Phân Biệt Hiếu Thảo
Chương 3
Nhưng bà nhịn được, tôi thì không!
Tôi kéo mạnh tay mẹ đứng dậy.
“Mẹ, đi thôi, con đưa mẹ về, bữa cơm này không ăn nữa.”
“Trịnh Nguyệt, trước mặt bố mẹ anh, em đừng có làm loạn nữa được không?”
Phương Á Quân chạy ra kéo tay tôi, lại còn trách móc tôi quá bướng bỉnh, làm anh ta bẽ mặt.
Tôi hất tung tay anh ta ra.
“Cút đi!”
Đi đến cửa, tôi chợt nhớ ra tối qua Phương Á Quân còn mua một đống đồ. Đây là thứ anh ta nợ mẹ tôi. Tôi phải mang đi bằng được.
Tôi đi vào xách cái túi lên. Vừa mở ra xem, tôi đứng hình.
5
Đống đồ từ lúc nào đã bị chia làm hai phần.
Những thứ đắt tiền, ngon nghẻ đều nằm ở cái túi bên trái, bên trên còn bị quần áo của bố mẹ chồng đè lên để che giấu.
Còn cái túi bên phải, toàn là hàng thừa, hàng loại thải.
Tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra cái cảnh Phương Á Quân lén lút đứng lựa tới lựa lui đống đồ lúc tôi đang bận tối mắt trong bếp.
Thật sự quá nực cười…
Tôi đã tức đến phát điên rồi.
Xách cái túi “rác” đó ra phòng khách, ném thẳng toàn bộ đồ đạc vào người bố mẹ chồng và Phương Á Quân.
“Trịnh Nguyệt, cô điên rồi à!”
“Phương Á Quân, thật làm khó cho anh quá, phải nhọc công bới móc đống đồ để lôi ra thứ tồi tàn nhất, rẻ mạt nhất cho mẹ tôi.”
Anh ta gân cổ lên, cũng cuống rồi, bắt đầu ăn nói hàm hồ:
“…Thế thì đã sao? Người nào mạng nấy.”
“Mẹ em vốn là cái mệnh chịu khổ, hạng người thấp kém thì cần gì ăn ngon? Có phước cho bà ấy bà ấy cũng không biết hưởng đâu!”
Mẹ chồng cũng hùa theo châm chọc:
“Con trai tôi nói đúng đấy! Trịnh Nguyệt, cô đừng tưởng chúng tôi không biết, lương hưu mẹ cô một tháng được có 1000 tệ, chẳng phải toàn dựa vào cô lén lút bòn mót bù đắp sao! Làm ký sinh trùng ăn bám mà còn có mặt mũi chất vấn con trai tôi à?”
“Hai mẹ con cô đến đây để hút máu con tôi đúng không! Mẹ đã bất tài thì con gái phải biết kẹp đuôi mà sống chứ!”
Mẹ chồng khoanh tay trước ngực, cằm hếch lên tận trời.
Mẹ tôi đứng bên cạnh, hốc mắt đã đỏ hoe.
Bà sống cả đời lương thiện, thật thà, đúng là chẳng tài cán gì.
Nhưng bà đã mang tôi chạy trốn khỏi người bố bạo hành. Bà dựa vào nghề làm osin để nuôi tôi khôn lớn, cho tôi ăn học đàng hoàng.
Tôi chưa bao giờ thấy mẹ mình đáng xấu hổ.
Tại sao trong mắt gia đình Phương Á Quân, bà lại trở thành kẻ thấp kém mạt hạng?
Mẹ tôi vì tôi, vẫn muốn nuốt cục tức này vào bụng.
Bà nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Tiểu Nguyệt, hai đứa đừng cãi nhau nữa. Là mẹ vô dụng, làm con mất mặt, là mẹ có lỗi với con.”
“Bà thông gia à, Tiểu Nguyệt và Á Quân cưới nhau mấy năm nay, ngoài chút quà cáp đó ra, tôi chưa từng tiêu một đồng tiền nào của hai đứa, tôi có thể thề với trời.”
“Mỗi lần Tiểu Nguyệt cho tôi tiền, con bé đều biếu ông bà số tiền y hệt. Hơn nữa, tiền đó tôi chưa đụng đến một xu. Tôi có tay có chân, đi làm tạp vụ, cọ toilet cũng tự nuôi sống được bản thân mình…”
“Các người có thể chửi tôi, nhưng không được phép chửi Tiểu Nguyệt của tôi…”
Mũi tôi cay xè, nước mắt trào ra.
Tôi vừa giận dữ, vừa áy náy, ôm chặt lấy mẹ. Trái tim như vỡ vụn.
Mẹ tôi có thể tự chịu đựng tủi nhục, nhưng không cho phép bất cứ ai buông lời xúc phạm tôi.
Tôi nào có khác gì bà.
Tôi có thể nhịn, nhưng tôi không thể chấp nhận việc bọn họ chà đạp mẹ tôi như vậy!
Hít một hơi thật sâu.
Tôi quay người, lấy hộp nhựa ra đóng gói từng món trong bàn thức ăn ê hề mà mẹ tôi đích thân nấu thành từng phần riêng biệt.
Đây là tâm huyết của mẹ, không thể để chúng bị giẫm đạp.
Làm xong xuôi, tôi trực tiếp lật tung bàn ăn trước mặt!
Xoảng——
Bát đĩa vỡ vụn văng tung tóe, hiện trường bừa bãi.
Phương Á Quân và bố mẹ anh ta ngây người, sợ hãi nhảy cẫng lên.
Bố Phương Á Quân tức giận gầm lên với tôi: “Trịnh Nguyệt! Cô định làm phản hả?”
