Người đón kẻ đưa

Chương 3



Tôi lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho thợ tháo dỡ.

“Sáu giờ sáng mai, tháo điều hòa trung tâm trước.”

Sắc mặt Tần Nghiên thay đổi.

“Em điên rồi à? Sắp cưới đến nơi lại đi đập phá nhà cửa?”

“Đám cưới hủy rồi.”

Tô Đường đột nhiên nắm lấy tay tôi.

“Chị Sang, chị đừng như vậy. Mấy ngày nay sếp Tần vì chuyện đám cưới đã rất mệt mỏi rồi, dự án công ty cũng bận, anh ấy chỉ tiện tay chăm sóc em chút thôi. Nếu vì em mà chị và anh ấy làm ầm ĩ thế này, em thực sự sẽ ân hận cả đời.”

Tôi nhìn xuống bàn tay cô ta đang bám lấy mình.

Móng tay cô ta làm rất cầu kỳ, màu hồng nhạt, đuôi móng còn đính kim tuyến lấp lánh.

“Buông tay.”

Cô ta không buông, ngược lại còn cố sức lùi mạnh về phía sau một bước.

Cốc thủy tinh trên bàn trà bị khuỷu tay cô ta gạt trúng, rơi vỡ xoảng trên mặt đất.

Cô ta lập tức ôm lấy cổ tay.

“Á.”

Tần Nghiên lao tới.

“Tô Đường!”

Trên cổ tay cô ta xuất hiện một vệt đỏ nhạt, thậm chí da còn chưa trầy.

Tần Nghiên ngẩng đầu nhìn tôi.

“Em đẩy cô ấy?”

Tôi không nói gì, cúi người cầm lấy chiếc điều khiển từ xa trên kệ tivi.

Tần Nghiên càng giận hơn.

“Sang Ninh, anh đang hỏi em đấy!”

Tôi bấm nút tua lại.

Camera theo dõi thú cưng ở góc phòng khách đang chớp đèn xanh.

Trên màn hình, Tô Đường nắm lấy tay tôi, tự cô ta lùi về phía sau, khuỷu tay gạt đổ cái cốc, động tác rõ ràng rành mạch.

Mặt Tô Đường trắng bệch.

Tần Nghiên đứng chết trân tại chỗ.

Tôi nhìn anh ta.

“Bây giờ còn muốn hỏi nữa không?”

Anh ta im lặng một lát, giọng chùng xuống.

“Cô ấy không cố ý.”

Triệu Ân thường nói, khi một người đã thiên vị, chứng cứ đưa ra không phải để cho người đó xem, mà là để cho chính mình xem.

Bây giờ thì tôi hiểu rồi.

Chứng cứ rành rành trước mặt, anh ta vẫn sẽ tìm cớ để bao biện cho cô ta.

Tôi tắt tivi.

“Hai người cứ thong thả mà ở.”

Tần Nghiên chặn trước cửa.

“Đêm nay em định đi đâu?”

“Khách sạn.”

“Mang theo cả mèo?”

“Mang theo cả mèo.”

Anh ta như thể đã nhịn rất lâu, rốt cuộc cũng thốt ra một câu thật lòng.

“Sang Ninh, em có thể bớt cực đoan đi được không? Anh chỉ chăm sóc cấp dưới một chút, mà em đã đòi chuyển nhà, hủy hôn, tháo dỡ nội thất. Trước đây em đâu có như vậy.”

Tôi đeo balo đựng mèo lên vai.

“Trước đây tôi cũng vậy, chỉ là anh chưa giẫm vào giới hạn của tôi thôi.”

Tô Đường đứng sau lưng anh ta, lí nhí nói: “Sếp Tần, hay là em về nhé, đừng vì em mà hai người cãi nhau.”

Tần Nghiên không chịu tránh đường.

“Sang Ninh, xin lỗi đi.”

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

“Xin lỗi ai?”

“Xin lỗi Tô Đường. Cô ấy đã phải chịu ấm ức.”

Con mèo trong balo meo lên một tiếng.

Tôi vỗ vỗ chiếc balo, lách qua người Tần Nghiên.

“Bảo cô ta ra tòa mà kiện tôi.”

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi nghe thấy Tô Đường khóc.

Tần Nghiên thấp giọng dỗ dành cô ta.

Chất giọng đó tôi quá quen thuộc.

Hồi tôi sốt ba mươi chín độ, phải ở nhà sửa tài liệu báo cáo cho anh ta, anh ta cũng dùng giọng điệu ấy nói: “Ninh Ninh, cố thêm chút nữa đi em.”

Hóa ra không phải anh ta không biết dịu dàng.

Chỉ là sự dịu dàng đó dành cho ai mà thôi.

Tôi đi thang máy xuống lầu, điện thoại hiện lên một tin nhắn từ số lạ.

*“Bác sĩ Sang, dì là dì Trần đây. Cháu có chắc chắn ngày mai sẽ hủy hôn không? Dì có vài lời muốn nói trực tiếp với cháu.”*

Dì Trần là mẹ của Tần Nghiên.

Bà là người rất coi trọng thể diện, ra ngõ mua mớ rau cũng phải thắt khăn lụa.

Tin nhắn này không giống phong cách của bà chút nào.

Tôi nhắn lại:

*“Mười giờ sáng mai, gặp ở công ty tổ chức tiệc cưới ạ.”*

***

Sáu giờ sáng hôm sau, thợ tháo dỡ đến nhà tân hôn đúng giờ.

Tôi không đến đó.

Tôi đã gửi danh sách cho ban quản lý tòa nhà, cho thợ và cho cả Tần Nghiên. Chỉ tháo những thứ thuộc về tôi và có thể tháo được.

Khi Tần Nghiên gọi điện đến, tôi đang ngồi ăn quẩy chấm sữa đậu nành ở dưới sảnh công ty tiệc cưới.

“Sang Ninh, em gọi thợ tháo điều hòa thật đấy à?”

“Đúng.”

“Em có biết hôm nay bố mẹ anh sẽ qua xem nhà tân hôn không?”

“Anh có thể bảo Tô Đường nấu cháo cho họ ăn.”

Đầu dây bên kia im lặng một giây.

“Những lời em nói tối qua vẫn tính chứ?”

“Câu nào?”

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...