Ngày Ta Gả Cho Tứ Hoàng Tử

Chương 3



“Nàng có được tri kỷ như ngài, hẳn trong lòng cũng vui mừng.”

Nam nhân kia đáp:

“Hạ huynh, huynh không biết nỗi phiền muộn trong lòng ta đâu. Trước đây trong nhà đã định cho ta một mối hôn sự, vị hôn thê là mỹ nhân nổi danh.”

“Nhưng huynh biết ta mà, trước giờ ta không thích hạng dung chi tục phấn, càng đừng nói người kia còn là bao cỏ nổi tiếng.”

Giọng hắn ngừng lại, rồi mang theo chút dịu dàng:

“May mà muội muội của vị hôn thê lại là người có tài tình, hiểu ta.”

“Sau ngày đọc thơ của Vũ Lăng Tản Nhân, ta mới biết trên đời này lại có một người hiểu ta đến vậy. Cũng nhờ đó mà ta sinh ra không ít dũng khí.”

“Dứt khoát làm theo lòng mình một lần, hủy bỏ hôn sự phiền phức kia…”

“Chỉ tội cho vị hôn thê kia của ta, sau này phải gả cho một kẻ bệnh tật. Nhưng cũng do nàng ta là bao cỏ, mệnh không tốt…”

Từ những lời đứt quãng ấy, ta đoán được thân phận của nam nhân bên trong.

Cũng biết mình chính là vị hôn thê bao cỏ trong miệng hắn.

Ta còn đang sững ở ngoài cửa thì cánh cửa trước mặt đột nhiên mở ra.

Tạ Nghiễn Thần vì hưng phấn và hơi men mà mặt đỏ lên. Vừa mở cửa thấy là ta, vẻ cao ngạo lạnh lùng thường ngày lập tức hóa thành ngây ngẩn.

Hắn lẩm bẩm:

“Nàng vậy mà lại là…”

11

Ta vội che mặt.

Còn Tạ Nghiễn Thần đối diện thì có chút hoảng hốt lùi lại, thỉnh thoảng nhìn ta với vẻ vui mừng.

“Không ngờ người viết ra những câu thơ rộng mở ấy, Vũ Lăng Tản Nhân, lại là một nữ tử.”

Ta sờ khăn che mặt của mình.

Xem ra hắn chưa nhận ra ta.

May mà trước khi ra ngoài, ta cố ý chuẩn bị khăn che mặt và áo choàng dài.

Thậm chí còn cố ý búi tóc kiểu phụ nhân.

Tạ Nghiễn Thần cũng chú ý đến những điều đó.

Đôi mắt mới vừa hưng phấn kia thoáng hiện lên đau khổ.

“Cô nương trông vẫn còn trẻ, sao đã gả rồi?”

Như nhận ra lời mình có phần khinh suất, Tạ Nghiễn Thần vội vàng chữa lời:

“Cô… không, tại hạ không có ý đó, chỉ là…”

Hạ Kỳ đứng bên cạnh, người đã rõ thân phận của cả hai chúng ta, khoanh tay cười.

Hắn bước đến trước mặt chúng ta.

“Vị này là Tạ Nghiễn, thương nhân phú quý từ nơi khác đến, đặc biệt bỏ ra mười vạn lượng vàng chỉ cầu được gặp một lần.”

Nói xong, ta cũng đáp lại, cố ý đè thấp giọng:

“Ta xuất giá tòng phu, công tử gọi ta là Tạ thị là được.”

Tạ Nghiễn Thần ngây ngốc nhìn vào mắt ta.

Hắn sững sờ rất lâu.

“Tạ? Vậy nàng và ta đúng là có duyên.”

Ta khẽ gật đầu.

Đột nhiên ta bắt đầu mong chờ dáng vẻ của Tạ Nghiễn Thần khi biết thân phận thật của ta.

12

Cuộc trò chuyện ấy kéo dài đến canh ba.

Người gõ canh đánh ba tiếng mõ, Tạ Nghiễn Thần mới nhận ra trời đã khuya.

Trên mặt hắn hiện chút ngại ngùng.

“Ta và cô nương quả nhiên có duyên. Sách từng đọc và kiến giải lại giống nhau đến vậy.”

“Đáng tiếc, đáng tiếc…”

Ta uống cạn chén rượu trái cây trong tay, giả vờ không biết hắn đang tiếc điều gì.

Cũng giả vờ không nhìn thấy ánh mắt hắn lén nhìn ta.

Lúc này, Tạ Nghiễn Thần chẳng hề giống vị Thái tử thường ngày luôn miệng gọi ta là bao cỏ, ghét bỏ ta đến cùng cực.

Ngược lại giống như một người hâm mộ nhìn thấy thần tượng.

Thỉnh thoảng thấy chén ta cạn, hắn lại ân cần rót đầy.

Ngay cả trước khi rời đi, hắn cũng ba bước ngoái đầu một lần.

Khi nhặt khăn tay ta đánh rơi đưa lại cho ta, tai hắn còn đỏ lên.

Hắn gọi “cô nương, cô nương” mấy tiếng.

