Phụ Mẫu Có Muốn Bế Cháu Không?
Chương 1
Đúng vào ngày ta biết mình đã mang thai năm tháng, tướng quân phu quân của ta lại dẫn theo một nữ nhân đang mang thai ba tháng trở về kinh.
Ta cúi đầu vuốt nhẹ bụng mình.
Có lẽ vì thân thể vốn gầy yếu nên dù thai đã lớn, khoác thêm áo ngoài rộng một chút là chẳng ai nhìn ra được.
Nửa năm trước, ta phụng chỉ thành thân với tướng quân.
Bốn tháng trước, chàng xuất chinh.
Bây giờ quay về, bên cạnh lại có thêm một nữ nhân khác.
Tính ra, tình nghĩa phu thê giữa ta và chàng… cũng chỉ ngắn ngủi hơn trăm ngày.
Nếu đã vậy, ta còn gì phải luyến tiếc nữa?
Tin tức truyền về, sáng mai tướng quân sẽ vào kinh.
Đêm hôm ấy, ta âm thầm thu dọn hành lý, không kinh động bất kỳ ai trong phủ, chỉ dẫn theo Bách Linh trở về nhà mẹ đ//ẻ.
Bách Linh là nha hoàn tẩu tẩu ban cho ta.
Nàng ít lời, điềm tĩnh, lại tuyệt đối trung thành.
Phụ mẫu và ca ca, tẩu tẩu nhìn thấy ta trở về thì đều sửng sốt, nhưng chẳng một ai trách móc.
Ánh mắt họ chỉ toàn đau lòng và lo lắng.
Ta thong thả ngồi xuống, nâng chén trà nhấp một ngụm.
Suốt một năm qua, đây là khoảnh khắc hiếm hoi khiến lòng ta thật sự yên ổn.
“Dung nhi…”
Sự bình thản của ta khiến không khí lặng đi, cũng khiến người thân kinh ngạc.
“Dung nhi, muội…”
Huynh trưởng là người đầu tiên không nhịn được, gọi ta thêm lần nữa.
Ta bật cười.
“Các ngươi lui xuống cả đi.”
Ta cho người hầu lui hết, rồi chậm rãi đứng dậy, đỡ phụ mẫu ngồi xuống, nắm tay tẩu tẩu, ngồi cạnh nàng.
Ta lần lượt nhìn phụ thân, mẫu thân, huynh trưởng, tẩu tẩu.
“Phụ thân, mẫu thân, hai người có muốn có cháu không?”
“Huynh, tẩu tẩu, hai người có muốn có con không?”
Chỉ hai câu ấy thôi, lại như sấm nổ giữa phòng.
Phụ mẫu nhìn ta đầy bất mãn. Trong mắt huynh trưởng hiện lên thất vọng, còn tẩu tẩu thì đau đớn nhìn ta.
Ta từ từ đứng dậy. Trước ánh mắt của họ, ta vén áo ngoài lên.
Một chiếc bụng tròn nhô ra hiện ngay trước mắt mọi người.
Giữa sự kinh ngạc của cả nhà, ta nói ra ý định của mình.
Không lâu sau khi tướng quân xuất chinh, ta phát hiện mình mang thai. Nhưng ta không nói với ai.
Tẩu tẩu là con gái võ tướng, từ nhỏ đã theo phụ thân trấn thủ biên cương, tham gia không biết bao nhiêu trận lớn nhỏ. Đến năm mười lăm tuổi nàng mới về kinh, vừa gặp huynh trưởng ta đã nhất kiến chung tình.
Hoàng thượng hỏi nàng muốn phần thưởng gì, tẩu tẩu nói muốn huynh trưởng làm phu quân. Hoàng thượng cười lớn rồi chuẩn tấu.
Tẩu tẩu không phải quý nữ khuê các truyền thống. Nàng lớn lên nơi biên ải, võ nghệ đầy mình, tính tình phóng khoáng. Khí chất không sợ hãi trên người nàng khiến ta vô cùng ngưỡng mộ. Ta rất thích nàng, xem nàng như anh hùng.
Đáng tiếc, thành thân hai năm, bụng tẩu tẩu vẫn không có tin vui. Tổ mẫu sốt ruột, cứ thúc phụ mẫu mau chóng nạp thiếp cho huynh trưởng để nối dõi.
