Người Bị Tước Quyền Thừa Kế
Chương 2
Thư ký nhịn cười: “…Vâng ạ.”
Cửa đóng lại.
Tôi dựa vào lưng ghế, xoay nửa vòng.
Ngoài cửa kính sát đất là đường chân trời của toàn thành phố.
Văn phòng này nằm ở tòa nhà văn phòng cao nhất khu CBD (Trung tâm thương mại), tiền thuê mỗi tháng 180 ngàn tệ (hơn 600 triệu VNĐ). Nhưng tòa nhà này là của người ta, chỗ này là tôi đi thuê thật.
Điện thoại lại rung.
Mẹ tôi.
“Alo.”
“Lâm Hạ! Cái tiền thuê nhà mày nói hôm qua là sao! Chị mày vừa tới siêu thị, người ta bảo tiền thuê tháng này là 68.000 tệ?! Trước đây chẳng phải là 34.000 sao?!”
“Thì tăng giá thôi mẹ.”
“Tăng gấp đôi á?! Làm gì có kiểu tăng giá như thế!”
“Mẹ, là khôi phục lại giá gốc. Trước đó là có ưu đãi, giờ hết hạn khuyến mãi rồi.”
“Khuyến mãi cái gì mà—”
“Mẹ.” Tôi ngắt lời bà, “Chuyện này mẹ đi mà tìm công ty quản lý tòa nhà mà bàn. Nói với con có ích gì, con chỉ là một đứa người dưng bị gạch tên khỏi di chúc, con thì làm được cái gì?”
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.
Sau đó — cúp máy.
Tôi đặt điện thoại xuống, khẽ cười.
Buổi trưa, Đại Tráng đạp cửa văn phòng tôi bước vào.
“Bà đoán xem có chuyện gì?” Tay nó giơ điện thoại, vẻ mặt hưng phấn như trúng độc đắc.
“Bà chị bà — à không, Lâm Thi Hàm, bả gọi điện đến ban quản lý! Gào vào mặt cô bé lễ tân suốt nửa tiếng đồng hồ! Bảo đòi gặp giám đốc!”
“Lễ tân bảo sao?”
“Bảo sếp đi công tác rồi.”
“Công tác thật mà.” Tôi chỉ vào đống hợp đồng trên bàn, “Đang đi công tác về mặt tinh thần.”
“Bả còn nói sẽ đến Cục quản lý thị trường để tra thông tin công ty mình.” Đại Tráng ngồi phịch xuống sô pha.
“Cứ để bả tra.”
“Tra ra thì cũng là tên tôi thôi.” Đại Tráng vắt chéo chân, “Người đại diện pháp luật: Vương Đại Tráng. Nghe bá đạo chưa.”
“Bá đạo cái rắm, đợt kiểm tra thường niên lần trước ông còn chả tìm nổi cái mã xác nhận.”
“Thì tại mới đổi điện thoại mà—”
Tôi lười cãi nhau với nó, tiếp tục xem tài liệu.
Ba giờ chiều, điện thoại lại đổ chuông.
Lâm Thi Hàm.
Tôi chần chừ một giây, rồi bắt máy.
“Hạ à.”
Tiếng “Hạ à” thốt ra từ miệng chị ta làm tôi nổi hết da gà.
Hai mươi năm rồi, số lần chị ta gọi tôi thân thiết thế này đếm không quá mười lần. Mà lần nào cũng là lúc cần xin xỏ cái gì đó.
“Nói đi.”
“Chuyện tiền thuê nhà ấy… em có quen người bên ban quản lý không? Có thể nói đỡ giúp chị một câu được không?”
“Không quen.”
“Nhưng ban nãy em vừa nói—”
“Em nói thật đấy. Chị cứ tìm ban quản lý mà đàm phán.”
“Người ta bảo sếp đi công tác rồi! Không liên lạc được!”
“Thế thì đợi ông ấy về.”
“Nhưng tiền thuê nhà tháng này—”
“Đóng đúng hạn đi.” Giọng tôi phẳng lặng như mặt hồ, “Trên hợp đồng ghi rõ rồi, trễ hạn một ngày phạt vi phạm 0,5%.”
“Sao em biết trên hợp đồng ghi gì?!”
【Vì hợp đồng là do tôi tự tay soạn mà.】
“Đoán thôi. Thường hợp đồng nào chả viết thế.” Tôi nói, “Không có chuyện gì khác thì em cúp đây.”
“Lâm Hạ!”
“Hả?”
“Có phải em cố ý không?”
Tôi bật cười.
“Chị à, một đứa nghèo kiết xác bị đá khỏi di chúc như em thì cố ý cái gì cơ chứ?”
Cúp máy.
Đại Tráng từ sô pha thò đầu sang: “Cái giọng điệu này của bà, tuyệt cú mèo.”
“Giống một con cừu non làm công ăn lương bị xã hội vùi dập không?”
“Giống. Quá giống. Ảnh hậu cũng không diễn thật bằng bà.”
