Sau khi ly hôn với Lê Tri Diên

Chương 2



Phó Chiêu Dã đá nhẹ tên đàn em một cái: “Biết tao cưng vợ mà còn không mau nhường chỗ?”

“Đứa nào hút thuốc thì cút ra ngoài, Diên Diên không ngửi được mùi thuốc.”

Bị mọi người trêu ghẹo, Lê Tri Diên vẫn giữ thái độ bình thản.

Cô né tránh bàn tay của anh: “Em tự ngồi được.”

Tay lơ lửng giữa không trung, Phó Chiêu Dã đăm đăm nhìn cô. Đã nếm mùi đau khổ từ lần ly hôn trước, anh đành cố đè nén sự bực dọc trong lòng.

Đèn tắt.

Đáng lẽ trên màn hình phải chiếu những kỷ niệm tình yêu của Lê Tri Diên và Phó Chiêu Dã, nhưng nó lại bị đổi thành cảnh ân ái giữa anh và Lục Vi.

Sắc mặt Phó Chiêu Dã âm trầm đáng sợ.

“Tắt ngay!”

Anh quỳ một chân trước mặt Lê Tri Diên, theo phản xạ giải thích: “Đây là chuyện từ ngày trước…”

“Vợ à, anh và Lục Vi đã cắt đứt từ lâu rồi.”

Lê Tri Diên dời mắt khỏi màn hình.

Cô nhìn về phía Lục Vi đang ngồi ở góc phòng, tay vuốt ve phần bụng, vẻ mặt ngoan ngoãn yếu ớt.

Nghe lời anh nói, hốc mắt Lục Vi đẫm lệ: “Đúng vậy thưa phu nhân… Tối qua Chiêu Dã không đến chỗ tôi, chúng tôi không xảy ra chuyện gì cả…”

Lê Tri Diên đứng dậy, hắt thẳng ly rượu vang vào mặt Lục Vi: “Thế à?”

Lục Vi ướt sũng toàn thân, dáng vẻ nhếch nhác thảm hại.

Khi Lê Tri Diên định cầm chai rượu lên, Phó Chiêu Dã bất ngờ siết chặt cổ tay cô.

“Đủ rồi!”

“Lê Tri Diên, em còn định làm loạn đến bao giờ?”

“Sự nhẫn nhịn của anh không phải để em chà đạp người khác một cách vô cớ như vậy!”

Ánh mắt Phó Chiêu Dã bùng lên lửa giận, xen lẫn vài phần xót xa khi nhìn về phía Lục Vi.

Lê Tri Diên lại bật cười, trong lòng truyền đến nỗi đau châm chích từng cơn.

Đã từng có lần Lê Tri Diên bị người ta tát, Phó Chiêu Dã đích thân bắt kẻ đó quỳ xuống xin lỗi cô. Nắm tay cô, vả lại kẻ đó 99 cái tát.

Lúc ấy anh ôm cô và nói: “Lê Tri Diên, có anh ở đây, em không phải nhìn sắc mặt của bất kỳ ai.”

Vậy mà bây giờ, anh lại lớn tiếng ra lệnh cho cô:

“Xin lỗi cô ấy ngay!”

“Cô ấy đang mang thai, tâm trạng cần được thoải mái. Diên Diên, bao nhiêu năm nay em không có con, anh đã thay em cản lại biết bao nhiêu lời ác ý. Em không thể xót thương cho anh một chút được sao?”

“Nhưng Phó Chiêu Dã à, anh của ngày xưa sẽ không bao giờ bắt em phải xin lỗi.”

Ngón tay người đàn ông hơi khựng lại.

Trước đây, anh coi cô như sinh mệnh. Lúc cô bị đám côn đồ vây chặt, anh là người đầu tiên xông ra bảo vệ cô phía sau. Dù ngón trỏ bị đánh gãy, không bao giờ duỗi thẳng được nữa, anh cũng chưa từng hối hận vì đã bảo vệ cô. Anh không bao giờ nỡ để cô chịu tủi thân.

Lục Vi tủi thân cúi đầu, vờ lùi bước: “Em không sao đâu Chiêu Dã. Hai người đừng vì em mà cãi nhau. Phu nhân không muốn nhìn thấy em, bây giờ em sẽ đi ngay…”

“Tôi sẽ không xuất hiện trước mặt phu nhân nữa.”

Rượu vẫn nhỏ giọt trên người Lục Vi. Sự nhún nhường của ả ta được Phó Chiêu Dã thu trọn vào mắt.

Anh kéo Lục Vi giấu ra sau lưng mình.

Ánh mắt nhìn Lê Tri Diên càng thêm lạnh lẽo, anh nặng nề thở hắt ra:

“Diên Diên, em biết tính anh rồi đấy, anh không thích nói lại lần thứ hai.”

Lê Tri Diên bật cười thành tiếng. Anh đang đe dọa cô.

