Phu Quân Của Ta Là Giả
Chương 1
1
“Ngươi nói, ngươi là phu quân của ta?”
Nam nhân đứng dưới bậc thềm chau mày, thần sắc đầy mất kiên nhẫn: “Bản tướng quân thắng trận trở về, không muốn cùng nàng ở trước cửa tranh luận mấy chuyện nực cười vô vị này.”
Hắn nhẹ nhàng vỗ tay nữ tử áo lục bên cạnh, giọng điệu như ra lệnh: “Đây là Y Y, ân nhân cứu mạng của ta. Năm qua nơi biên ải nhờ nàng lo cơm áo, ta mới giữ được tính mạng. Ta đã hứa cưới nàng, từ nay nàng là bình thê trong phủ, nàng không được hà khắc với nàng ấy.”
Nữ tử kia dáng người yểu điệu, dung nhan xinh đẹp như hoa đào, nhìn nam nhân thì ánh mắt long lanh như thu thủy, dịu dàng gọi ta một tiếng “Tỷ tỷ”.
Ta bảo hai người họ ngậm miệng.
Nam nhân này tự xưng là phu quân ta, vậy nam nhân tối qua còn ngủ cùng ta, sáng sớm đã vào triều kia là ai?
… Thời buổi này, kẻ lừa đảo dám trắng trợn như thế sao?
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, khách khí hỏi: “Các hạ là ai?”
Nam nhân thoáng sững người, xung quanh đã có không ít kẻ hiếu kỳ đứng xem náo nhiệt, mà còn ngày một nhiều hơn.
Hắn nổi giận: “Tưởng Hoàn! Nàng thôi giả ngây giả ngốc! Ta là Phó Cảnh! Phu quân nàng đã bái đường thành thân kia mà!”
Ồ, ngay cả tên phu quân ta cũng biết, nhìn qua có vẻ giống thật lắm.
Nhưng phu quân của ta luôn ôn hòa điềm đạm, gặp việc chẳng loạn, tuyệt đối không có loại cử chỉ thô lỗ như thế này.
Ta chỉ là mù mặt, chứ chẳng phải ngu ngốc.
Ta lui vào trong cửa, phân phó Xuân Chi: “Đuổi hai tên lừa đảo này đi cho ta.”
Xuân Chi lập tức gọi mấy gã sai vặt, tay cầm chổi xông ra.
Nam nhân kia vội vàng che chở cho nữ tử tên Y Y, hành động không tiện, bị đánh mấy chổi đàng hoàng.
“Tưởng Hoàn! Nàng điên rồi sao!”
Hắn giận dữ quát.
Nữ tử được hắn ôm trong lòng ngẩng mặt lên, mím môi đáng thương: “Tướng quân đừng nổi giận, tỷ tỷ nàng… có lẽ vì thấy tướng quân đưa ta về, trong lòng không thoải mái nên mới như vậy, tướng quân đừng trách tỷ tỷ.”
“Với thân phận là chính thê mà không thể hầu hạ phu quân, đã là thất trách! Huống hồ thiên hạ nam nhân ai chẳng tam thê tứ thiếp, nàng như vậy thật chẳng khác gì mụ đàn bà ghen tuông!”
Ta chẳng hứng thú xem hai kẻ lừa đảo diễn trò nữa, gọi Xuân Chi về đóng cửa.
“Về sau thấy hai kẻ này, cứ đánh đuổi đi, không cần bẩm báo.”
Tiểu tư giữ cửa vâng lời.
Cửa vừa đóng lại, mọi huyên náo đều bị ngăn ở bên ngoài.
Vào phòng ngồi xuống, ta nhớ lại lời hắn nói, chợt hồi tưởng một việc: đêm thành thân, phu quân ta quả thực từng bị thánh chỉ triệu vào cung.
Khi đó chàng rời đi vội vàng, ta còn tưởng sẽ đi biền biệt nửa năm, chẳng ngờ hôm sau đã quay về.
Chuyện cụ thể thì ta không nhớ rõ nữa, nhưng ta chắc chắn, từ đêm thành thân đến nay, phu quân ta chưa từng rời khỏi ta.
Lại thầm than một tiếng, thời nay kẻ lừa đảo quả thật quá táo tợn, rồi ta cũng gạt bỏ chuyện vừa rồi, tiếp tục thêu túi thơm.
Chạng vạng, phong linh trước cửa ngân lên ba tiếng, trong không khí thoảng mùi tùng đàn nhàn nhạt, ta mỉm cười ngẩng đầu: “Hôm nay chàng hạ triều sớm quá.”
Chàng bước tới, dang tay ôm ta vào lòng, chiếm lấy chỗ ta đang ngồi.
