Sau Khi Trọng Sinh Tôi Thăng Chức
Chương 2
Giữa ban ngày ban mặt mà nghe thấy câu “anh muốn cưới em”, cơn đau đầu do thức trắng đêm của tôi lập tức tăng thêm mấy cấp.
Đúng lúc đó.
Cửa chiếc Maybach kia mở ra.
Chủ nhân của nó bước xuống xe.
Có vẻ anh đang kiểm tra bánh xe.
Tôi chỉ liếc nhìn một cái, thuận miệng buông một câu:
“Nếu anh có vòng eo, đôi chân với cặp mông như người ta, em nuôi anh luôn cũng được.”
Tôi dám thề mình nói rất nhỏ.
Nhưng đúng ngay khoảnh khắc ấy.
Người đàn ông đứng bên chiếc Maybach bỗng quay đầu lại.
Ánh mắt lạnh nhạt mà sắc bén quét thẳng về phía tôi.
Vừa chạm phải ánh nhìn đó, tôi suýt bị chính nước bọt của mình làm sặc.
Tổng… tổng giám đốc?!
6
Cố Khê Đình là kiểu đàn ông rất gia trưởng.
Trước đây, để giữ gìn lòng tự trọng đáng thương của anh ta, tôi tự nguyện cùng anh ta đồng cam cộng khổ.
Ăn cơm hộp ở quán thức ăn nhanh, ở căn phòng trọ chật hẹp, mặc đồ rẻ tiền mua ngoài chợ.
Hôm đó, bị tôi nói như vậy, anh ta lập tức tự ti đến đỏ bừng mặt, vừa xấu hổ vừa tức giận bỏ đi.
Thật ra Cố Khê Đình chỉ hơi thấp một chút, diện mạo vẫn rất đẹp trai, nếu không tôi đã không mê anh ta đến thế.
Anh ta không cố ý tập luyện, nên vòng eo và mông đương nhiên không thể so với tổng giám đốc, người quanh năm ở phòng gym.
Nghĩ đến chuyện đó, tôi lập tức mua thẻ năm ở phòng gym gần công ty nhất.
Có trai cơ bắp hay không chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất vẫn là rèn luyện sức khỏe.
Huấn luyện viên đứng cạnh nhắc tôi:
“Bao giờ chúng ta bắt đầu?”
Tôi phẩy tay bảo anh ta đừng làm ồn, rồi nhìn chằm chằm ba người đàn ông mặc quần bó ở cách đó không xa.
“Họ thế nào?”
Tôi “chậc” một tiếng, không hài lòng lắm:
“Mông vẫn hơi thiếu.”
Nói xong, tôi khựng lại.
Câu đó không phải huấn luyện viên hỏi.
Tôi quay đầu, vừa hay thấy tổng giám đốc đang từ trên cao nhìn xuống tôi.
Cánh tay rắn chắc của anh còn phủ một lớp mồ hôi mỏng, đôi mày mắt đen như mực, ánh mắt sắc như đuốc.
Bắp chân đang ngồi xổm của tôi tê rần, tôi ngã ngồi xuống đất.
Ánh mắt rơi xuống chiếc quần bó của anh.
Tổng giám đốc đang định nói gì đó liền mím môi, kéo chiếc khăn lau mồ hôi chắn trước người, nghiến răng nghiến lợi:
“Thư Nhiên!”
7
Tôi tự nhận mình là người trưởng thành, chín chắn.
Nhưng từ sau khi bị sếp phát hiện bộ mặt thật, tôi hoàn toàn thả bay chính mình.
Cứ tan làm là tôi đến phòng gym canh trai đẹp.
Giờ nghỉ thì quang minh chính đại lướt video trai đẹp trong văn phòng.
Vì vậy, tôi bị tổng giám đốc bắt quả tang mấy lần.
Tôi không khỏi chống cằm trầm tư.
Kiếp trước, cả vạn năm tổng giám đốc cũng không xuống văn phòng một lần.
Gần đây số lần anh xuất hiện hơi thường xuyên đấy!
Nhưng tôi không quan tâm nhiều như vậy. Kế hoạch hoàn thiện tiếp theo của phương án tôi đã nộp lên rồi.
Nghe nói khách hàng rất hài lòng, còn chủ động đề nghị tăng ngân sách.
Tiền thưởng của tôi đã có chỗ dựa.
Thế là đến giờ tôi tan làm, đi đến nhà hàng đã đặt trước.
Người đàn ông đối diện nghe tôi nói xong, sắc mặt nghiêm trọng:
“Tôi sẽ về điều tra kỹ. Cảm ơn cô đã nhắc.”
“Không cần cảm ơn.”
Tôi thở dài:
“Tôi đã chia tay Cố Khê Đình rồi. Nói ra được tôi cũng nhẹ lòng hơn.”
Người đàn ông mỉm cười gật đầu, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Tôi cũng đứng lên.
