Quý Phi Đụng Nhầm Người
Chương 1
Ta nổi tiếng là kẻ vô tích sự nhất ở trong cung này.
Trong khi các quý nữ khác vào cung là để tranh quyền đoạt lợi, bám rồng vin phượng; thì ta vào cung chỉ với một mục đích duy nhất: hầu Thái hậu dùng bữa.
Thái hậu vốn ăn uống kém, nhưng cứ hễ có ta ngồi cạnh là người lại dùng thêm được nửa bát cháo. Nhờ thế, ta bỗng nhiên trở thành kẻ rảnh rỗi nhất Từ Ninh cung. Nỗi lo lớn nhất mỗi ngày của ta chỉ là: Hôm nay Thái hậu muốn dùng cháo ngọt hay cháo mặn?
Thế nhưng, những chỗ dựa sau lưng ta lại toàn là những nhân vật không thể đắc tội:
Thái hậu thương ta như cháu ruột.
Hoàng hậu đích thân dạy ta quản lý sổ sách.
Trưởng công chúa dắt ta đi xem kịch.
Ngay cả Tổng quản Ngự thiện phòng cũng nhớ rõ ta thích ăn món váng sữa.
Ấy thế mà, vị Tô Quý phi mới được sủng ái gần đây lại không biết điều đó. Ả ta cứ nghĩ ta là con gái thất thế của một tiểu quan nào đó, nên cố tình chỉ đích danh ta đến dâng trà trong cung yến. Ta bưng trà bước tới, ả liền thả tay ra, khiến nước trà nóng bỏng dội thẳng vào tay áo ả.
“To gan!” Ả vừa nặn ra nước mắt vừa quát lớn, “Ngươi dám làm bổn cung bị bỏng sao?”
Toàn điện phi tần đều đổ dồn ánh mắt về phía ta. Ả hạ lệnh cho người đè vai ta xuống, ép ta phải quỳ lên đống mảnh sứ vỡ để dập đầu nhận tội. Đầu ngón tay ta run lên vì đau, chưa kịp lên tiếng thì ả đã cười nhạt ra lệnh:
“Lôi ả vào Thận Hình ty, đánh đến khi nào chịu nhận sai thì thôi.”
Ta chẳng chút hoảng loạn, chỉ ngước mắt nhìn ra ngoài điện. Giờ này… chắc Thái hậu cũng sắp tìm ta dùng bữa tối rồi.
Chương 1
1
Ta nổi tiếng là kẻ vô tích sự nhất ở trong cung này. Trong khi các quý nữ khác vào cung là để tranh quyền đoạt lợi, bám rồng vin phượng; thì ta vào cung chỉ với một mục đích duy nhất: hầu Thái hậu dùng bữa. Thái hậu vốn ăn uống kém, nhưng cứ hễ có ta ngồi cạnh là người lại dùng thêm được nửa bát cháo. Nhờ thế, ta bỗng nhiên trở thành kẻ rảnh rỗi nhất Từ Ninh cung. Nỗi lo lớn nhất mỗi ngày của ta chỉ là: Hôm nay Thái hậu muốn dùng cháo ngọt hay cháo mặn?
Thế nhưng, những chỗ dựa sau lưng ta lại toàn là những nhân vật không thể đắc tội: Thái hậu thương ta như cháu ruột, Hoàng hậu đích thân dạy ta quản lý sổ sách, Trưởng công chúa dắt ta đi xem kịch, ngay cả Tổng quản Ngự thiện phòng cũng nhớ rõ ta thích ăn món váng sữa.
Ấy thế mà, vị Tô Quý phi mới được sủng ái gần đây lại không biết điều đó. Ả ta cứ nghĩ ta là con gái thất thế của một tiểu quan nào đó, nên cố tình chỉ đích danh ta đến dâng trà trong cung yến. Ta bưng trà bước tới, ả liền thả tay ra, khiến nước trà nóng bỏng dội thẳng vào tay áo ả.
“To gan!” Ả vừa nặn ra nước mắt vừa quát lớn, “Ngươi dám làm bổn cung bị bỏng sao?”
Toàn điện phi tần đều đổ dồn ánh mắt về phía ta. Ả hạ lệnh cho người đè vai ta xuống, ép ta phải quỳ lên đống mảnh sứ vỡ để dập đầu nhận tội. Đầu ngón tay ta run lên vì đau, chưa kịp lên tiếng thì ả đã cười nhạt ra lệnh:
“Lôi ả vào Thận Hình ty, đánh đến khi nào chịu nhận sai thì thôi.”
Ta chẳng chút hoảng loạn, chỉ ngước mắt nhìn ra ngoài điện. Giờ này… chắc Thái hậu cũng sắp tìm ta dùng bữa tối rồi.
