Phải Lòng Anh Trai Chú Rể
Chương 3
Dài, thon, thẳng, lại trắng.
Là người mê nhan sắc và mê tay… nên ánh mắt của tôi lập tức bị thu hút đến đó.
Giang Mộ Trạch nhấp một ngụm cà phê rồi nói:
“Tôi từng thấy ảnh chụp chung của mọi người.”
Trước đây bọn tôi hay tụ tập đi chơi cùng nhau.
Đúng là có rất nhiều ảnh.
Tôi sờ mặt mình, âm thầm vui vẻ.
Anh có ấn tượng về tôi là chuyện tốt.
“Bác sĩ Giang, anh thấy em có xinh không?”
Giang Mộ Trạch đang cúi đầu uống cà phê bỗng ngẩng lên nhìn tôi.
Tôi nghĩ, đây chắc là lần đầu tiên anh bị con gái hỏi như vậy.
Trong lòng ít nhiều cũng có chút ngạc nhiên.
Ngũ quan và khí chất của anh không phô trương giống em trai.
Mà mang đậm sự trầm tĩnh.
Đôi mắt anh có một sức hút yên tĩnh.
Giống như biển sâu rực rỡ.
Trái tim đang nhảy nhót của tôi dần dần lắng xuống khi đối diện với anh.
Bị anh nhìn như vậy tôi bỗng thấy xấu hổ.
Có chút luống cuống.
Tôi vội nâng cốc cà phê lên uống một ngụm lớn để che giấu.
Sau một khoảng lặng ngắn thì Giang Mộ Trạch chậm rãi nói.
Giọng rất nhẹ:
“Xinh.”
Xong rồi, xong rồi.
Trong đầu tôi toàn tiếng tim đập.
Một chữ “xinh” của anh đã hơn tất cả những lời khen tôi nghe suốt hai mươi mấy năm.
Mặt tôi đỏ bừng.
Ánh mắt vô thức rơi xuống môi anh.
Trông… rất dễ hôn.
Khi tôi còn đang thất thần thì ở bàn bên cạnh có một cặp đôi cãi nhau ầm ĩ kéo tôi về thực tại.
Người đàn ông bên đó bỗng cầm cốc đập mạnh xuống đất.
Mảnh vỡ văng ra một mảnh bay về phía tôi.
Giang Mộ Trạch đưa tay chắn giúp tôi.
Anh khẽ nhíu mày.
Tôi sợ đến sững người.
Câu “cảm ơn” mắc lại trong cổ họng.
Ánh mắt co rút lại.
Ngón út và ngón trỏ của anh bị rạch một vết.
Máu đỏ tràn ra.
Đó là đôi tay cầm d.a.o mổ…
Tim tôi thắt lại.
Trong ánh mắt kinh ngạc của anh tôi nắm lấy tay anh, đưa hai ngón tay bị thương vào miệng.
Ngậm lại…
Vài giây sau tôi run run nhả ra.
Giọng run rẩy:
“Anh… mau về bệnh viện kiểm tra đi.”
Ngẩng đầu lên tôi liền chạm phải đôi mắt sâu thẳm của anh.
Trên đầu ngón tay là chất lỏng trong suốt dính ướt, hòa lẫn với m.á.u đỏ.
Anh nhìn vài giây rồi rút tay lại rồi còn an ủi ngược lại tôi:
“Chỉ trầy da thôi, không sao.”
Tôi vẫn không yên tâm.
Đứng dậy kéo anh đi.
Muốn theo anh đến bệnh viện nhưng anh từ chối.
“Đến giờ làm rồi, cô nên về công ty đi.”
Đến chỗ rẽ, anh bảo tôi quay về.
Tôi không dây dưa.
Nói một tiếng cảm ơn rồi rời đi.
…
Giang Mộ Trạch đứng đó nhìn theo bóng tôi.
Rồi cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Anh co nhẹ các ngón tay.
Ánh mắt khẽ d.a.o động.
…
Mỗi ngày tôi đều kiên trì nhắn tin cho Giang Mộ Trạch.
Giờ ăn trưa cũng thường xuyên tình cờ gặp anh.
Nhưng thái độ của anh trước sau vẫn bình bình.
Khiến tôi có cảm giác bất lực thất bại, lại hơi bực bội.
…
Tôi quyết định ra đòn mạnh.
Nghĩ là làm.
Tôi chọn một ngày, mang theo cơm trưa đến thẳng khoa của anh.
Hôm đó tôi ăn diện rất nổi bật.
Váy đỏ, giày cao gót trắng, tóc xoăn dài.
Còn trang điểm tinh tế nhẹ nhàng.
Gần như gặp ai cũng cười hỏi:
“Xin chào, cho em hỏi khoa của bác sĩ Giang Mộ Trạch ở đâu ạ?”
Dưới ánh mắt tò mò hóng chuyện của mọi người tôi tìm được anh…
Vừa thấy tôi, trên mặt anh thoáng qua một tia kinh ngạc và sững lại rồi nhanh ch.óng biến mất.
“Em đến đây làm gì?”
“Bác sĩ Giang, ăn trưa cùng em nhé.”
Tôi đặt hộp cơm lên bàn anh.
