Người Khiến Tôi Mất Ngủ Là Anh Công Nhân Công Trường
Chương 3
Từ trước tới nay, nơi ấy chưa từng cho bất kỳ người đàn ông nào bước vào. Ngay cả cha mẹ tới thăm cũng chỉ quanh quẩn ngoài bếp, phòng khách.
Tôi có cảm giác… thứ anh bước vào không chỉ là phòng ngủ, mà là phần sâu kín nhất trong thế giới riêng tư của tôi.
Anh ngang nhiên tiến vào, nhìn, chạm, không hề có chút ngại ngần, như thể nơi này vốn thuộc về anh từ trước.
Mọi sự chống cự của tôi đều vô ích.
Đêm đó, tôi lại mơ.
Trong mơ, anh cầm từng món đồ tôi mua, hỏi tôi biết dùng không.
Tôi lắc đầu.
Anh kiên nhẫn, chậm rãi chỉ dẫn, cuối cùng… dùng hết trên người tôi.
Tôi từng nhiều lần mơ thấy anh, nhưng lần nào anh cũng bá đạo xông vào, chẳng hề hỏi ý tôi.
Anh rõ ràng là kẻ dày dạn, tôi biết mình chẳng phải đối thủ.
Chỉ có cách… tránh xa, mới là con đường duy nhất để tự cứu.
8
Thế nhưng, Lộ Hạo lại không để tôi có cơ hội tránh xa.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy đã thấy anh mặc tạp dề, đứng trước bếp, kiên nhẫn khuấy nồi cháo.
Mùi thơm lan tỏa khắp nhà, khiến tôi có cảm giác như cảnh trong mơ và hiện thực đang hòa làm một.
Anh quay đầu nhìn tôi: “Tỉnh rồi à? Đi rửa mặt đi.”
Tôi theo bản năng nghe lời, đi được vài bước lại quay đầu: “Anh lấy đâu ra chìa khóa nhà tôi?”
“Chẳng phải chìa khóa dự phòng em để ngay cửa sao?”
“Nhưng… anh cũng không được tự ý lấy.”
“Ừ. Nhưng tôi đã lấy rồi, em định làm gì tôi?” Giọng anh bình thản, như thể chuyện đương nhiên.
Tôi… không biết phải làm gì, chỉ nhận ra mình thật mâu thuẫn.
Bao lần xem mắt thất bại, người ta đều chê tôi khó tính, không dễ chiều, chẳng biết mềm mại.
Tôi cũng thừa nhận, mình độc thân đến giờ phần nhiều là do bản thân.
Người ta hẹn gấp, tôi chê không tôn trọng tôi.
Người ta hẹn trước, tôi chê phiền phức, không chắc đến lúc đó tôi có bận hay không.
Người ta hỏi tôi muốn thế nào, tôi chê họ không có chính kiến.
Người ta sắp xếp hết, tôi lại chê họ gia trưởng.
Thế nào tôi cũng đúng, còn kết quả là lần nào cũng thất bại.
Vậy mà với Lộ Hạo, những điều vốn khiến tôi thấy khó chịu, bỗng trở thành chuyện… tôi không phản kháng nổi.
Nếu đổi lại là người khác, giờ này chắc tôi đã báo cảnh sát vì tội đột nhập.
Tôi bắt đầu hoang mang, có phải vì từ nhỏ bị ràng buộc quá chặt, nên mới bị khí chất bất cần, ngang tàng của anh cuốn hút?
Hay đơn giản chỉ vì… tôi mê muội trước sức hấp dẫn của anh?
9
Lộ Hạo ở lại cả ngày, dọn dẹp nhà cửa sạch bong, mọi thứ đều sắp xếp đúng thói quen của tôi.
Ngay cả bữa cơm bày ra, cũng đúng khẩu vị của tôi.
Tôi không biết anh tìm hiểu từ đâu, nhưng tôi không dám hỏi, bởi linh cảm mách bảo: chỉ cần hỏi, sẽ chẳng còn đường quay lại.
Trời nhanh chóng tối.
Tôi ngồi trên sofa, xem tivi mà tâm trí chẳng ở đó, còn anh ngồi ngay bên cạnh, chỉ cần tôi cử động nhẹ là chạm vào chân anh.
Anh không nói muốn về.
Nhưng giờ đã khuya, tôi đâu thể giữ anh ngủ lại?
Anh đã vất vả cả ngày, tôi cũng chẳng nỡ đuổi.
Trong lúc bối rối, tôi buột miệng: “Tôi đi tắm đây.”
Nếu anh hiểu chuyện, hẳn đã đứng dậy chào.
Nhưng anh chỉ liếc tôi, thản nhiên: “Vậy tôi đi xả nước cho em. Chân đau, tối nay ngâm bồn đi.”
Tôi cắn môi, tức đến phát run. Rõ ràng tôi ám chỉ đuổi khéo, vậy mà anh còn giả ngây!
Thậm chí khi chuẩn bị nước xong, anh còn hỏi: “Có cần tôi giúp không?”
