Người họ Ngô không được lên thuyền

Chương 1



1
Tôi nghiêm mặt lại, bước đến trước mặt người vừa nói:
“Đưa chứng minh nhân dân ra.”
Người đó là một thanh niên trẻ, mặt mũi bất cần, nhìn là biết không dễ dây vào.
Anh ta thấy tôi là con gái, liền hống hách:
“Cô chỉ là người lái thuyền, dựa vào đâu mà đòi xem chứng minh nhân dân của tôi?”
“Chỉ là kiểm tra thông thường thôi, xem anh có họ Ngô hay không.”
Nghe tôi nói vậy, thái độ anh ta càng tệ hơn:
“Cái quy định quái quỷ gì thế? Tại sao người họ Ngô lại không được lên thuyền? Tôi sẽ quay video đăng lên mạng vạch mặt các người!”
Những người khác cũng bắt đầu xôn xao phụ họa:
“Đúng vậy, ai cũng mua vé để ra đảo, sao lại không bán vé cho người họ Ngô chứ?”
Tôi không thèm để ý đến họ, chỉ nhìn thẳng vào người thanh niên kia:
“Chứng minh nhân dân.”
Thấy vậy, anh ta rút điện thoại ra bắt đầu quay phim:
“Mọi người mau xem đi! Khu du lịch này kỳ thị người họ Ngô, không cho người họ Ngô lên thuyền!”
Anh ta định dùng video để uy hiếp tôi, nhưng tôi vẫn dửng dưng như không.
Lúc đó, Tiểu Vương – người phụ trách đi theo thuyền – thấy tình hình không ổn liền bước tới khuyên can:
“Thưa anh, đừng quay nữa, đây là quy định của khu du lịch.
Trước đây cũng có người đăng video lên mạng gây chuyện rồi, kết quả là khu tham quan đảo giữa hồ bị đóng cửa ngay lập tức.
Ông chủ rất coi trọng quy định kỳ lạ này, anh mà làm lớn chuyện, chỉ ảnh hưởng đến khách sau thôi.”
Người kia không tin, lớn tiếng mắng lại:
“Các người lấy việc đóng cửa khu du lịch ra để đe dọa tôi à? Tôi không tin mấy người dám đóng cửa chỗ hái ra tiền như thế này!”
Thấy anh ta cứng đầu, một người đàn ông trung niên ngồi cuối thuyền mở lời:
“Cậu em, đừng nói vậy. Chuyện này có thể tra trên mạng mà.
Tôi là người địa phương, từng đến đảo giữa hồ nhiều lần rồi.
Trước đây đảo không mở cửa, sau mới mở lại với một điều kiện duy nhất: không cho người họ Ngô lên thuyền.
Lúc trước cũng có người họ Ngô mua vé bị từ chối, rồi quay video đăng lên mạng gây bão, dân mạng bất bình kéo đến gây áp lực. Khu du lịch lập tức đóng cửa đảo.
Mãi sau này nhờ du khách kêu gọi mới được mở lại đó.”
“Đúng rồi, lúc tôi tìm thông tin du lịch cũng thấy vụ này. Vì đảo giữa hồ quá đẹp, như chốn bồng lai, nên ai cũng chấp nhận cái quy định kỳ cục đó.”
Một cô gái trẻ tiếp lời người đàn ông trung niên, những người xung quanh đều gật đầu, tỏ vẻ họ biết chuyện.
Thấy thế, thanh niên kia biết quay video không có tác dụng, đành xấu hổ cất điện thoại.
Nhưng giọng điệu vẫn không chịu thua:
“Cái quy định kỳ quặc gì vậy? Ông chủ khu du lịch họ Ngô hả? Mà lại không cho người họ Ngô lên thuyền?”
Tôi lạnh lùng đáp:
“Chứng minh nhân dân.”
Anh ta sốt ruột:
“Lúc mua vé không kiểm tra rồi sao? Tôi không họ Ngô! Mau cho thuyền chạy đi, đừng làm mất thời gian của tôi.”
Tôi đáp bằng giọng băng giá:
“Không đưa chứng minh nhân dân, thuyền không chạy.”
“Cô còn được đà lấn tới nữa hả?!”
Anh ta bất ngờ đứng phắt dậy, như muốn đánh tôi.
Tiểu Vương vội lao đến ngăn lại:
“Anh bình tĩnh! Cô ấy là người duy nhất có thể lái thuyền ra đảo giữa hồ. Cô ấy không lái, thì chẳng ai được lên đảo cả. Anh bớt giận, đưa cô ấy xem một chút thôi mà.”
Tiểu Vương mềm mỏng, người xung quanh cũng đồng thanh:
“Đúng đó, chỉ là xem cái chứng minh nhân dân thôi mà, đừng để mọi người phải chờ.”