Tôi tắt điện thoại, ký nốt bản hợp đồng cuối cùng.
Tòa số 12 đường Triều Dương, nơi mở siêu thị.
Tiền thuê gia hạn: 68.000 tệ/tháng (khoảng 230 triệu VNĐ).
Thời hạn: 1 năm.
Điều khoản đặc biệt: Không chiết khấu, không giảm giá, trễ hạn tính lãi phạt theo ngày.
Ngòi bút lướt trên mặt giấy, dứt khoát lưu loát.
【Chị à, cái siêu thị chị vừa được thừa kế ấy.】
【Tiền thuê một năm là hơn 810 ngàn tệ (gần 2,8 tỷ VNĐ).】
【Chị đoán xem siêu thị đó một năm kiếm được bao nhiêu tiền?】
【Đáp án là: 150 ngàn tệ (khoảng 500 triệu VNĐ).】
【Mà đó là con số khi CÓ EM điều hành đấy nhé.】
【Chương 3】
Một tuần sau.
Lâm Thi Hàm đăng một cái status.
Ảnh kèm theo là bảng hiệu mới thiết kế của siêu thị — “Siêu thị Đời sống Tiện ích chị Hàm”.
Dòng trạng thái viết: *Khởi đầu mới, cuộc sống mới. Biết ơn tất cả.* Kèm theo ba cái emoji hình trái tim.
Tôi thả một cái like.
Đại Tráng ngồi cạnh nhìn thấy, suýt thì phun cả ngụm cà phê.
“Bà còn like á?”
“Lịch sự mà.”
“Bà thế mà gọi là lịch sự à? Bà thế là—” Nó nghĩ nửa ngày mới tìm được từ, “—bà thế là mèo vờn chuột thì có.”
Tôi không phủ nhận.
Một tuần sau khi siêu thị đổi chủ, quả thực khiến tôi mở mang tầm mắt.
Việc đầu tiên Lâm Thi Hàm làm là sa thải chị Trương ở quầy thu ngân.
Chị Trương làm ở đây bốn năm rồi, là người tôi đích thân tuyển. Làm việc đáng tin cậy, lại quen mặt hết khách hàng ruột xung quanh.
Lý do sa thải là: “Hình tượng không phù hợp với định vị mới.”
Sau đó đổi thành một cô gái tuổi đôi mươi, mặc đồng phục xinh xắn, nghe đâu là bạn đại học của Thi Hàm.
Việc thứ hai là điều chỉnh lại các mặt hàng.
Chị ta cắt giảm một nửa khu đồ tươi sống, thay bằng khu chuyên đồ ăn vặt nhập khẩu.
Khu phố Triều Dương đó toàn ai ở? Toàn các ông bà già trên năm mươi tuổi, những người làm công ăn lương tan tầm ghé qua mua bó rau, và các bà mẹ trẻ bỉm sữa.
Chị đem bày một kệ toàn snack Nhật Bản 38 tệ (khoảng 130 nghìn đồng) một gói ở đó, người ta nhìn bảng giá một cái là quay ngoắt sang khu chợ cóc cạnh bên luôn.
Việc thứ ba là thay đổi nhà cung cấp.
Nguồn hàng cũ là tôi mất ba năm ròng rã chạy chọt mới chốt được, biên độ lợi nhuận mỏng nhưng quay vòng vốn cực nhanh.
Lâm Thi Hàm chê lời ít, đổi sang một nhà cung cấp báo giá cao hơn — lấy lý do là “nâng cấp chất lượng”.
Kết quả là lô hàng đầu tiên giao đến, một nửa là ngày sản xuất năm nay, một nửa còn lại…
“Hạn sử dụng còn có 3 tháng?” Đại Tráng nhìn biên bản khách khiếu nại do ban quản lý gửi sang, “Thế này khác gì lừa đảo?”
“Chị ta không hiểu đâu.”
“Thế hồi trước bà không dạy bả à?”
“Tôi làm gì có cơ hội mà dạy.”
Đại Tráng nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi uống ngụm nước: “Chị ta chưa từng hỏi tôi siêu thị vận hành thế nào. Trong mắt chị ta, cái siêu thị đó là cái máy ATM, đến tháng là tự động nhả tiền ra.”
“Thế trước đây kiếm tiền kiểu gì?”
“Tôi chứ ai. Cứ 5 giờ sáng tôi đi nhập hàng, cò kè mặc cả từng đồng với nhà cung cấp, lễ tết thì nai lưng ra làm sự kiện khuyến mãi.”
“Không phải ngày nào bà cũng mặc đồ công sở lộng lẫy đi làm à?”
“Thì 5 giờ sáng nhập hàng xong, 8 giờ tới công ty thay đồ.”
Đại Tráng im lặng.
“Bà khổ thế để làm cái gì…”
“Để mẹ tôi vui chứ sao.” Tôi khẽ cười, “Bà ấy luôn nghĩ đó là sự nghiệp do chính tay bà ấy gầy dựng lên, bà ấy có cảm giác thành tựu.”