Khác hẳn dáng vẻ thanh lãnh thoát tục ngày thường.

Giống như một thiếu niên non nớt vừa gặp được người trong lòng.

Trước khi đi, hắn còn nhiều lần cầu ta đề chữ cho hắn.

“Ta nhất định sẽ trân trọng chữ của cô nương. Nếu có cơ hội, nhất định sẽ gặp lại cô nương.”

Ta cười cười.

Nghĩ rồi vẫn không nhắc hắn rằng ngày mai còn có thể cùng uống một chén rượu mừng.

Cuối cùng, hắn nhìn thật lâu vào mắt ta, như muốn khắc sâu vào lòng.

“Đôi mắt này thật rực rỡ…”

“Không biết là nam tử tốt đẹp thế nào mới có được lòng yêu thích của cô nương…”

13

Sau khi Tạ Nghiễn Thần rời đi, Hạ Kỳ cười trêu, phe phẩy xấp ngân phiếu mười vạn lượng trong tay.

“Không ngờ đường đường Thái tử lại là một kẻ si thơ.”

“Nàng không thấy ánh mắt hắn nhìn nàng vừa rồi đâu. Suýt nữa là hỏi nàng gả vào nhà nào, rồi đi cướp thê tử của người ta rồi.”

Ta nhận phần bạc của mình.

“Đừng lấy ta ra trêu nữa. Huynh biết ngày mai ta phải gả rồi mà.”

Hạ Kỳ thu lại nụ cười.

“Thật sự muốn gả sao? Không được thì chúng ta về Vũ Lăng đi. Kinh thành này quá nhiều kẻ xấu.”

Ta đếm bạc.

“Thật.”

Hạ Kỳ rót một chén rượu, uống cạn.

Đôi mắt hắn mang ý cười.

“Được. Vậy lát nữa ta sẽ rời đi, tránh để tên ngốc kia chạy tới hỏi ta nàng là ai.”

“Chỉ tiếc, rượu mừng của nàng ta không uống được rồi.”

Ta nhìn hắn, khẽ gật đầu.

Nhận bạc xong, ta xoay người rời đi.

Đến đầu ngõ, ta siết chặt áo choàng trên người.

Thấy Hạ Kỳ vẫn đứng bên cửa sổ nhìn ta, ta vẫy tay chào hắn.

14

Trước khi xuất giá, ta phủ khăn voan lên đầu.

Sương Giáng đỡ tay ta, đưa ta ra cửa.

Vừa hay chạm mặt Thẩm Sơ Đường.

Ta vốn tưởng nàng ta sẽ như thường ngày, mỉa mai ta gả cho một kẻ bệnh tật, hoặc khoe khoang tình cảm giữa nàng ta và Tạ Nghiễn Thần sâu đậm đến mức nào.

Kết quả, nàng ta vừa nhìn thấy ta, hai mắt đã khóc đến đỏ sưng.

“Thẩm Tê Nguyệt, ngươi đừng đắc ý. Thái tử ca ca chỉ tạm thời không để ý đến ta thôi.”

“Đợi ta viết được bài thơ hay hơn, huynh ấy nhất định sẽ hồi tâm chuyển ý.”

Lúc này ta mới biết.

Sáng nay nàng ta vẫn hẹn gặp Tạ Nghiễn Thần như mọi khi, nhưng mãi không nhận được hồi âm.

Thẩm Sơ Đường trước nay không dễ bỏ cuộc.

Nàng ta thay một bộ y phục trắng mà Tạ Nghiễn Thần thích nhất, rồi ra phố tìm Tạ Nghiễn Thần đang lục soát người nào đó.

Ai ngờ chỉ sau một đêm, Tạ Nghiễn Thần như biến thành người khác.

Khi Thẩm Sơ Đường lần thứ ba cản hắn tìm người, Tạ Nghiễn Thần trực tiếp đẩy nàng ta ngã giữa phố.

“Thẩm cô nương.”

“Giữa ta và nàng không có tình nghĩa gì, mong nàng tự trọng.”

Thẩm Sơ Đường vốn luôn được săn sóc, lập tức khóc lóc chạy về nhà.

Nhìn thấy ta, nàng ta không nuốt nổi cơn giận nên đến nói vài câu.

Thẩm Sơ Đường nhìn Sương Giáng bên cạnh ta.

“Tiện tỳ nhà ngươi còn dám cười? Thật sự tưởng chủ tử ngươi gả cho một tên bệnh tật là có thể bay lên cành cao làm phượng hoàng sao?”

Nói xong, Thẩm Sơ Đường giơ trâm cài lên, vẻ mặt đầy sát khí lao về phía Sương Giáng.

“Người đâu, giữ nó lại cho ta.”

Nói rồi nàng ta ngẩng đầu nhìn ta.

“Tỷ tỷ đại hôn, muội muội tự nhiên phải tặng chút đại lễ, thêm chút vui mừng cho tỷ tỷ.”

Vài hạ nhân xung quanh nhìn nhau, dường như nhớ ra người làm chủ trong phủ vẫn luôn là Hứa phu nhân, bèn định tiến lên giữ Sương Giáng.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...