“Phải đó, nhanh lên đi…”
Nghe vậy, anh ta mặt mũi tức tối, rút chứng minh ra đưa tôi:
“Cầm đi!”
Tôi cầm lấy, kiểm tra thông tin. Anh ta tên Từ Trạch Khải, không phải họ Ngô, ảnh trên giấy tờ cũng đúng với mặt thật.
Tôi trả lại chứng minh, đi về đầu thuyền:
“Khởi hành.”
2
Trên thuyền bắt đầu vang lên những lời bàn tán về cái “quy định kỳ quặc” của khu du lịch, ai cũng nói ra một kiểu.
Có người còn đồn rằng ông chủ từng có bạn trai họ Ngô, bị chia tay nên hận đời, đặt ra quy định này để trả đũa.
Thằng em trai ngốc nghếch của tôi mà có bạn gái thì cũng mừng lắm rồi.
Tôi không thể kể cho họ nghe sự thật kinh hoàng phía sau cái quy định quái lạ ấy.
Chỉ cần có người họ Ngô bước vào vùng hồ này…
Người đó sẽ chết.
Nếu trên thuyền có người họ Ngô, thì tất cả mọi người trên thuyền… đều sẽ chết.
Những chuyện ly kỳ rùng rợn như thế, ít ai chịu tin lắm.
Tôi đang mải nghĩ về những chuyện từng xảy ra trong hồ, hoàn toàn không nhận ra nước hồ đã bắt đầu chuyển màu đen, ngay cả bầu trời cũng dần tối sầm lại, không còn ánh sáng.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên trời, linh cảm có điều bất thường.
Tôi lập tức tăng tốc lái thuyền về phía đảo giữa hồ, nhưng phát hiện thuyền mỗi lúc một chậm hơn.
Có chuyện rồi!
Tôi bật dậy, bước lên đầu thuyền, giọng lạnh băng và đầy sát khí:
“Có người họ Ngô đã lên thuyền! Ra đây cho tôi!”
Mọi người nhìn nhau, bị vẻ mặt u ám của tôi dọa sợ, không ai dám động đậy.
Tôi hét lên:
“Tiểu Vương, kiểm tra lại chứng minh nhân dân!”
Tiểu Vương bắt đầu lần lượt xác minh từng người.
Giữa đám đông có người phàn nàn:
“Lúc kiểm tra vé đã kiểm tra rồi, giờ kiểm tra gì nữa?”
Cũng có người tỏ thái độ khó chịu, không chịu phối hợp với Tiểu Vương.
Tôi quát lớn:
“Không phối hợp thì ném hết xuống hồ cho tôi!”
Người kia sững sờ:
“Cô điên rồi à? Không cho kiểm tra là giết người? Các người coi mạng người như cỏ rác sao?”
Tôi lạnh lùng nói:
“Một người chết còn hơn cả thuyền cùng chết.”
Ánh mắt tôi đầy sát khí, người đó run lên, cuối cùng cũng ngoan ngoãn đưa chứng minh ra.
Tiểu Vương kiểm tra xong một lượt, bước tới nói với tôi:
“Hoa thiếu, không có vấn đề gì cả.”
Tôi nhíu mày, nhìn hồ nước đã hoàn toàn chuyển sang màu đen, bầu trời cũng không còn chút ánh sáng.
Không thể nào.
Trên thuyền nhất định có người họ Ngô.
Con quái vật dưới đáy hồ… chỉ nhằm vào người họ Ngô mà thôi.
“Đã kiểm tra xong rồi thì mau cho thuyền chạy đi, còn đứng đực ra làm gì nữa!”
Nhưng chiếc thuyền lúc này đã hoàn toàn đứng im giữa mặt hồ.
Tôi cười lạnh:
“Anh tự nhìn đi, còn chạy nổi nữa không?”
Lúc này, những người trên thuyền mới nhận ra có gì đó không ổn.
“Sao lại thế này? Lúc nãy còn thấy đảo giữa hồ, giờ chẳng thấy đâu nữa?”
Có người quay đầu lại, nhìn về phía bờ:
“Không đúng! Rõ ràng mới đi được một đoạn, sao đã không thấy bờ nữa rồi?”
“Xung quanh tối thui rồi, cái gì cũng không nhìn thấy nữa!”
Tôi nghiêm giọng:
“Người họ Ngô hãy tự giác đứng ra! Nếu không, toàn bộ mọi người trên thuyền sẽ chết!”
Tới nước này, chẳng cần phải giấu giếm gì nữa.
Dù sao bọn họ cũng sắp được chứng kiến nỗi kinh hoàng thật sự của cái hồ này.
Tôi nói ra, chắc chắn họ sẽ tin.
“Thuyền trưởng, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?”
Tôi im lặng, người họ Ngô vẫn chưa chịu lộ diện.