Giang Mộ Trạch nhìn mấy hộp thức ăn đầy đủ, nói:
“Em không cần mang cơm cho tôi.”
Tôi đáp thẳng:
“Em thích anh, em muốn mà.”
Anh không nói gì.
Ánh mắt lại nhìn về phía cửa.
Tôi quay đầu thì phát hiện có mấy người đang thò đầu nhìn vào.
Bị tôi bắt gặp, họ cười ngượng.
Tôi thân thiện cười lại:
“Chào mọi người.”
Họ lập tức hỏi dồn:
“Chào chào!”
“Cô là gì của bác sĩ Giang vậy?”
“Bạn gái à?”
“Quen nhau bao lâu rồi?”
Tôi cười ngượng.
Trước mặt mọi người, tôi tiến lại gần Giang Mộ Trạch.
Đợi cho khoảng cách cả hai chưa đến một ngón tay tôi ngọt ngào gọi một tiếng:
“Chồng.”
Đôi mắt luôn bình tĩnh của Giang Mộ Trạch khẽ d.a.o động.
Anh nghiêng mặt đi một chút.
Bên ngoài vang lên từng đợt hít khí kinh ngạc.
Tôi cười đắc ý:
“Đùa thôi, chưa đến mức đó.”
“Nhưng nếu thuận lợi, năm nay chắc mọi người sẽ được uống rượu mừng của bọn tôi.”
Chương 4
“Nhờ mọi người trông chừng bác sĩ Giang giúp tôi nhé, đừng để phụ nữ khác lại gần anh ấy.”
Giang Mộ Trạch đứng dậy.
Giữa tiếng phản đối của đồng nghiệp, anh đóng cửa lại chặn hết ánh mắt hóng chuyện bên ngoài.
Cũng chặn luôn mấy lời nói bừa của tôi.
Tôi trêu anh:
“Đóng cửa vậy không hay đâu.”
“Lát nữa họ tưởng thích chơi trò chơi công sở đấy.”
“Anh mặc áo blouse trắng đẹp thật, anh đoán xem lúc em nhìn thấy anh em đã nghĩ gì?”
…
Ánh mắt tôi nhìn thẳng và sáng rực.
Tay Giang Mộ Trạch siết nhẹ tay nắm cửa.
Hiếm khi tôi thấy vành tai anh hơi đỏ lên.
Hóa ra Giang Mộ Trạch không phải lúc nào cũng bất động như núi.
…
Tôi lập tức nổi ý muốn trêu chọc.
Anh nghiêm giọng:
“Lương Lạc Âm, mình là con gái phải biết giữ ý.”
“Đừng tùy tiện nói mấy lời này với người khác.”
Tôi kéo anh lại khi anh đi ngang qua.
Tay trượt từ cánh tay xuống, nắm lấy tay anh.
Anh đứng, tôi ngồi.
Tôi ngẩng đầu, để lộ cổ trắng mảnh.
Mỉm cười:
“Em chỉ nói với anh thôi mà, có nói với người khác đâu.”
Nói xong, tôi cầm tay anh xem.
Vết thương trước đó đã lành.
Chỉ còn hai vết sẹo mờ.
Ngón tay tôi khẽ lướt qua.
Lông mi anh khẽ run, lập tức rút tay về.
Tôi bĩu môi.
Khó lắm mới có cớ sờ tay anh vậy mà chạm thêm một chút cũng không cho.
Anh vòng qua ngồi cạnh tôi, cầm đũa ăn.
Tôi chống cằm nhìn anh.
Sao lại có người ăn cũng đẹp thế này.
Nhìn môi đỏ của anh khép mở tôi liền buột miệng:
“Bác sĩ Giang, em có thể hôn anh một cái không?”
Tay gắp thức ăn của anh khựng lại.
Anh trực tiếp đuổi khách:
“Không ăn thì về đi.”
Đúng là quá đứng đắn.
Chán thật.
Tôi không trêu nữa, ngoan ngoãn cầm đũa:
“Ăn xong em đi ngay.”
…
Ăn xong, anh rót cho tôi một ly trà.
Rồi dọn dẹp bàn, mang rác ra ngoài.
Tôi vừa uống trà nóng, vừa nhìn quanh phòng làm việc của anh.
Ánh mắt lướt qua bàn, cuối cùng dừng lại ở chiếc áo khoác thường phục.
Không biết từ lúc nào nó rơi xuống đất.
Bị ghế che khuất.
Tôi đứng dậy nhặt lên.
Ánh mắt chợt khựng lại.
Một tấm thẻ màu đen rơi ra.
Trên đó ghi:
“Thẻ Bá tước Ám Dạ”
Tôi nhìn chằm chằm.
Cái tên này… hình như đã từng nghe ở đâu.
Tôi lấy điện thoại chụp lại.
Rồi bỏ thẻ lại vào túi.
Không đợi Giang Mộ Trạch quay lại tôi đã rời đi.
Bởi vì tôi đã nhớ ra tấm thẻ đó đại diện cho cái gì.
Cảm xúc chấn động, không thể tin nổi tràn ngập trong đầu tôi.
Giang Mộ Trạch… có vẻ không thanh tâm quả d.ụ.c như tôi tưởng.
…
Đọc tiếp: Chương 4 →