Không ngờ vừa quay người, tôi đã nhìn thấy…
“Tổng giám đốc Phó?”
Sao lại gặp sếp nữa rồi?
Phó Trì Nghiên hơi sững mặt, nhìn thấy tôi anh cũng rất bất ngờ.
Sau đó, anh nhìn sang người đàn ông đối diện tôi, ánh mắt ngờ vực.
Người đàn ông thấy tôi có việc, gật đầu chào rồi đi trước.
Người vừa đi, Phó Trì Nghiên đã mở miệng:
“Cô đói đến mức không kén chọn như vậy rồi à?”
Tôi: “?”
8
Người tôi gặp hôm nay là phó tổng ở công ty của Cố Khê Đình.
Kiếp trước, Cố Khê Đình nhận trước tiền của khách hàng nhưng không báo cáo, lại lấy số tiền đó đi chơi chứng khoán. Sau khi kiếm được tiền, anh ta còn nhiều lần khoe khoang trước mặt tôi.
Sau này chuyện vỡ lở, anh ta mượn tôi gần ba trăm nghìn để bù vào lỗ hổng.
Số tiền kiếp trước là tôi cho mượn khi não yêu đương phát tác, cho đến tận lúc chết thảm cũng chưa lấy lại được.
Năm đó, chuyện này chính vị phó tổng kia phát hiện.
Vì vậy sau khi trọng sinh, tôi thử liên hệ với vị phó tổng này, gần đây mới gặp được mặt.
Đối phương là một người đàn ông trung niên đã có gia đình, bụng bia và hói kiểu Địa Trung Hải.
Dáng vẻ hơi khuôn mẫu thật.
Nhưng con người chính trực, công tư phân minh.
Là người tốt.
Tiền kiếp trước không lấy lại được thì thôi.
Nhưng lần này, tôi không muốn để Cố Khê Đình kiếm xong tiền rồi lại thuận lợi tận hưởng hơn ba tháng ngày tháng tốt đẹp như vậy nữa.
9
Tôi kéo suy nghĩ về hiện tại.
Nhìn đôi mày đang nhíu chặt của tổng giám đốc, tôi nổi hứng trêu chọc, mím môi cười nhẹ:
“Tuy anh ấy trông chẳng ra sao, nhưng anh ấy đối xử với tôi thật sự rất tốt.”
Mày Phó Trì Nghiên nhíu càng sâu.
Anh nhìn tôi một lúc lâu, cuối cùng lại nói:
“Cô chọn ông ta còn không bằng chọn mấy người ở phòng gym… Không, mấy người đó cũng không ổn.”
Tôi giả vờ thở dài:
“Không sao, tôi cũng không nhìn mặt.”
Phó Trì Nghiên nhìn tôi như muốn nói lại thôi, bỗng nhớ ra điều gì đó:
“Nếu cô không nhìn mặt, vậy mấy người trong điện thoại cô là gì?”
Tôi sững ra, suýt bật cười.
Quả nhiên anh đã thấy tôi lướt video trai đẹp!
Nhưng không đợi tôi trả lời, anh đã đi trước một bước.
Đúng lúc này, điện thoại nhận được một tin nhắn.
Tôi cầm lên xem, nụ cười dần tan đi.
Là mẹ của Cố Khê Đình gửi đến.
Kiếp trước, tôi từng đạp xe ngã từ sườn dốc xuống gãy chân. Nửa tháng nằm viện, ngày nào mẹ anh ta cũng nấu canh mang tới thăm tôi.
Bà còn đến thường xuyên hơn Cố Khê Đình.
Một phần nguyên nhân khiến kiếp trước tôi mãi không chia tay Cố Khê Đình được chính là vì mẹ anh ta.
Lúc này, dì Cố nhắn rằng bà phơi ít hoa quả sấy, muốn gửi cho tôi một ít.
Tôi không hề tham luyến hơi ấm của mẹ anh ta.
Đã chia tay thì đương nhiên phải nói rõ.
Sau khi nói rõ rằng tôi và Cố Khê Đình đã chia tay nửa năm, tôi xóa bạn với dì Cố.
10
Nhưng tôi không ngờ, chuyện này lại kéo theo một loạt việc phía sau.
Một ngày sau giờ tan làm, tôi gặp dì Cố dưới lầu công ty.
Vừa nhìn thấy tôi, bà như bắt được cọng rơm cứu mạng:
“Nhiên Nhiên à, con có liên lạc được với Khê Đình không? Dì gọi rất nhiều cuộc, nó không nghe!”
Tôi sững ra, đại khái đoán được việc Cố Khê Đình biển thủ tiền chơi chứng khoán đã bị lộ, trong thời gian ngắn không bù được tiền nên trốn mất.
Chỉ là tôi còn chưa kịp mở miệng, người phụ nữ trung niên đi theo cạnh dì Cố đã lên tiếng trước: