Số Điện Thoại Kỳ Lạ

1



Tôi nằm mơ thấy một dãy số điện thoại.

Sau khi tỉnh dậy, tôi bèn gọi đến số điện thoại đó.

Không ngờ rằng người bắt máy lại chính là tôi.

“Đừng tham gia team building của công ty!” Tôi ở đầu dây bên kia vô cùng lo lắng nói.

Điều đó khiến tôi sợ hãi vội vàng xin nghỉ ở nhà.

Ngay hôm ấy, xe team building của công ty tôi lao xuống sông, không một ai sống sót.

Đêm đó, số điện thoại kia chủ động gọi đến cho tôi.

Nhưng người nói chuyện lại biến thành…

——-

“8 giờ sáng, một chiếc xe bus chở 35 người đi qua cầu XX đã rơi xuống sông, cho đến giờ toàn bộ th* th/ể đã được vớt lên, đáng tiếc là không có ai sống sót. Được biết, những người gặp nạn đều là nhân viên thuộc một công ty…”

Tôi xem bản tin thời sự mà cả người lạnh toát.

Những đồng nghiệp quen thuộc kia, thậm chí ngày hôm qua còn nói chuyện vui vẻ với nhau mà bây giờ tất cả đều biến thành những th* th/ể lạnh băng.

Còn tôi, suýt chút nữa cũng là một người trong số đó!

Nếu như không có cuộc điện thoại kia…

——-

Tối hôm qua, tôi mơ thấy một dãy số điện thoại.

Sáng sớm tỉnh dậy, bởi vì tò mò, m/a xui q/uỷ khiến thế nào tôi lại bấm gọi dãy số kia.

Kết quả không ngờ lại có người nhận.

Mà người nhận cuộc gọi là chính bản thân tôi!

Chỉ để lại một câu “Đừng tham gia team building của công ty” rồi vội vàng cúp máy.

Vì sao người nhận điện thoại lại là chính tôi?

Là trò đùa quái đản của ai sao?

Vì sao không được tham gia team building của công ty.

Mang theo nhiều nghi ngờ, tôi lại bấm số điện thoại kia thêm lần nữa.

Lần này lại biến thành số không tồn tại!

Quá q/uỷ dị.

Thế nhưng, trải qua chuyện này khiến tôi cũng không có tâm trạng nào để đi teambuilding.

Tôi tìm bừa một lý do để xin nghỉ với người phụ trách nhân sự.

Dù sao tôi cũng không ngờ rằng sẽ xảy ra chuyện xe bus rơi xuống sông.

Tôi hít sâu một hơi, cầm lấy điện thoại, lần nữa bấm số điện thoại kia.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không tồn tại…”

Không gọi được, vẫn là không gọi được!

Cuộc gọi sáng sớm kia rốt cuộc là có chuyện gì?

Tôi cứ ngồi vậy đến nửa đêm mới thấy hơi buồn ngủ.

Vừa định đi ngủ thì đột nhiên điện thoại reo lên.

Cầm lấy điện thoại, nhìn thấy dãy số gọi đến khiến lông tơ cả người tôi đều muốn dựng đứng lên.

Chính x/á/c là số điện thoại lúc sáng gọi được nhưng ngay sau đó lại là số không tồn tại!

Tôi vô thức nhìn lên đồng hồ treo tường.

Vừa tròn 12 giờ.

Vì để giải đáp sự nghi ngờ trong lòng.

Tôi cố nén sợ hãi, tay r/un r/ẩy ấn nút nhận cuộc gọi.

Tôi vội vã lên tiếng: “Cô thật sự là tôi sao? Vì sao biết được xe bus sẽ xảy ra chuyện…”

Tôi chưa nói xong thì đầu dây bên kia đã c/ắt ngang tôi.

“Hứa Nhiên, là tôi, Lý Trình!”

Lý Trình?!

Tôi sợ tới mức suýt nữa ngã khỏi giường.

Lý Trình chính là đồng nghiệp của tôi.

Không phải cậu ta đã ch*t rồi sao?

Cậu ta ch*t rồi, sao có thể gọi điện cho tôi được?

——-

“Hứa Nhiên, cậu có nhà không? Tôi tới tìm cậu!”

Giọng nói của Lý Trình rất khẩn thiết.

Trong giây phút đó, da đầu tôi tê dại.

Tôi phải ch*t sao.

Cho nên, cậu ta tới tìm tôi, là muốn đưa tôi đi sao?

“Tôi… tôi không có…”

“Hứa Nhiên, đừng căng thẳng, tôi chưa ch*t! Nếu như cậu cúp máy thì cậu thật sự sẽ ch*t đấy!”

Nghe thấy Lý Trình nói như vậy, động tác muốn cúp máy của tôi chợt dừng lại.

“Hôm nay cậu không tham gia teambuilding đúng không?” Tôi run giọng hỏi.

“Tôi tự mình lái xe đến, nhưng tôi phát hiện, chuyện xe rơi xuống sông lần này không hề đơn giản! Qua điện thoại thì không nói rõ được, bây giờ tôi tới tìm cậu. Nhớ kỹ, trước khi tôi đến, bất kể là ai gõ cửa cậu cũng đừng mở.”

Lý Trình nói rất nhanh rồi cúp máy.

Tôi nắm ch/ặt lấy điện thoại, lúc này mới nhận ra sau lưng đều đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Suy nghĩ của tôi rối bời.

Chẳng lẽ việc rơi xuống sống là do người làm ra.

Tôi và Lý Trình là người may mắn sống sót.

Có người muốn gi*t những người còn sống sao?

Nói không chừng tôi đã bị theo dõi mất rồi.

Nghĩ như vậy, đột nhiên tôi cảm thấy, thật sự có một đôi mắt đang ở trong bóng tối chăm chú nhìn tôi.

“Cốc cốc!” Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.

Chương tiếp
Loading...