Lê Tri Diên thỏa hiệp, cô nói lời xin lỗi rồi quay người bước đi. Phó Chiêu Dã bắt gặp rõ sự thất vọng tràn trề nơi đáy mắt cô, theo phản xạ định đuổi theo.

Ngoài đường, xe cộ phóng nhanh như chớp.

Một chiếc xe tải lao thẳng về phía Lê Tri Diên.

Phó Chiêu Dã nín thở, vội giật mạnh cô vào lòng: “Em giận dỗi cái gì! Ngay cả mạng sống cũng không cần nữa à?”

Trong lòng anh vừa tức vừa giận, nhưng rồi lại bất lực thở dài:

“Anh xin lỗi vợ, anh không nên lớn tiếng, không nên bắt em xin lỗi Lục Vi.”

“Anh làm vợ giận, anh đáng bị đánh.”

Anh nắm lấy tay cô, định tự tát vào mặt mình.

“Anh không sai.”

Người sai là cô. Sai vì đã cho anh cơ hội phản bội cô thêm lần nữa.

Lê Tri Diên rút tay về, bình thản ngồi vào ghế phụ.

Xe chạy về biệt thự. Phó Chiêu Dã chủ động dỗ dành:

“Hôm kia có buổi đấu giá một bộ trang sức, anh đã sai người mang lên phòng cho em rồi. Tối nay em thử xem có thích không?”

“Nếu em vẫn chưa vừa ý, em có thể đưa ra điều kiện khác, chỉ cần em nguôi giận.”

“Vợ à, chuyện của em có chuyện gì mà anh không bận tâm đâu? Anh cũng là con người, em chiến tranh lạnh không để ý đến anh, anh cũng biết đau chứ.”

Lời vừa dứt, Lê Tri Diên ngẩng lên nhìn anh, giọng nhạt nhẽo: “Vậy bảo Lục Vi phá thai đi thì sao?”

Két… Tiếng lốp xe ma sát xuống mặt đường chói tai.

Phó Chiêu Dã quay sang nhìn cô, trong mắt xẹt qua một tia chán ghét. Giọng anh bất giác nặng nề hơn:

“Lê Tri Diên, em trở nên nhẫn tâm như vậy từ khi nào thế? Cô gái dịu dàng trước kia đi đâu rồi?”

“Đó là một mạng người, em nói bỏ là bỏ sao?”

“Hơn nữa Lục Vi rất ngoan, cô ấy sẽ không đe dọa đến vị trí của em đâu.”

Về đến nhà, cô không nói một lời nào với anh. Người đàn ông cũng bực bội trong lòng.

Ngày hôm sau, Phó Chiêu Dã vẫn là người nhún nhường trước.

Lần ly hôn đó đã làm anh nếm đủ nỗi đau khi mất đi cô. Anh không thể mất Lê Tri Diên lần nữa. Anh tự nhủ, đợi Lục Vi sinh con xong, anh sẽ xử lý ả thật tốt, không để ả ảnh hưởng đến mối quan hệ của hai vợ chồng.

Anh kề cằm lên vai cô, giọng ôn hòa:

“Không phải em cứ nhắc muốn đi tắm suối nước nóng sao, hôm nay rảnh, anh đi cùng em.”

Thấy cô im lặng, anh nói tiếp: “Diên Diên, em từng nợ anh một điều ước. Anh muốn em đừng giận anh nữa, được không?”

Lê Tri Diên khẽ lay động: “Vâng.”

Nhưng khi đến khu suối nước nóng, Lục Vi cũng có mặt ở đó.

“Chiêu Dã, em không biết bơi, anh dạy em được không?”

Dù Phó Chiêu Dã yêu Lê Tri Diên, nhưng tính cách của cô lại quá tẻ nhạt, không táo bạo hùa theo như Lục Vi.

Nhìn bộ dáng của ả, trái tim Phó Chiêu Dã khẽ ngứa ngáy, nhưng Lê Tri Diên vẫn đang ở đây.

Anh xoa đầu vợ: “Vợ à, công ty có cuộc họp gấp, em cứ ở đây thư giãn, họp xong anh sẽ đến tìm em.”

Nói rồi anh bước ra ngoài, Lục Vi cũng đi theo.

Lê Tri Diên bỗng bật cười đến rơi nước mắt. Trong lòng Phó Chiêu Dã, ngần ấy năm tình cảm của họ vẫn không sánh nổi ba tháng anh ta ở bên Lục Vi tại làng chài.

Lát sau, Lục Vi quay lại, để lộ những vết hôn đỏ chót, vẻ mặt đắc ý:

“Phó Chiêu Dã quả thực yêu cô, nhưng anh ấy nói với tôi rằng, chỉ có tôi mới cho anh ấy cảm giác mới mẻ.”

“Vừa nãy lúc dạy tôi bơi, anh ấy kề sát tai nói yêu tôi, gọi tôi là vợ… Cô không thấy làm những chuyện đó ngay trước mặt cô rất kích thích sao?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...