Phu Quân Muốn Cưới Bình Thê

Chương 2



Vùng bụng vốn bằng phẳng chậm rãi nhô lên, giống hệt trước khi phá thai.

Dù Thiên Đế có tới cũng nhìn không ra dấu vết ngụy trang.

Ta cũng thúc giục phượng hỏa, huyễn hóa ra một bụng thai cao vút.

Vừa làm xong, ngoài điện đã vang lên tiếng bước chân.

Giọng Thái tử Trường Hòa truyền đến trước.

“Kiều Kiều, Khinh Nhan, ta về rồi.”

Cửa điện mở ra. Người bước vào mặc áo mãng bào màu huyền, mặt đẹp như ngọc, giữa mày mang mấy phần đắc ý xuân phong.

Sau lưng hắn là một nữ tử.

Nàng mặc váy áo màu nhạt, mày liễu mắt hạnh, dung mạo không tính là quá xuất chúng, nhưng hơn ở vẻ yếu đuối đáng thương. Chỉ có khí tức phàm nhân trên người là hoàn toàn lạc lõng với Thiên Cung này.

Hai tay nàng bảo vệ bụng dưới hơi nhô lên, rụt rè đứng sau Trường Hòa. Nhưng đôi mắt lại nhanh chóng đánh giá mọi thứ trong điện.

Lâm Vân Nhi.

Kẻ đã đẩy ta và Long Kiều Kiều vào tuyệt lộ ở kiếp trước.

Hận ý gần như muốn thiêu cháy lồng ngực ta.

Ta bấm mạnh vào lòng bàn tay, trước khi Long Kiều Kiều kịp mở miệng, ta đã đè lên đầu ngón tay đang run rẩy của nàng.

Long Kiều Kiều hoàn hồn, rũ mắt, nuốt hận ý kia xuống.

Trường Hòa không chú ý đến những điều ấy.

Hắn tiến lên, kéo Lâm Vân Nhi tới, giọng ôn hòa nhưng không cho phép phản bác:

“Đây là Lâm Vân Nhi, người ta gặp khi lịch kiếp dưới hạ giới. Nàng tuy là phàm nhân, nhưng tính tình thuần khiết. Vì cứu ta mà hiến thân, nay đã mang cốt nhục của ta. Ta không thể vong ân phụ nghĩa. Đưa nàng lên Thiên Cung là để cho nàng một danh phận.”

Hắn dừng lại, ánh mắt lướt qua ta và Long Kiều Kiều.

“Từ nay về sau, nàng chính là trắc phi, ngang hàng với các nàng.”

Trong điện chết lặng. Tất cả đều không dám tin nhìn hắn.

Cung nga hầu hạ ta là A Bích là người đầu tiên đỏ mắt, môi run run muốn nói gì đó, nhưng bị ta dùng ánh mắt ngăn lại.

Kiếp trước, ta đã làm ầm lên ở đây.

Kết quả thì sao?

Hắn phế vạn năm tu vi của ta ngay trước mặt cung nhân đầy điện, còn liên lụy đến cả Phượng tộc.

Nguồn tiếp tế ở chiến trường bị cắt giảm. Khi thi thể của huynh trưởng ta được khiêng về từ chiến trường Thần Ma, mặt mũi đã hoàn toàn biến dạng.

Cảnh tượng ấy đến chết ta cũng không quên.

Vậy nên đời này, ta không nói gì, chỉ gật đầu:

“Điện hạ làm chủ là được.”

Long Kiều Kiều cũng mặt không cảm xúc phụ họa một câu.

Trường Hòa hiển nhiên không ngờ chúng ta lại bình tĩnh như thế. Trong mắt hắn lóe lên vẻ bất ngờ, nhưng rất nhanh đã bị sự hài lòng thay thế.

Ngược lại, khóe môi Lâm Vân Nhi hơi cứng lại.

Đúng lúc này, một giọng nói đột ngột chui vào đầu ta.

Không phải giọng của ta, cũng không phải của Long Kiều Kiều.

【Tinh— Hệ thống nhắc nhở: Phát hiện xung quanh ký chủ tồn tại hai thần thai phẩm chất cao, có tiến hành ràng buộc và tráo đổi không?】

【Đương nhiên ràng buộc!】Tiếng lòng của Lâm Vân Nhi sắc nhọn mà hưng phấn,【Khoan đã, đừng vội. Đổi thai của các nàng sang cho ta thì quá lời cho các nàng rồi…】

Ánh mắt nàng ta rơi xuống bụng ta và Long Kiều Kiều, tham lam mà ác độc.

【Hệ thống, ràng buộc thai nhi của Phượng tộc kia với bụng con chó hoang bên ngoài, ràng buộc thai nhi của Long tộc kia với con cóc ghẻ trong ao. Để các nàng sinh ra súc sinh trước mặt mọi người!】

【Tinh— Đang chấp hành ràng buộc…】

【Tinh— Ràng buộc lỗi. Mục tiêu thai thể không tồn tại, không thể hoàn tất tráo đổi.】

Tim ta giật mạnh.