Phương Á Quân cũng chỉ thẳng tay vào mũi tôi: “Trịnh Nguyệt, cô mau xin lỗi bố mẹ tôi ngay!”
Tôi cười khẩy: “Xin lỗi cái rắm! Phương Á Quân, cả nhà các người đều là lũ khốn nạn! Tôi muốn ly hôn!”
6
Phương Á Quân chết sững.
Anh ta há hốc mồm đứng chôn chân tại chỗ, nửa ngày sau mới phản ứng lại được:
“…Cô nói lại lần nữa xem?”
“Tôi nói, tôi muốn ly hôn với anh.”
Từng chữ một. Rõ ràng rành mạch.
Mẹ tôi đứng bên cạnh cuống lên, kéo mạnh tay áo tôi:
“Tiểu Nguyệt, đừng nói lời bực tức, vợ chồng làm gì có thù để qua đêm. Vì chuyện của mẹ mà cãi nhau, không đáng đâu con!”
Bà đỏ hoe mắt, nhưng vẫn cố gắng tìm lý do bao biện giúp anh ta:
“Á Quân đối xử với con vẫn rất tốt mà, con quên rồi sao? Lần trước con sốt, nửa đêm nó còn chạy mấy hiệu thuốc mua thuốc hạ sốt cho con. Con tăng ca đến tờ mờ sáng, nó vẫn đến công ty đón con về… Còn cả đợt con đi công tác nửa năm, cũng một tay nó bận rộn lo toan việc nhà đấy thôi.”
Đúng. Mẹ tôi nói không sai.
Phương Á Quân đối xử với tôi, thực sự rất tốt.
Hồi còn yêu nhau, anh ta đã chiều chuộng tôi vô cùng. Lục đục dậy từ sáu giờ sáng đi mua đồ ăn sáng cho tôi, tôi thuận miệng nhắc đến một bộ phim, anh ta đã đặt vé trước cả tuần lễ. Dây giày tôi tuột, anh ta ngồi thụp xuống vỉa hè buộc lại cho tôi, không hề thấy mất mặt.
Mấy năm kết hôn, tuy đôi lúc anh ta có lười biếng, hay khôn vặt, nhưng sự quan tâm chăm sóc anh ta dành cho tôi không phải là giả.
Tôi tăng ca bao lâu anh ta cũng đợi. Tôi đi công tác, anh ta một mình chăm sóc Noãn Noãn cũng chưa từng cằn nhằn nửa lời. Tôi giận dỗi, anh ta luôn là người xuống nước đầu tiên, cợt nhả dỗ dành cho đến khi tôi nguôi giận mới thôi.
Nhưng những cái tốt đó, không thể bù đắp được sự khinh miệt mà anh ta dành cho mẹ tôi!
Anh ta coi người nhà của tôi như người ngoài.
Không đúng, là còn không bằng người ngoài. Với người ngoài anh ta còn phải khách sáo, giữ thể diện. Còn với mẹ tôi, anh ta thậm chí lười cả việc diễn kịch.
Anh ta có thể đối xử tốt với tôi, nhưng lại không chịu chia sẻ một chút xíu sự tôn trọng nào cho mẹ tôi.
Trong khi người tôi quan tâm nhất trên đời này, chính là mẹ tôi.
Không có bà thì không có tôi của ngày hôm nay.
Bố tôi tính tình cộc cằn, lại còn là một con sâu rượu. Cứ uống say vào là đánh người. Bà bị ông ta đánh đến sưng mặt sưng mày, nhưng vẫn vòng tay che chở cho tôi vào lòng, sợ tôi phải chịu khổ như bà.
Bà nhát gan là thế, trong túi chỉ còn vỏn vẹn 80 tệ, vậy mà cắn răng ôm tôi bỏ trốn.
Lên thành phố, bà giặt giũ, lau sàn nhà, trông trẻ thuê cho người ta. Bàn tay đầy rẫy những vết nứt nẻ ứa máu, cũng phải cố nuôi tôi học hết đại học.
Vì bà bảo, chỉ có học hành đàng hoàng mới có lối thoát. Bà không có học, nhưng con gái bà nhất định phải thành tài.
Bà cả đời chưa từng được hưởng một ngày phúc nào, tất cả đều là vì tôi.
Thế nên tôi không cho phép bất cứ kẻ nào được quyền chà đạp bà.
Bất cứ ai cũng không được!
“Mẹ, dù anh ta có đối xử với con tốt đến đâu, chỉ cần anh ta bắt nạt mẹ, con sẽ không bao giờ tha thứ, đó là giới hạn cuối cùng của con.”
Tôi nắm chặt lấy tay mẹ. Đôi bàn tay thô ráp như giấy nhám, các đầu ngón tay chai sần.
“Anh ta khinh thường mẹ, cũng chính là khinh thường con. Mẹ con mình là một, mẹ hiểu không?”
Nước mắt mẹ tôi trào ra. Môi bà run rẩy hồi lâu, không nói thêm được lời nào nữa.
Lúc này, Phương Á Quân cuối cùng cũng hoàn hồn.
Sắc mặt anh ta cực kỳ khó coi, hạ giọng thì thầm:
“Trịnh Nguyệt, em đừng làm loạn trước mặt Noãn Noãn được không? Bố mẹ anh đều đang ở đây, em bình tĩnh lại chút đi! Có chuyện cỏn con mà em phải làm ầm lên đòi ly hôn sao?”
“Tôi không hề hành động theo cảm tính, cũng không hề bốc đồng.”
Tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào anh ta.
Đọc tiếp: Chương 4 →