Nuôi Con Tình Địch

Chương 2



“Giỏi thật đấy, mới ăn hai viên đã ngã xuống rồi.”

Nó bĩu môi.

“Vậy lần sau con chỉ ăn một viên.”

Ta bóp lấy khuôn mặt nhỏ của nó.

“Còn có lần sau sao?”

Đại phu kê đơn, lúc ép uống thuốc, nó cứ khóc mãi.

“Đích mẫu, đắng quá!”

“Đắng là đúng, đồ ngọt suýt nữa tiễn ngươi đi rồi.”

Ta ngồi bên giường, nhìn nó nôn thuốc ra, lại dỗ nó tiếp tục uống.

Giày vò đến nửa đêm về sáng, nó mới bắt đầu toát mồ hôi.

Lúc trời gần sáng, nó mơ màng gọi một tiếng.

“Mẫu thân.”

Tay ta khựng lại.

Nó lại gọi:

“Mẫu thân, người đừng đi.”

Ta im lặng nhìn nó, không biết nó đang gọi Khương Tri Vi hay đang gọi ta.

Ta đưa tay sờ trán nó, thấy cơn sốt đã giảm bớt mới thở phào nhẹ nhõm.

Nó thuận thế cọ mặt vào lòng bàn tay ta, giống như một con mèo nhỏ.

Sau khi trời sáng, đã điều tra ra mứt là do ma ma Lưu trong nhà bếp mang đến.

Bà ta quỳ trong sân, khóc lóc kêu oan.

Ta sai người đặt đĩa mứt kia trước mặt bà ta.

“Ăn đi!”

Sắc mặt bà ta trắng bệch.

“Phu nhân tha mạng!”

“Còn oan uổng nữa không?”

Bà ta lập tức mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.

“Là ma ma Hỉ!”

“Là ma ma Hỉ trong viện của lão phu nhân cho nô tỳ bạc!”

“Bà ta nói tiểu thư nhỏ mệnh cứng, khắc chết di nương, giữ lại cũng chỉ là tai họa!”

Ta bật cười.

“Hay cho một câu tai họa.”

Ta sai người kéo bà ta xuống, lại bảo Xuân Đào chuẩn bị kiệu.

“Phu nhân muốn đi đâu?”

“Đi thỉnh an lão phu nhân.”

4

Lão phu nhân ở Thọ An đường, vừa thấy ta đã lập tức sa sầm mặt.

“Mới sáng sớm ngươi đến gây chuyện gì?”

Ta đặt đĩa mứt lên bàn bà ta.

“Đây có phải là đồ mẫu thân ban thưởng không?”

Sắc mặt lão phu nhân khẽ thay đổi.

“Ngươi có ý gì?”

“Khương Cận đã ăn, suýt nữa bị độc chết.”

Lão phu nhân quay đầu nhìn ma ma Hỉ.

Ma ma Hỉ quỳ phịch xuống.

“Lão phu nhân, nô tỳ không làm!”

Ta bước tới, đá bà ta ngã lăn xuống đất, tất cả mọi người trong phòng đều sững sờ.

Lão phu nhân đập bàn.

“Bùi Thanh Loan! Ở đây chưa đến lượt ngươi làm càn!”

Ta nhìn bà ta.

“Nói như vậy, mẫu thân muốn phạt ta sao?”

Lão phu nhân tức đến run người.

Ta chỉ vào ma ma Hỉ.

“Một nô tài lại dám hạ độc tiểu thư của Hầu phủ.”

“Nếu sau lưng không có người chống lưng, bà ta dám sao?”

Lão phu nhân không giữ nổi thể diện.

“Chẳng qua chỉ là một đứa con gái do thiếp thất sinh ra.”

Ta khẽ cười.

“Con của thiếp thất cũng mang huyết mạch Hầu phủ.”

“Hôm nay có thể đầu độc nó, ngày mai có phải cũng có thể đầu độc ta không? Ngày kia có phải ngay cả Hầu gia cũng có thể đầu độc?”

Lão phu nhân bị chặn họng.

Ta quay người rời đi.

“Ma ma Hỉ, đánh bốn mươi trượng, bán ra khỏi phủ.”

Lão phu nhân tức giận quát:

“Ngươi dám!”

Ta quay đầu.

“Mẫu thân cứ thử xem ta có dám đưa chuyện này đến phủ Kinh Triệu hay không.”

Trong phòng im lặng như chết, ma ma Hỉ lập tức ngất xỉu.

Khi ta rời khỏi Thọ An đường, mặt trời bên ngoài đang gay gắt.

Xuân Đào đi theo sau ta, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Phu nhân, lần này người đã hoàn toàn đắc tội với lão phu nhân rồi.”

Ta khinh thường đáp:

“Ta đắc tội với bà ta còn ít sao?”

Khi trở về viện, Khương Cận đã tỉnh.

Sắc mặt nó đã khá hơn đôi chút, cố gắng ngồi dậy, đưa tay về phía ta.

“Đích mẫu.”

“Làm gì?”

Nó nắm lấy ngón tay ta, sức lực rất yếu.

“Sau này con không dám ăn vụng nữa.”