Ta nghe được cuộc đối thoại giữa nàng ta và hệ thống?

Không kịp nghĩ nhiều, ta và Long Kiều Kiều gần như đồng thời ra tay.

Hai luồng tiên lực lặng yên không tiếng động phủ lên ngũ cảm của Lâm Vân Nhi, xóa câu “ràng buộc lỗi” khỏi cảm nhận của nàng ta.

Lâm Vân Nhi sững ra trong chớp mắt, chớp chớp mắt.

Nhưng nàng ta cũng không nghi ngờ.

【Ràng buộc hoàn tất! Ha ha ha ha…】Nàng ta mừng như điên trong lòng, rồi lại thúc giục,【Hệ thống, bây giờ đổi thai trong bụng chó hoang và cóc ghẻ sang bụng ta!】

【Tinh— Tráo đổi hoàn tất.】

Lâm Vân Nhi vô thức sờ bụng mình, trên mặt hiện lên nụ cười không che giấu nổi.

Ánh mắt nàng ta nhìn chúng ta không giấu được khinh miệt và ác ý.

Ta rũ mắt, khóe môi khẽ cong lên, rồi rất nhanh lại ép xuống.

Chó con và cóc ghẻ, nếu nàng thích, vậy cứ nuôi cho tốt đi.

03

Kế hoạch đã thành công.

Ta và Long Kiều Kiều đều không còn tâm tư tiếp tục diễn nữa.

Đang định tìm cớ đuổi người đi, Lâm Vân Nhi lại túm lấy tay áo Trường Hòa, hốc mắt đỏ lên, mở miệng nói:

“Điện hạ… Vân Nhi mới tới Thiên Cung, nơi này xa lạ, chẳng quen ai…”

“Vân Nhi không cầu gì khác, chỉ mong có một tiểu viện che mưa chắn gió là đủ…”

Trường Hòa trầm ngâm một lát, rồi quay đầu nhìn ta.

“Khinh Nhan, trong Tê Phượng Điện của nàng có một linh tuyền, thích hợp dưỡng thai nhất.”

“Vân Nhi thân thể yếu ớt, phàm thai càng cần linh khí bồi dưỡng hơn tiên thai. Nàng nhường Tê Phượng Điện cho nàng ấy ở đi.”

Hắn nói nhẹ như mây bay gió thoảng.

Như thể đó không phải là linh tuyền mà phụ thân ta đã vượt trăm vạn dặm, huynh trưởng ta suýt chôn thân nơi vực sâu cực bắc mới lấy về được.

Ta nhìn hắn, nhất thời lại không nói nên lời.

Lâm Vân Nhi thấy vẻ mặt ta như vậy, lập tức cúi đầu, dùng giọng càng yếu đuối hơn:

“Điện hạ, thôi bỏ đi. Nếu tỷ tỷ không muốn, Vân Nhi ở đâu cũng được…”

Lời nói thì khiêm nhường, nhưng ánh mắt nàng ta nhìn ta rõ ràng giấu một tia khiêu khích chắc thắng.

Quả nhiên, Trường Hòa lập tức lạnh mặt nhìn ta.

“Khinh Nhan, ngày thường nàng và Kiều Kiều đấu đá nhau thì thôi. Nay ngay cả một phàm nhân nàng cũng không dung nổi sao?”

Nghe lời quở trách của hắn, ta lại nhớ về trước kia.

Khác với Long Kiều Kiều, ta là thanh mai trúc mã của Trường Hòa, cùng hắn lớn lên từ nhỏ.

Khi ấy, ta chỉ là một con phượng hoàng lông tạp, ngũ sắc không đủ, địa vị trong Phượng tộc thấp kém, thường xuyên bị người khác cười nhạo.

Chỉ có hắn ngồi xổm trước mặt ta, nghiêm túc nói với ta—

“Đợi ta lớn lên, nhất định sẽ cưới nàng.”

Chỉ vì câu nói ấy.

Ta liều mạng tu luyện, bất chấp nguy hiểm hết lần này đến lần khác niết bàn trọng sinh. Lửa dữ thiêu thân, gân cốt vỡ nát.

Đến lần thứ chín mươi tám, ta cuối cùng tu thành con ngũ sắc phượng hoàng duy nhất của Phượng tộc trong ngàn vạn năm qua.

Nhưng vẫn không lọt được vào mắt Thiên Cung, chỉ có thể cùng Long Kiều Kiều gả cho hắn, làm trắc phi của hắn.

Đêm thành thân, hắn nắm tay ta nói đời này vĩnh viễn không phụ nhau.

Nhưng rốt cuộc, lại chẳng bằng một phàm nhân.

Cơn đau dày đặc ập đến, ta gần như nghẹn thở.

Khoảnh khắc này, lòng ta hoàn toàn chết lặng.

“Được.” Ta gật đầu, giọng bình tĩnh đến không giống chính mình. “Ta dọn sang ở cùng Kiều Kiều.”

Trường Hòa sững lại.

Hắn không ngờ ta lại dứt khoát như vậy, nhưng ngay sau đó liền cười:

Chương trước Chương tiếp
Loading...