Giúp… thế nào chứ? Tôi và anh đâu phải tình nhân, thậm chí còn chưa là bạn bè.
Ấy thế mà anh cứ ngang nhiên chiếm lấy từng góc riêng tư trong cuộc sống của tôi, từng bước ép sát, không chừa lối thoát.
Tôi làm gì được đây?
Nước tắm vừa nhiệt độ, tôi ngồi trong bồn, mắt dán chặt vào cánh cửa nhà tắm.
Khóa hỏng, không thể chốt bên trong. Một mình tôi ở, chưa từng thấy bất tiện.
Nhưng giờ đây, nếu anh muốn, chỉ cần đẩy cửa là có thể bước vào, chẳng cần tôi đồng ý.
Có lẽ tôi thật sự đã điên rồi.
Lý trí bảo phải tránh xa, nhưng từng hành động của tôi, đều là nửa từ chối nửa ngầm cho phép.
Đến tôi cũng chẳng rõ, đối với khả năng anh bước vào, tôi sợ hãi nhiều hơn hay mong chờ nhiều hơn.
Song cuối cùng, cánh cửa vẫn im lìm.
Tôi mặc xong đồ ngủ, bước ra.
Không thấy anh đâu, lòng thoáng hụt hẫng. Vừa quay người, liền nghe tiếng động ngoài ban công.
Tiến lại gần, tôi thấy anh đang giặt quần áo trong chậu, trong tay… chính là món đồ lót mỏng manh của tôi.
“Lộ Hạo!” Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, “Ai cho anh động vào đồ của tôi! Mau bỏ xuống!”
“Yên tâm, tôi giặt nhẹ lắm, không hỏng đâu.” Anh đáp tỉnh bơ.
Anh giặt xong một cái, lại cầm cái khác, ngón tay lướt đúng nơi nhạy cảm nhất.
Tôi chẳng buồn nghĩ mình còn đau chân, lao đến giật lại.
Nhưng anh nhanh hơn, ôm chặt tôi, cau mày: “Chạy kiểu đó, không đau nữa sao?”
“Anh… anh bỏ tôi xuống…” Tôi giãy giụa, hoảng loạn, vô tình chạm phải chỗ không nên.
Anh hít mạnh, siết tôi chặt đến mức như muốn bẻ gãy eo tôi.
“Đừng động!” Giọng anh khàn đặc.
Tôi lập tức cứng người, không dám nhúc nhích.
Anh bế tôi vào phòng ngủ, đặt xuống, rồi quay lưng đi thẳng vào nhà tắm, đóng cửa rầm một tiếng.
Tôi ngồi ngây trên giường, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
Lâu sau anh bước ra, người ướt sũng, chỉ quấn hờ chiếc khăn ngang hông.
Tôi muốn quay đi, nhưng mắt chẳng chịu nghe lời.
Anh đi tới, cúi xuống, giọt nước từ tóc rơi thẳng lên má tôi.
Anh nắm tay tôi, đặt lên bụng mình.
“Cứ chạm đi. Chẳng phải em đã muốn từ lâu rồi sao? Thích thế nào, cứ thế mà chạm.”
Cơ bắp rắn chắc căng dưới tay tôi, tôi hoảng loạn quay đi, lí nhí: “Tôi… tôi đâu có…”
“Được rồi, vậy coi như là tôi cầu xin em chạm, thế có được không?”
10
Đêm đó, tôi đã tỉ mỉ khám phá từng tấc trên cơ thể Lộ Hạo.
Ban đầu anh ngoan ngoãn, mặc cho tôi làm gì cũng không phản kháng, cho dù gân xanh nổi đầy trên cánh tay, anh cũng không hề nói một chữ “không”.
Chỉ đến khi tôi mệt lả, anh mới xoay người làm chủ, nói rằng tôi nên thưởng cho anh một chút.
Tôi hỏi, muốn thưởng gì.
Anh không trả lời, chỉ dùng hành động trực tiếp thể hiện khát vọng của mình.
Anh dường như rất thích làm tôi vui, miệng gọi tên tôi hết lần này đến lần khác.
Anh nói, tên tôi thật hợp với tôi, bởi làn da tôi trắng mịn như ngọc, khiến người ta không thể buông tay.
Khi tôi tỉnh lại, Lộ Hạo đã rời đi.
Trong nồi còn để phần bữa sáng anh chuẩn bị, vẫn còn ấm nóng.
Tôi liếc bàn tay đỏ bừng, bối rối chùi vào vạt áo, như thể hơi nóng kia vẫn còn sót lại.
Sau hai ngày nghỉ ngơi, mắt cá chân tôi gần như bình phục. Hôm nay có tiết, tôi chỉnh tề ra ngoài.
Chưa kịp bước vào cổng trường, tôi gặp đồng nghiệp.
Cô ấy cười chào, hỏi tôi có phải đi làm thẩm mỹ không mà da dẻ mịn mướt như trứng gà mới bóc.
Tôi ngượng ngập đưa tay chạm má, chỉ cười lắc đầu.
Đọc tiếp: Chương 4 →