“Hôm nay việc ít, nên về sớm một chút.”
Ta khẽ gật đầu, tựa trong lòng chàng, tiếp tục thêu dở túi thơm.
Chưa được bao lâu, vật trong tay đã bị giật mất.
Tội đồ cọ đầu vào vai phải ta: “Để mai thêu tiếp, giờ trời tối rồi, hại mắt.”
Ta véo mũi chàng: “Không phải ai nấy cũng có túi thơm do thê tử đích thân thêu, chỉ mình chàng là chưa có đó sao.”
“Nhưng cũng chẳng cần vội một lúc đâu.”
Chớp mắt một cái, ta liền bị người ôm ngang thắt lưng, bế ra khỏi phòng, bước chân chuyển một cái đã tiến vào thiện phòng.
“Dùng bữa thôi, vi phu đói bụng rồi.”
Đêm đến, trong cơn mơ màng, ta lờ mờ nghe thấy bên tai có người nũng nịu nói:
“Nàng là của ta, vẫn luôn là của ta, ai cũng không được cướp đi!”
Ta ngỡ là mộng, liền trở mình ngủ tiếp.
2
Lục công chúa mở yến thưởng hoa, ta đặc biệt dậy sớm đến phủ của nàng.
Lục công chúa tên là Từ Cẩm Dung, ta và nàng vốn là đồng môn thư viện, giao tình thân thiết.
Ngồi được một lát, khách khứa lục tục kéo đến.
Ta ngồi bên cạnh Từ Cẩm Dung cùng dùng rượu, nghe nàng trò chuyện phiếm cùng các tiểu thư quý nữ, thỉnh thoảng ta cũng chen vào vài câu. Cúi đầu nhìn thì đã thấy bình rượu trước mặt mình bị người thu đi.
Từ Cẩm Dung đưa cho ta chén nước quả trên bàn nàng, ánh mắt bất đắc dĩ:
“Thân thể ngươi yếu, chớ nên tham uống.”
Ta mỉm cười đón lấy:
“Đa tạ.”
Vừa ăn vừa uống, bỗng bên tai truyền đến tiếng xôn xao, ta ngẩng đầu lên nhìn, đối diện với một khuôn mặt lạnh lùng của một phụ nhân.
Xuân Chi ghé sát tai ta nói:
“Là Quận vương phi.”
Ta hơi nghi hoặc, bởi giữa ta và Quận vương phi vốn không có giao tình gì, sao nàng lại tỏ vẻ như có mối hiềm khích với ta?
Ngay sau đó, liền nghe Quận vương phi cất tiếng:
“Phu nhân của Phó tướng quân thật quá bá đạo. Từ xưa đến nay, nam nhân nào chẳng tam thê tứ thiếp để nối dõi tông đường, đến lượt ngươi thì lại không cho ân nhân cứu mạng của phu quân bước vào cửa.”
Nàng dùng giọng điệu trách móc đối với ta, như thể ta phạm phải trọng tội tày đình.
Thiếu nữ đứng bên cạnh nàng kéo tay áo nàng, mắt hoe đỏ:
“Vương phi chớ nói vậy, là muội sai vì đã chiếm mất tướng quân hơn một năm trời. Là lỗi của muội…”
…Y Y? Nữ lừa đảo hôm qua đến tận cửa?
“Chuyện này liên quan gì đến ngươi? Biên cương đường sá xa xôi, là do chính Tưởng Hoàn bị bệnh không thể theo phu quân, sao lại còn có mặt mũi trách ngươi? Ngươi là ân nhân cứu mạng của Phó tướng quân! Nếu không có ngươi, Tưởng Hoàn sớm đã thành quả phụ, nàng phải cảm tạ ngươi mới phải!”
Ta uống vài chén rượu, phản ứng có phần trì trệ.
Quận vương phi và cô nương kia một xướng một họa, trong yến tiệc cũng đã có không ít người bắt đầu xì xầm to nhỏ.
Tâm trí ta càng thêm rối loạn.
Ngày hôm qua ta nhìn thấy hai người này, khẳng định là kẻ lừa đảo, bởi phu quân ta vẫn luôn ở cạnh bên, chưa từng rời xa nửa bước.
Nhưng lời của Quận vương phi lại chắc như đinh đóng cột, nàng quen biết Phó Cảnh, lại ra mặt bênh vực cô nương tên Y Y kia, chẳng phải điều đó chứng tỏ… người nam nhân hôm qua —— chính là Phó Cảnh?!
…Vậy người ở bên ta, sớm tối chung chăn gối, ăn cùng ngủ cùng là ai?!
“Tỷ tỷ ơi…”