Nhân Quả Của Một Trái Tim

Chương 2



“Nếu tôi xong đời, người ông muốn cứu sẽ xong đời trước tôi.”

“Vệ Sâm, ông cứ thử xem.”

Ông ta không nói gì nữa.

Thay vào đó là mấy tiếng thở gấp.

“Rốt cuộc cô muốn thế nào?”

“Thế nào cô mới chịu cứu người?”

“Tôi đã nói rồi, không cứu.”

Ông ta chợt nhận ra một vấn đề.

“Rốt cuộc cô là ai? Chúng ta quen nhau sao? Tôi đã đắc tội cô ở đâu?”

Thấy tôi không nói, ông ta càng chắc chắn với suy đoán của mình.

“Tôi không cần biết cô là ai. Cứu cũng phải cứu, không cứu cũng phải cứu!”

“Trong vòng ba tiếng, tôi yêu cầu cô chuẩn bị tất cả để lên bàn mổ. Nếu không lên, tự gánh hậu quả!”

“Lúc nào cũng sẵn sàng.”

Tôi bấm ngắt máy.

Tất cả những lời chưa nói hết biến thành tiếng tút tút lạnh lẽo.

Tôi không sợ Vệ Sâm điều tra tôi.

Tôi được bảo vệ an ninh cấp quốc gia, hồ sơ tuyệt mật, ông ta không tra được.

Tôi bấm mở phần mềm mã hóa trên máy tính.

Trong đó là sự thật năm xưa mà tôi đã mất mười năm dốc sức chắp vá lại.

Những chứng cứ mà Vệ Sâm tưởng rằng đã xử lý sạch sẽ từ lâu.

Chúng đủ để hủy diệt cả Sâm Minh, khiến Vệ Sâm và Chu Minh Trân cùng xuống địa ngục.

Chỉ cần tôi bấm gửi, bọn họ lập tức thân bại danh liệt.

Tôi nhìn nửa bức ảnh còn lại ở góc bàn, lẩm bẩm:

“Mẹ, con biết.”

“Trái tim của mẹ trong cơ thể Chu Minh Trân đã mệt lắm rồi.”

“Nhưng vẫn phải phiền mẹ chờ thêm một chút nữa.”

“Con còn phải diễn tiếp.”

“Con người chỉ khi đang đắc ý nhất, ngã mới đau nhất.”

“Con muốn Vệ Sâm đau như con từng đau, như thế mới tính là lời xin lỗi.”

3

Ba tiếng trôi qua.

Vệ Sâm không đợi được tôi, còn tôi lại đợi được màn trả thù của ông ta.

Có nhân viên chấp pháp đột nhiên xông vào văn phòng, giọng điệu không mấy thiện cảm.

“Trong nhóm của cô có người dùng tên thật tố cáo cô biển thủ công quỹ, cắt xén kinh phí. Mời cô phối hợp điều tra, đi với chúng tôi một chuyến.”

Tôi chưa kịp mở miệng, Lệ Lệ đã vô thức phản bác.

“Không thể nào!”

Cô ấy trợn to mắt không dám tin, chặn trước mặt người điều tra.

“Các anh có nhầm không?”

“Ai cũng có thể, nhưng tổ trưởng Vệ tuyệt đối không thể!”

Lệ Lệ sốt ruột đến bật khóc.

“Mấy năm trước kinh phí dự án không đủ, là tổ trưởng Vệ bán nhà để chống đỡ.”

“Các anh không biết đâu, tổ trưởng Vệ thậm chí còn mang cả di vật của mẹ đi thế chấp, mới ký được thỏa thuận đánh cược…”

“Lệ Lệ, đủ rồi!”

Tôi khẽ quát.

Lệ Lệ lập tức im miệng, nhưng nước mắt vẫn rơi từng giọt lớn.

Tôi nhìn quanh một vòng.

Có mấy thành viên trong nhóm cúi đầu, không dám nhìn tôi.

Những người này đều do chính tay tôi chọn, theo tôi từ những ngày đầu dự án đến tận bây giờ.

Tôi cũng tự nhận mình chưa từng bạc đãi bọn họ.

“Các người… tốt lắm.”

“Tôi nhớ rồi.”

Thẻ ra vào của tôi bị thu lại.

Tất cả tài liệu tôi từng xử lý đều bị điều đi. Để tránh tôi bỏ trốn, hộ chiếu của tôi cũng bị giữ lại.

Vệ Sâm gọi điện tới, hỏi tôi:

“Chịu thua chưa?”

“Chưa.”

Hôm sau, Vệ Sâm đăng một video lên mạng xã hội.

Trong video, ông ta vừa khóc vừa cầu xin tôi cứu người yêu của ông ta.

“Tôi không biết giữa chúng tôi có khúc mắc gì, nhưng người yêu của tôi vô tội.”

“Cô ấy nằm trên giường bệnh suốt mười năm, chỉ có thể nhìn thế giới qua cửa sổ.”

“Nguyện vọng lớn nhất của cô ấy cũng chỉ là được đi hóng gió biển, được ngắm tuyết.”

“Xin cô, hãy cho cô ấy cơ hội này.”

“Chỉ cần cô đồng ý, Tập đoàn Sâm Minh sẵn sàng quyên góp ba mươi tỷ cho nghiên cứu tim nhân tạo và quỹ cứu trợ chuyên biệt!”

Video vừa đăng đã dậy sóng trên mạng.

Cộng thêm có người cố tình dẫn dắt dư luận, tôi nhất thời bị cả mạng chửi rủa.

【Rốt cuộc là ai không đồng ý vậy? Chuột cống dưới rãnh à? Ghen tị đến mức đó sao?】

【Không phải chứ, chuyện liên quan đến mạng người mà thấy chết không cứu. Đồ cặn bã à!】

【Tập đoàn Sâm Minh nhìn tôi này! Nếu cô ta không chịu phẫu thuật, tôi có trói cũng trói cô ta tới cho ông! Mẹ tôi bị bệnh, có thể xin một suất cứu trợ không…】

【Cứu người không phải trách nhiệm của bác sĩ à? Bác sĩ vô lương tâm!】

【Không có chút đồng cảm như vậy sao không chết đi?】

Thông tin của tôi bị đám cư dân mạng thần thông quảng đại đào ra.

Tên thật là Vệ Lan, biển số xe BD51888, đơn vị công tác ở viện nghiên cứu cũng bị lộ.

Cộng thêm chuyện tôi bị đình chỉ điều tra bị khui ra.

Có một vài người nhà bệnh nhân quá khích đã bắt đầu canh ở gần hầm để xe của tôi.

Chỉ cần tôi lộ mặt, sẽ có người ném trứng thối vào tôi.

“Giết cô ta! Giết cô ta!”

“Bác sĩ vô lương tâm cút khỏi Trái Đất!”

Trong phút chốc, tôi như con chuột chạy qua đường, ai cũng muốn đánh.

4

Khó khăn lắm tôi mới trốn được vào xe.

Điện thoại của Vệ Sâm vang lên đúng lúc.

“Cảm giác bị người người chửi rủa không dễ chịu nhỉ?”

“Chịu thua chưa, con gái của ta?”

Tôi lập tức cắt ngang.

“Câm miệng!”

“Nghe chữ đó phát ra từ miệng ông, thật khiến tôi buồn nôn.”

“Vậy sao? Đúng là đau lòng thật.”

“Đáng tiếc, dù con có thừa nhận hay không, ta vẫn là bố con.”

Vệ Sâm cười, rồi lại thở dài.

“Khuyên con sớm đồng ý đi. Dù sao ngoài tim nhân tạo, vẫn còn một cách khác có thể cứu cô ấy.”

“Vậy ông đi tìm cao nhân khác đi.”

Tôi không chút do dự cúp máy, lái xe về nhà.

Nhưng trong gương chiếu hậu, trước sau trái phải đều có xe vây quanh tôi.

Chưa tới một phút, tôi đã bị ép dừng xe.

Cửa chiếc Mercedes màu đen phía trước mở ra, một người bước xuống.

Là Vệ Sâm.

Ông ta dựa vào xe.

“Mềm không ăn, vậy chỉ còn cách dùng cứng.”

Vệ sĩ hai bên trói tôi lại, ném vào xe của ông ta.

Vệ Sâm ngồi ngay cạnh tôi.

“Thật không ngờ đấy, Vệ Lan.”

“Ta rất muốn con sống.”

“Thật đấy, chỉ cần con đồng ý là được rồi.”

“Đáng tiếc là con không đồng ý.”

“Không có tim nhân tạo, vậy dùng tim của con để thay trái tim của mẹ con.”

Tôi bị khống chế, chỉ có thể dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn ông ta.

“Mười năm trước, mẹ tôi cũng chết như vậy, đúng không?”

Vệ Sâm châm xì gà, rít một hơi.

Phả ra một làn khói trắng.

“Con rất thông minh, nhưng cũng cứng đầu giống mẹ con.”

Ông ta liếc xéo tôi.

“Ta đã tử tế bàn bạc với bà ấy, bà ấy không nghe.”

“Bà ấy nói đã hứa với con, sẽ cùng con đi du lịch sau tốt nghiệp. Phải thực hiện lời hứa xong, mới thay tim cho Minh Trân.”

“Bà ấy tưởng ta ngu à? Không nhìn ra bà ấy muốn kéo dài thời gian sao?”

“Bà ấy muốn kéo dài đến khi Minh Trân chết, như vậy bà ấy có thể sống tiếp. Sao ta có thể để bà ấy được như ý?”

Tôi gần như không khống chế nổi cảm xúc.

“Vì vậy ông đã trói mẹ tôi ngay hôm đó, cưỡng ép thay tim, kéo dài mạng sống cho dì út!”

“Đúng vậy. Chỉ là không ngờ trái tim của bà ấy cũng vô dụng như con người bà ấy, mới mười năm đã hỏng.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...