Rực Rỡ Như Hoa
Chương 2
Tôi đứng thẳng lưng, lạnh lùng nhìn bà ta: “Trước đây vì tôi còn yêu Phó Hạo nên mới nể bà
vài phần. Nhưng đám cưới là nhà tôi bỏ tiền, nhà và xe cũng là nhà tôi mua. Giờ con bà ngoại tình đã đành, còn làm lộ bí mật quốc gia, thế mà bà còn vác mặt đến đây làm loạn? Ai cho bà cái quyền đó?”
Bà ta nghe xong thì chết lặng, môi run rẩy: “Mày… mày nói dối! Con trai tao không thể làm chuyện đó!”
Tôi chỉ đáp gọn: “Bà sẽ sớm biết sự thật thôi.”
Nói rồi, tôi xoay người bước ra khỏi đồn, kéo theo chiếc váy cưới lấm lem. Tiếng gào khóc thảm thiết phía sau như một màn kịch rẻ tiền không đáng đoái hoài.
3
Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc.
Phó Hạo bị xử lý thích đáng, Hứa Dao bị điều tra, mọi thứ rồi sẽ quay lại đúng quỹ đạo.
Nhưng tôi không ngờ, ngay sáng hôm sau, tôi lại nhận được cuộc gọi từ đội trưởng Triệu, giọng anh ấy mệt mỏi, thậm chí có phần khó chịu: “Thẩm Nguyệt, cô đến đồn một chuyến.”
Linh cảm có chuyện chẳng lành khiến tim tôi nhói lên.
Khi tôi đến nơi, bầu không khí đã khác hẳn hôm qua. Những cảnh sát trong hành lang nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, xen lẫn nghi ngờ.
Vẫn là căn phòng ấy, đội trưởng Triệu ngồi phía sau bàn làm việc, khuôn mặt tối sầm.
Tôi lên tiếng: “Đội trưởng, có chuyện gì vậy?”
Anh ấy đẩy một tập tài liệu về phía tôi: “Phó Hạo đã thay đổi lời khai.”
Tôi cau mày.
“Anh ta nói vì cô ghen tuông khi thấy anh ta thân thiết với Hứa Dao, nên mới sinh lòng thù hận, giả mạo bằng chứng để hãm hại anh ta.”
Tôi bật cười vì quá tức giận: “Giả mạo bằng chứng? Video camera trong xe là thật, ảnh cũng là thật, tôi giả kiểu gì được?”
Đội trưởng Triệu gõ tay xuống mặt bàn, giọng trầm xuống, lạnh băng…
“Video đúng là thật, nhưng nó chỉ chứng minh rằng Phó Hạo có vấn đề về tác phong đạo
đức; nhiều nhất cũng chỉ bị kỷ luật trong nội bộ Đảng và tạm đình chỉ công tác để kiểm điểm.”
“Về những bức ảnh mà cô cung cấp, chúng tôi đã xác minh rồi: Hứa Dao đúng là con gái
của Vương Cường. Nhưng Phó Hạo một mực khẳng định anh ta hoàn toàn không biết gì về chuyện đó.”
“Anh ta nói rằng chỉ vì thấy hoàn cảnh Hứa Dao khó khăn nên mới giúp đỡ cô ấy trên tinh
thần trách nhiệm của một người cảnh sát, không ngờ lại bị người vợ hay ghen như cô hiểu lầm.”
“Phó Hạo còn nói, cô vì muốn trả thù mà không ngại dùng phần mềm chỉnh sửa ảnh, ghép
hình Hứa Dao và cha cô ta lại với nhau, cố tình làm to chuyện để hủy hoại anh ta.”
Tim tôi trĩu xuống: “Ảnh có chỉnh sửa hay không, các anh giám định là biết rõ.”
Đội trưởng Triệu thở dài: “Chúng tôi đã giám định rồi. Ảnh không hề có dấu hiệu bị photoshop. Nhưng vấn đề là…
chuyện đó vẫn không thể trực tiếp chứng minh Phó Hạo đã làm lộ thông tin mật.”