Đúng lúc ấy, thuyền bắt đầu lắc lư dữ dội, từng luồng khí đen chậm rãi bao quanh thân thuyền.
“Chuyện gì thế này? Không có gió mà sao thuyền lại lắc mạnh thế?!”
Thuyền rung lắc càng lúc càng dữ, mọi người phải bám chặt vào thành thuyền mới không bị văng ra ngoài.
“Aaa!”
Tiếng hét thất thanh của một người phụ nữ vang lên, mọi ánh mắt đều lập tức đổ dồn về phía cô ấy.
“Có… có bàn tay đang kéo tôi từ dưới thuyền lên!”
3
Cả đám người mặt cắt không còn giọt máu, quay ngoắt nhìn về phía thành thuyền.
“Không có gì cả mà… chị nhìn nhầm rồi.”
Dưới thuyền không thấy gì cả.
Người phụ nữ run rẩy phản bác:
“Thật mà! Rõ ràng là một cái tay! Trắng bệch… trắng toát luôn!”
Mọi người bắt đầu thấy sợ, lại nhìn xuống mép thuyền.
Ngay giây sau đó— vô số bàn tay trắng toát trồi lên từ lòng hồ, bám chặt vào mép thuyền, khiến con thuyền lắc dữ dội hơn nữa.
“Aaa!”
Tiếng hét thất thanh vang lên khắp nơi, tôi rút từ trong túi ra một túi bùa giấy, tung lên trời:
“Lui!”
Bùa giấy bay tản ra, lao về phía những cánh tay đang bám quanh thuyền.
Chỉ cần chạm vào bùa, những bàn tay đó lập tức rút lui trở lại mặt hồ.
Những lá bùa dán chặt quanh mạn thuyền, lớp khí đen bao quanh thuyền cũng nhanh chóng tan biến.
“Không sao nữa rồi.”
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, dù mặt mày vẫn chưa hết kinh hãi, họ nhìn nhau đầy hoang mang.
“Ai nói là không sao nữa?”
Giọng tôi lạnh băng, tất cả đều quay lại nhìn tôi.
“Tôi nói lần cuối. Người họ Ngô, tự mình đứng ra. Nếu không, toàn bộ con thuyền này… sẽ chết.”
“Thuyền trưởng, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Có người lên tiếng hỏi, ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về phía tôi, chờ câu trả lời.
“Dưới hồ có một nữ quỷ, sau nghìn năm oán khí tích tụ đã hóa thành ‘tà vật’.
Cô ta có mối thù với những người mang họ Ngô.
Chỉ cần người họ Ngô đi qua hồ này… sẽ chết.”
Tôi liếc qua từng gương mặt, cố gắng tìm ra dấu hiệu, truy ra kẻ mang họ Ngô đang ẩn trong đám đông.
“Thật hay giả vậy? Làm gì có ma quỷ trên đời?”
Có người không tin, nhưng ngay lập tức bị những người khác phản bác:
“Lúc nãy tận mắt chứng kiến rồi mà! Không tin thì tụi tôi tin!”
Người kia lẩm bẩm:
“Biết đâu là khu du lịch dàn cảnh làm trò lừa khách.”
Tôi lạnh giọng cắt ngang:
“Tin hay không tùy các người. Nhưng nếu không tìm ra người họ Ngô, thì tất cả chúng ta đều chết.”
Lúc này, người đầu tiên gây chuyện – Từ Trạch Khải – lên tiếng:
“Tại sao tìm ra người họ Ngô thì chúng ta lại thoát nạn? Cô không nói là người họ Ngô qua hồ sẽ chết à?”
Tôi hừ lạnh:
“Chỉ cần ném người họ Ngô xuống, những người còn lại sẽ an toàn.”
Mọi người nhìn nhau, dường như không đồng tình với sự tàn nhẫn của tôi.
Từ Trạch Khải phẫn nộ hét lên:
“Cô coi mạng người như cỏ rác sao?!”
Tôi lạnh lùng nhìn quanh:
“Ngay từ đầu tôi đã nói rồi – người họ Ngô không được lên thuyền. Anh ta cố tình lên, là tự tìm cái chết.
Anh ta muốn chết thì tôi không cản, nhưng không thể kéo tất cả chúng ta chết theo.”
“Các người tự lựa chọn đi:
Muốn chết chung với anh ta, hay là bỏ mặc anh ta để tự cứu mình.
Hãy nghĩ cho kỹ — các người không làm gì sai, đây là tai họa từ trên trời rơi xuống với các người.”
Mọi người nhìn nhau, không ai phản đối nữa — họ ngầm đồng ý với lời tôi.
Con người vốn ích kỷ. Để được sống, họ sẵn sàng hy sinh người khác.

Chương tiếp
Loading...