghiễn Thần thưởng thức, nàng ta đã nhiều lần cướp đồ của ta.
Mẫu thân ta qua đời, phụ thân lại chẳng hỏi han chuyện hậu trạch. Nàng ta biết ta không có ai giúp đỡ, giờ lại bị Thái tử hủy hôn, phải gả cho Tứ hoàng tử không được sủng ái nhất, nên hành sự càng ngày càng không kiêng nể.
Ta khẽ thở dài, vừa định bước đi thì một chiếc xe ngựa chạm khắc rồng phượng chậm rãi dừng trước mặt ta, tiếng chuông leng keng trong trẻo.
“Nếu cô nương không chê, có thể đi cùng ta một đoạn.”
03
Bước vào xe ngựa, ta thấy Tứ hoàng tử đang ngồi ngay ngắn phía trước.
Dù đang là tháng tư, hắn vẫn khoác áo dài. Trong tay cầm một tập thơ. Sắc mặt thoáng vẻ bệnh tật, chỉ có đôi mắt là sáng lạ thường.
Hắn khẽ ho một tiếng.
“Nếu Thẩm cô nương không muốn gả cho ta, ta sẽ tự xin phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh.”
“Dù sao thân thể ta thế này…”
Tạ Trì Hàn lại ho thêm vài tiếng, trên mặt mang nụ cười chua xót.
Ta siết chặt khăn tay, ngắt lời hắn:
“Không, ta nguyện ý.”
Vừa nói xong, tim ta đã không nhịn được mà đập thình thịch.
Nhưng ta bắt buộc phải nói.
Một cô nữ như ta, có thể gả cho một vị hoàng tử đã là lựa chọn tốt nhất rồi.
Ánh mắt Tạ Trì Hàn nhìn ta khựng lại, rồi hắn để lộ một nụ cười gần như không thể nhận ra.
Hắn đưa đến một tấm lệnh bài.
“Không biết nàng thích gì. Cầm nó đến Vạn Bảo Các, chọn vài món nàng thích đi.”
Ta chậm rãi nhận lấy lệnh bài.
Vừa hay xe ngựa dừng trước cửa Thẩm phủ.
Ta đang định nói lời cảm tạ thì Tạ Trì Hàn phía sau đột nhiên lên tiếng:
“Tê Nguyệt cô nương, nghe nói mấy năm trước nàng dưỡng bệnh ở Vũ Lăng?”
Ta gật đầu.
Hắn mỉm cười, đưa cho ta tập thơ vẫn cầm trên tay, lời nói đầy ẩn ý:
“Vậy đúng là trùng hợp. Vị Vũ Lăng Tản Nhân nổi danh một thời này cũng mới xuất hiện ở kinh thành gần đây…”
04
Trở về phòng, ta nhìn tập thơ trên bàn, tim vẫn đập rất nhanh.
Sương Giáng đã căng thẳng nắm lấy tay ta.
“Tiểu thư, nếu Tứ hoàng tử đã biết Vũ Lăng Tản Nhân là người, chi bằng chúng ta nhận luôn đi.”
“Như vậy lời đồn Nhị tiểu thư nói người là bao cỏ cũng sẽ tự sụp đổ…”
Ta nhìn Sương Giáng, mỉm cười trấn an:
“Chưa đến lúc. Đợi thêm vài ngày nữa.”
Sương Giáng thở dài.
“Tiểu thư, sao người lúc nào cũng nhẫn nhịn vậy…”
05
Từ khi mẫu thân bệnh chết trong hậu trạch này, phụ thân ta không còn bước ra khỏi thư phòng nữa.
Tổ mẫu quản gia.
Cũng vì quan hệ họ hàng với nhà mẹ đẻ của tổ mẫu, mẫu thân của Thẩm Sơ Đường được nâng lên làm kế thất.
Mỗi lần ta và Thẩm Sơ Đường xảy ra chuyện, Hứa phu nhân ngoài mặt sẽ trách mắng Sơ Đường, nhưng sau lưng lại sai hạ nhân cắt xén đồ ăn của ta.
Về sau, bà ta còn đuổi ta đến gian phòng phụ bị dột, khiến ta nhiễm bệnh ho.
Ngoại tổ muốn tìm phụ thân ta nói lý, lại bị chặn ngoài cửa.
Cuối cùng, ngoại tổ phải giúp người nhà mẹ đẻ của tổ mẫu vận động vài chức quan nhỏ, mới đổi được cơ hội đưa ta đến Vũ Lăng dưỡng bệnh mấy năm.
Những ngày ấy, ta bị nhốt trong phòng uống thuốc đắng ngắt, chỉ có thể ngày ngày làm bạn với sách.
Đọc lâu rồi, tự nhiên ta yêu thích làm thơ.
Mà Vũ Lăng Tản Nhân chính là bút danh của ta.
Không phải ta chưa từng nghĩ đến chuyện không nhẫn nhịn nữa.
Chỉ là…