“Hiện tại, Phó Hạo đang khăng khăng nói rằng vì yêu sinh hận, cô đã cố tình vu oan hãm hại
anh ta. Anh ta cho rằng đây chỉ là một màn kịch do mâu thuẫn vợ chồng gây ra, không đáng
để hủy hoại tương lai của một cảnh sát giỏi.”
Tôi tất nhiên hiểu rõ ẩn ý trong lời nói ấy: “Ý anh là… các anh định thả anh ta?”
Đội trưởng Triệu tránh ánh mắt của tôi: “Anh ta sẽ bị kỷ luật nghiêm trọng.”
Tôi gật đầu, lặng lẽ lấy từ trong túi ra một chiếc USB, đặt lên bàn.
“Đội trưởng, tôi còn một bằng chứng nữa.”
“Đây là một số đoạn ghi âm cuộc gọi của Phó Hạo trong khoảng nửa năm gần đây mà tôi đã lưu lại.”
“Phó Hạo rất cẩn thận, chưa bao giờ bàn chuyện vụ án qua điện thoại, nhưng anh ta lại có
một thói quen – thích biến những rắc rối công việc thành chiến tích để khoe với nhân tình.”
Đội trưởng Triệu cắm USB vào máy tính. Trên màn hình, một tệp âm thanh được mở ra.
Khi nút phát được bấm, giọng nói của Phó Hạo vang lên rõ ràng trong phòng thẩm vấn.
Đoạn đầu tiên là tiếng thở dài mệt mỏi của Phó Hạo: “Cái vụ này khó nhằn thật, tụi nó giỏi phản trinh sát quá, mấy đầu mối đều bị cắt đứt rồi.”
Ngay sau đó là đoạn thứ hai, giọng anh ta trở nên dịu dàng như mật rót: “Yên tâm đi cưng, tụi anh không lần ra được chỗ ba em đâu, đã có anh lo.”
Rồi đến đoạn thứ ba: “Bước tiếp theo là điều tra kỹ mấy cái kho hàng ở khu Đông thành, mệt chết được.”
Và đoạn thứ tư, lại là kiểu ve vãn lợm giọng: “Đừng lo, mấy kho hàng bên đó anh sẽ để ý kỹ, không để bọn họ làm bậy đâu.”
Sắc mặt đội trưởng Triệu từ tái mét chuyển sang trắng bệch.
Anh ta ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt nhìn tôi đầy kinh ngạc.
Những đoạn ghi âm này, tất nhiên là do tôi cắt ghép lại.
Tôi đã khéo léo nối liền đoạn Phó Hạo than vãn chuyện công việc với đoạn anh ta an ủi Hứa Dao.
Từng câu lẻ thì không có vấn đề gì, nhưng khi ghép lại, chúng trở thành bằng chứng không
thể chối cãi cho việc Phó Hạo tiết lộ thông tin điều tra cho người nhà nghi phạm.
“Đây… cái này là…” – giọng đội trưởng Triệu run rẩy.
Tôi bình thản đáp: “Phó Hạo tưởng mình thông minh, đúng là anh ta không nói trực tiếp về
vụ án, nhưng anh ta lại lấy bí mật điều tra của cảnh sát làm gối đầu giường để nói với nhân tình.”
“Đội trưởng, giờ anh vẫn cho rằng đây chỉ là vấn đề tác phong đạo đức sao?”
4
Đội trưởng Triệu nhìn chằm chằm vào màn hình, trán bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.
Anh ta hiểu rất rõ rằng, nếu đoạn ghi âm này được xác thực, sự nghiệp cảnh sát của Phó
Hạo sẽ chấm dứt tại đây, và thứ chờ đợi anh ta chỉ còn là sự trừng phạt của pháp luật.
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi vang lên.
Tôi bấm nghe và bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm ấm, đã có tuổi nhưng vẫn đầy uy nghiêm – giọng
của cha Phó Hạo, một đảng viên lão thành luôn tự hào về con trai mình: