NỮ PHỤ LÀM MÀU KHÔNG CÒN LÀM MÀU NỮA

Chương 3



Trong lòng tôi hiểu rõ, thời điểm “Quỷ dị giáng lâm” mà kênh chat nhắc tới đang đến rất gần.

Thẩm Tịch vẫn trong trạng thái mơ mơ màng màng, làm mọi việc theo bản năng. Như thường lệ, anh dọn dẹp việc nhà, trải sẵn giường chiếu cho tôi. Chỉ là khi anh chuẩn bị ôm chăn gối ra sofa ngủ như mọi khi, tôi đã ngăn lại:

“Đừng ra sofa ngủ nữa, em ở một mình sợ lắm.”

Tôi sợ thật, thật sự rất sợ. Bởi vì hễ cứ đêm xuống, cái đám bình luận chết tiệt kia lại bắt đầu thảo luận đủ mọi cách chết của tôi.

Shift. (Chết tiệt).

Hai đứa nằm trên giường, giữa chừng có một khoảng cách nhưng không xa.

Tôi lặng lẽ đưa một bàn tay ra, nắm lấy tay Thẩm Tịch. May mà anh chỉ sững người một lát chứ không từ chối.

Cảm giác hai đứa bây giờ giống như phim “Tình người duyên ma” vậy.

Kênh chat cũng bắt đầu “đẩy thuyền”:

[Này đừng nói nhé, nếu nữ phụ cứ tiếp tục thế này, biết đâu hai người họ có Happy Ending thật ấy.] [Lầu trên ơi, không có khả năng đâu, họ không phải cặp đôi chính. Hơn nữa mới có ba ngày, làm sao xóa nhòa được vết sẹo trong lòng nam chính.] [Haizz, đẩy được lúc nào hay lúc nấy đi, nhưng nếu nữ phụ cứ tốt mãi thế này, chắc nam chính sẽ cho cô ta một cái chết thanh thản chút.]

Hừ, vậy thì tôi thật sự phải “cảm ơn” anh ta quá nhỉ.

Nhưng kênh chat nói cũng có lý, ngắn ngủi ba ngày làm sao thay đổi được hận thù của Thẩm Tịch dành cho tôi. Nhưng ít ra cũng khiến hận thù bớt đi một chút, để sau này cho tôi chết nhanh gọn lẹ cũng được.

Nghĩ vậy, tôi vung chân lên, dính chặt lấy Thẩm Tịch như một con bạch tuộc.

Đến nửa đêm, một cơn bực bội vô cớ khiến tôi tỉnh giấc.

Tôi ngồi bật dậy, cảm thấy cả người như đang bốc hỏa.

Không ổn, quá mức không ổn.

Thẩm Tịch bị tôi làm thức giấc, anh ngồi dậy, bình thản nhìn tôi, dịu dàng hỏi: “Sao thế em?”

Thẩm Tịch đã có chút thay đổi, giọng nói của anh cuối cùng cũng có chút hơi người.

Thế nhưng, tôi lại không kiểm soát được bản thân mình.

Giữa không gian trống trải, tôi nghe thấy giọng nói lạnh lẽo đến đáng sợ của chính mình vang lên: “Ai cho phép anh ngủ trên giường?”

Đây là giọng của tôi sao?

Không đúng, rõ ràng là tôi bảo Thẩm Tịch lên giường ngủ mà. Tại sao tôi không điều khiển được bản thân nữa?

Thẩm Tịch nhìn tôi, không nói gì.

Tôi nghiến răng, run rẩy đưa tay lên.

Cái đồ ngu này! Mày định làm gì thế hả!

Mặc dù nội tâm tôi gần như sụp đổ, nhưng bàn tay lại dứt khoát giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Thẩm Tịch. Lực không quá lớn, nhưng tính sỉ nhục cực cao.

Kèm theo đó là tiếng gào thét chói tai của tôi: “Tôi đang hỏi anh đấy! Ai cho phép anh lên giường hả?!”

Thẩm Tịch bị tát nghiêng đầu sang một bên, khi anh nhìn lại tôi, trên mặt đã hằn lên một dấu đỏ.