“Xin người đừng đuổi con đi.”

Ta nhìn đứa trẻ yếu ớt trước mặt, bất giác cảm thấy mắt mình hơi cay.

“Ai nói ta muốn đuổi ngươi đi?”

Nó cúi đầu.

“Con chẳng phải là tai họa sao…”

Lúc này ta mới hiểu, chắc hẳn trước đó nó đã nghe thấy.

“Bọn họ nói không chính xác.”

“Vậy con là gì?”

“Là phiền phức.”

Ta lại bổ sung thêm một câu.

“Nhưng con người ta chuyên trị phiền phức.”

Nó nhe răng cười, vừa khóc vừa cười.

Thiếu mất một chiếc răng cửa, xấu chết đi được.

Khương Cận ở trong viện ta một tháng.

Người không béo lên, lá gan lại lớn hơn hẳn.

Nó bắt đầu tranh điểm tâm với ta.

Tranh không thắng thì khóc.

Khóc không thắng thì ôm chân ta.

Ta mắng nó:

“Mẫu thân ngươi năm xưa cũng không biết ăn vạ như ngươi.”

Nó chớp mắt.

“Không đánh thắng thì ôm, mẫu thân con nói vậy.”

Ta tức đến bật cười.

Lúc còn sống, Khương Tri Vi rốt cuộc đã dạy nó những thứ gì?

Ngày hôm đó, tộc học của Tạ gia khai giảng lớp vỡ lòng, Khương Cận cũng phải đi.

Lão phu nhân không đồng ý.

“Con gái chỉ cần biết vài chữ là đủ rồi.”

Ta mỉa mai bà ta:

“Vậy mẫu thân cũng chỉ biết vài chữ thôi sao?”

Lão phu nhân tức đến mức ném vỡ chén.

Ta đưa Khương Cận đến tộc học.

Tiên sinh là một lão tú tài thuộc chi thứ của Tạ gia, vừa nhìn thấy Khương Cận đã nhíu mày đến mức có thể kẹp chết muỗi.

“Nữ tử ngồi phía sau.”

Khương Cận ngoan ngoãn ôm túi sách đi về phía sau.

Mấy đứa trẻ trong tộc cười nhạo nó.

“Đồ con hoang không có mẫu thân dạy dỗ!”

“Nó là sao chổi!”

“Chính nó đã khắc chết mẫu thân ruột!”

Bước chân Khương Cận dừng lại.

Ta đứng ở cửa, nó quay đầu nhìn ta, đôi mắt ươn ướt.

Ta hất cằm với nó.

Nó cắn môi, đi đến hàng cuối cùng ngồi xuống.

Buổi chiều, Xuân Đào vội vã chạy tới.

“Phu nhân, tiểu thư nhỏ đánh nhau với người ta rồi!”

5

Khi ta chạy đến tộc học, Khương Cận đang bị phạt quỳ.

Trên mặt nó có vết cào, tóc tai rối bù như ổ gà.

Đối diện là một tên nhóc mập đang ôm mũi khóc, máu mũi chảy ướt cả tay áo.

Lão tú tài tức đến mức râu run lên.

“Phu nhân, nha đầu này hoang dã, khó dạy bảo!”

Ta nhìn chằm chằm Khương Cận.

“Là ngươi đánh sao?”

“Vâng.”

“Tại sao?”

Nó cúi đầu không nói.

Mẫu thân của tên nhóc mập đã hét lên trước.

“Con trai ta chỉ nói một câu thật lòng, nó đã như chó điên lao tới!”

“Câu thật lòng gì?”

Người phụ nữ kia nghẹn lời.

Tên nhóc mập lớn tiếng khóc:

“Con nói đích mẫu của nó là cọp cái…”

Người phụ nữ vội vàng bịt miệng con trai, trong phòng lập tức im lặng.

Ta chậm rãi đi đến trước mặt Khương Cận.

“Nếu nó nói mẫu thân ngươi, ngươi đánh nó cũng có thể hiểu được.”

“Nhưng nó nói ta, tại sao ngươi lại đánh nó?”

Khương Cận ngẩng đầu, hai mắt đỏ hoe.

“Người không phải cọp cái.”

“Người là đích mẫu của con!”

Ta không nói gì.

Mẫu thân tên nhóc mập vẫn không chịu bỏ qua.

“Phu nhân, hôm nay nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích!”

Ta gật đầu.

“Đương nhiên phải cho.”

Ta đi đến trước mặt tên nhóc mập, nó sợ hãi lùi về phía sau.

“Những lời này là ai dạy ngươi?”

Nó hùng hồn đáp:

“Mẫu thân con nói!”

Sắc mặt người phụ nữ kia lập tức không còn chút máu.

Ta nhìn lão tú tài.

“Tiên sinh, xin hỏi tộc học có dạy phép tôn ti không?”

Lão tú tài không dám lên tiếng.

“Khương Cận là tiểu thư của Hầu phủ.”

“Nó chẳng qua chỉ là con cháu chi thứ.”

“Con cháu chi thứ nhục mạ tiểu thư dòng chính, nên phạt thế nào?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...