Phụ mẫu ta khá khai sáng, tôn trọng quyết định của huynh trưởng. Nhưng họ cũng coi trọng con nối dõi, thỉnh thoảng lại nhắc khéo huynh trưởng chăm sóc, bồi bổ cho tẩu tẩu, mong sớm có một đứa con, trai gái đều được, chỉ cần có là được.
Huynh trưởng âm thầm mời một vị thái y bằng hữu tới bắt mạch cho tẩu tẩu. Thái y nói tẩu tẩu từng bị thương tổn căn cơ, đời này e là khó có thai.
Huynh trưởng nghĩ thoáng. Huynh ấy cho rằng đời này có tẩu tẩu bầu bạn đã đủ. Có con hay không không quan trọng. Nếu thật sự cần một đứa trẻ, có thể nhận làm con thừa tự hoặc nhận nuôi. Tóm lại, huynh ấy tuyệt đối sẽ không cần nữ nhân nào ngoài tẩu tẩu.
Tẩu tẩu vừa cảm động vừa đau khổ. Nàng yêu huynh trưởng, đương nhiên muốn cùng huynh ấy ân ái đến bạc đầu, không muốn huynh ấy nạp thiếp. Nhưng nàng cũng không đành lòng vì mình mà khiến huynh trưởng tuyệt tự.
Nàng ngày ngày giằng xé trong mâu thuẫn. Nghe nói gần đây còn nảy sinh ý định hòa ly với huynh trưởng, khiến huynh ấy phải dỗ dành nàng quay lại.
Phụ mẫu biết chuyện, chỉ biết thở dài.
Trên đời này, có những chuyện khó vẹn cả đôi đường.
Lúc ấy, ta vừa phát hiện mình có thai, lén tìm một y quán xác nhận. Sau đó, trong lòng ta nảy ra ý nghĩ: muốn đưa đứa trẻ này cho huynh trưởng và tẩu tẩu.
Nhưng ngay sau đó, ta lại thấy như vậy có lỗi với tướng quân.
Đây là đứa con đầu tiên của chàng, lại còn là con chính thất. Nếu là nam nhi, nó chính là trưởng tử dòng chính của chàng, là trưởng tôn dòng chính của lão phu nhân.
Đứa trẻ này quan trọng với tướng quân phủ thế nào, không cần nói cũng biết.
Hơn nữa, trước khi xuất chinh, tướng quân đối xử với ta rất tốt. Về tình cảm phu thê, ta cũng không nỡ phụ lòng chàng.
Nhưng rốt cuộc, ta vẫn không nói chuyện mang thai với bất kỳ ai ngoài Bách Linh.
Giữa chừng, đã nhiều lần ta muốn công khai cho xong. Nhưng mỗi lần lời đến bên miệng, ta lại đổi chủ đề.
Không biết vì sao, trong lòng luôn có một chút do dự cản lại.
Cho tới khi Bách Linh nói với ta rằng tướng quân không chỉ có nữ nhân khác bên ngoài, còn muốn đưa nàng ta về phủ.
Khi ấy ta mới hạ quyết tâm.
Trước khi xuất chinh, chàng từng thề thốt son sắt, không chỉ một lần bày tỏ lòng trung thành với ta, nói đời này chỉ yêu một mình ta.
Lần nào ta cũng cảm động đến không chịu nổi, thầm thề trong lòng đời này tuyệt đối không phụ chàng.
Nhưng nay chàng đã trái lời thề, yêu người thứ hai.
Vậy ta cũng có thể phụ chàng.
Chàng có nữ nhân thứ hai, con của chàng đương nhiên cũng có thể có phụ thân thứ hai.
Ta hoàn toàn giấu tướng quân phủ chuyện mình mang thai.
Ta muốn đưa đứa trẻ cho huynh trưởng và tẩu tẩu.
Nghe ta nói xong, huynh trưởng trợn tròn mắt. Tẩu tẩu lệ nóng lưng tròng. Mẫu thân càng không biết nên nói gì, làm gì.
Chỉ có phụ thân cố giữ một tia bình tĩnh.
Người nói: “Dung nhi, hôm nay con cứ về tướng quân phủ trước. Ta và huynh trưởng con vào cung một chuyến.”