Anh vẫn không nói gì, lẳng lặng cuộn chăn màn của mình lại rồi rời đi.

[Quả nhiên, nữ phụ không diễn tiếp được nữa rồi, lại bắt đầu làm mình làm mẩy.] [Đúng ý tôi rồi đấy, may mà nữ phụ không đổi tính, thế này thì ngày nam chính hắc hóa không còn xa!] [Thật tình, tôi cứ tưởng tác giả định phát triển tuyến tình cảm của hai người này chứ, may mà không phải, nữ phụ cứ phải ác tiếp đi mới đúng bài!]

Tôi ngây người.

Mãi năm phút sau tôi mới phản ứng kịp. Tôi vừa mới làm cái quái gì thế này?!

Tôi đuổi Thẩm Tịch xuống giường? Tôi còn tát anh ta một cái?!

Cái tình tiết truyện chết tiệt kia bắt đầu phát huy hiệu lực rồi, nó đang điều khiển tôi. Bao nhiêu công sức xây dựng thiện cảm khó khăn lắm mới có được, giờ coi như về con số không tròn trĩnh!

7

Tôi cuống cuồng chạy ra phòng khách định xin lỗi Thẩm Tịch, nhưng lại thấy trên sofa trống trơn.

Người đâu rồi? Không lẽ thức tỉnh sớm thật rồi định đến “xẻ” tôi đấy chứ?

Tôi run bần bật, bước đi như trên băng mỏng. Tìm khắp căn nhà cũng không thấy bóng dáng anh đâu. Chẳng lẽ Thẩm Tịch đi ra ngoài rồi? Nửa đêm nửa hôm anh ra ngoài làm gì?

Tôi đẩy cửa ra, bên ngoài tối đen như mực, đưa bàn tay ra cũng không thấy ngón.

Tôi nghiến răng, hạ quyết tâm, cầm một chiếc ô lao vào màn đêm.

May mà có kênh chat đang hiến kế:

[Cái thằng khờ này chắc chắn là đi mua dâu tây rồi! Nó tưởng nữ phụ ác độc vẫn chưa tha thứ cho nó vì chuyện dâu tây.] [Tôi cạn lời luôn, Tống Thi ơi là Tống Thi, tôi cứ tưởng cô cải tà quy chính rồi cơ!] [Con nữ phụ này cũng thần kinh thật, vừa tát nam chính một cái xong, giờ lại đội mưa đi tìm người, cô ta định làm cái trò gì vậy?]

Tôi định làm gì á?

Chẳng phải vì vừa nãy bị cốt truyện điều khiển hay sao!

Tôi cầm đèn pin, tìm kiếm trong cơn mưa gió bão bùng. Nửa đêm thế này, mưa to như trút nước, đứa nào hâm dở mới đi bán dâu tây chứ!

Thân là nữ phụ độc ác, tôi đúng là làm loạn đến mức chẳng có logic gì cả. Tác giả ơi, ngài lười vừa vừa thôi chứ.

May mà Thẩm Tịch chưa đi xa, tôi tìm chưa đầy hai phút đã thấy anh rồi. Người anh ướt sũng dưới mưa, đang ngửa mặt nhìn trời, cứ như đang đóng vai “nam thần u sầu” ấy.

Tôi lao đến túm lấy tay áo anh, kéo người vào trong ô. Vừa kéo vừa gào lên: “Thẩm Tịch! Theo em về nhà!”

Thẩm Tịch cúi đầu nhìn tôi, giọng lí nhí: “Anh vẫn chưa mua được dâu tây.”

Tôi gật đầu lia lịa: “Không mua được thì thôi, đi, em đưa anh về nhà ăn táo.”

Đi được hai bước mà người kia chẳng nhúc nhích. Thẩm Tịch cố chấp đứng yên tại chỗ.

Tiếng mưa rơi lộp bộp khiến lòng người rối bời. Một ngọn lửa giận vô cớ lại bắt đầu len lỏi từ gan bàn chân bốc lên.

Lại tới nữa rồi, cái cảm giác bị điều khiển đó lại tới nữa rồi!

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...