…
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Ấn ả tiện tỳ này xuống cho bổn cung!”
Hai mụ ma ma lập tức lao lên, kẹp chặt hai vai ta ghì xuống: “Đồ thấp hèn, còn không mau quỳ xuống dập đầu tạ tội với nương nương!”
Trên tấm thảm ngay dưới chân ta là cả một bộ chén trà bị Tô Quý phi cố tình đập nát, các mảnh sứ vỡ sắc nhọn rải rác dày đặc. Nếu thật sự quỳ mạnh xuống đây, xương bánh chè coi như phế bỏ hoàn toàn.
Ta cụp mắt, thuận theo lực ấn của hai mụ ma ma mà từ từ hạ gối. Chúng đâu biết rằng, bên trong lớp y phục, ta đang đeo đôi bọc gối bằng tơ tằm băng ngàn năm do Thái hậu ban thưởng từ tháng trước. Loại tơ này đao thương bất nhập, nước lửa chẳng màng, đừng nói là vài mảnh sứ vỡ, có bắt ta ngủ trên bàn chông ta cũng coi như nệm êm.
Bề ngoài, ta vẫn giả vờ như đang đau đớn tột cùng.
Tô Quý phi ngồi ở vị trí thượng tọa, vừa vân vê bộ hộ giáp vừa cười lạnh: “Thẩm Niệm Thu, ngươi chẳng qua chỉ là một đứa ranh con mồ côi cả cha lẫn mẹ, số kiếp khắc tinh. Bổn cung bảo ngươi dâng trà là đang nâng đỡ ngươi, vậy mà ngươi dám cố tình làm bỏng bổn cung? Cha mẹ đoản mệnh của ngươi chưa dạy ngươi quy củ sao? Hôm nay bổn cung sẽ có lòng tốt dạy dỗ ngươi!”
Ánh mắt đang cụp xuống của ta bỗng chốc ngước lên, một ngọn lửa vô danh xộc thẳng lên đại não. Dám đem cha mẹ ta ra sỉ nhục? Được, tốt lắm!
Xung quanh, đám phi tần cấp thấp ngày thường ngay cả thở mạnh cũng không dám, nay vì muốn nịnh bợ vị sủng phi mới nổi liền nhao nhao bỏ đá xuống giếng:
“Nương nương nói chí phải, cái loại con gái thất thế từ gia đình tiểu môn tiểu hộ đúng là vô giáo dục.”
“Còn dám lườm nương nương kìa? Thật là chán sống mà.”
“Loại người này đến xách dép cho nương nương còn không xứng, đáng lẽ phải vả nát cái miệng ngỗ nghịch kia đi!”
Nghe những lời nịnh hót bợ đỡ xung quanh, ta suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Ta quỳ trên đống mảnh sứ, hắng giọng nói rõ từng câu: “Tô Quý phi nương nương. Theo điều thứ ba, quyển thứ bảy của Đại Lương luật lệ: Phi tần hậu cung nếu không có bằng chứng xác thực mà tự ý lập công đường riêng, dùng đại hình, sẽ bị khép vào tội mưu phản. Hôm nay nương nương oai phong thế này, là đang coi luật pháp do Hoàng thượng định ra như tờ giấy lộn sao?”
Cả đại điện bỗng chốc im phăng phắc.
Tô Quý phi ngẩn người một lát, rồi đột nhiên bật cười điên cuồng: “Cung quy? Luật lệ?” Ả đập mạnh tay xuống bàn, “Bổn cung đang được thánh sủng ngút trời, đêm qua Hoàng thượng còn khen bổn cung ngây thơ đáng yêu! Ở cái hậu cung này, lời của bổn cung chính là quy củ!”
Ả quay sang nói với Thúy Liễu – cung nữ thân cận của mình: “Đi! Vả rách cái miệng của ả cho bổn cung!”
Thúy Liễu nhận lệnh liền hùng hổ lao tới, giơ cao tay phải định tát thẳng vào mặt ta: “Con tiện tỳ, còn dám cãi bướng!”
Vào khoảnh khắc bàn tay ả sắp chạm vào chóp mũi ta, ta nhanh như cắt đưa tay lên, khóa chặt cổ tay ả. Động tác của Thúy Liễu khựng lại, nụ cười trên mặt tắt ngấm: “Ngươi…”
Chưa đợi ả kịp phản ứng, ta thuận thế vung tay vả ngược lại một bạt tai trời giáng. Thúy Liễu bị cái tát của ta đánh cho loạng choạng quay nửa vòng, hét lên một tiếng, lùi liền ba bước rồi ngã nhào xuống đất.
“Ngươi là cái thá gì mà đòi chạm vào ta?” Ta rút khăn tay ra, thong thả lau sạch các đầu ngón tay.