Ta Ngủ, Thiên Hạ Bình Yên

Chương 2



“Lúc ngày nào ngươi cũng ăn sung mặc sướng, sao không nghĩ xem người khác có đau hay không?”

“Đã hưởng nhiều cung phụng như vậy, thì nên chấp nhận bị công chúng kiểm nghiệm.”

Ta nghe không hiểu những từ trong miệng nàng ta.

Nhưng ta biết, nàng ta đang bắt nạt ta.

Từ Trích Tinh Các đến ngự đạo, rồi xuyên qua hành lang dài, cuối cùng nàng ta lại chạy thẳng tới Kim điện tiền triều.

Ta càng lúc càng hoảng.

Từ nhỏ đến lớn, ta rất ít khi rời khỏi Trích Tinh Các.

Càng chưa từng thấy nhiều người như vậy.

Ngoài điện đã có không ít quan viên đang chờ vào triều, từ xa nhìn thấy cảnh này, sắc mặt tất cả đều thay đổi.

“Đó… đó là Thần nữ sao?”

“An Lạc quận chúa đang làm gì vậy?”

“Mau ngăn nàng ta lại! Mau!”

Thẩm Tri Ý lại như cố ý muốn làm lớn chuyện, trực tiếp cao giọng nói:

“Đều tới xem đi!”

“Chẳng phải các ngươi nâng nàng ta lên tận trời sao?”

“Hôm nay ta sẽ cho các ngươi nhìn rõ, cái gọi là Thần nữ chẳng qua cũng chỉ là một nữ nhân biết khóc, biết đau mà thôi!”

Ta bị nàng ta đẩy một cái, lảo đảo suýt ngã trên bậc ngọc.

Xung quanh lập tức yên tĩnh.

Vô số ánh mắt rơi lên người ta.

Có kinh sợ, có dò xét, có bất an, cũng có cả sự khinh thường mơ hồ.

Ta vô thức ôm lấy chính mình, hốc mắt lại đỏ lên.

Thẩm Tri Ý thấy ta như vậy thì càng đắc ý.

Nàng ta đứng trước mặt văn võ bá quan, vươn tay bóp cằm ta, ép ta ngẩng đầu.

“Nhìn cho rõ.”

“Nàng ta có chỗ nào giống thần?”

“Có máu có thịt, biết khóc biết sợ, khác gì ngươi và ta?”

Có lão thần tức đến run người: “Quận chúa, người quá ngông cuồng rồi! Thần nữ há để người sỉ nhục!”

Thẩm Tri Ý lập tức vặc lại.

“Sỉ nhục?”

“Ta đang phơi bày chân tướng!”

“Các ngươi, đám cổ nhân này, bị hoàng quyền và thần quyền trói buộc lâu quá nên đầu óc không biết xoay chuyển nữa rồi.”

“Ai quy định người sống trên lầu cao, nhận cung phụng thì nhất định cao quý? Ai quy định nàng ta không thể bị nghi ngờ?”

Nàng ta buông cằm ta ra, vỗ vỗ lên mặt ta, động tác khinh bạc lại đầy nhục nhã.

“Nói trắng ra, nàng ta chẳng qua chỉ là tấm bảng hiệu mà hoàng đế dùng để ổn định lòng dân.”

“Mà ta ghét nhất chính là trò lừa bịp này.”

Ta bị nàng ta vỗ đến nghiêng đầu, bên tai ù ù.

Có quan viên thật sự nhìn không nổi, muốn tiến lên giải vây.

Thẩm Tri Ý lại trực tiếp lấy từ trong tay áo ra một thứ, cười lạnh rồi lắc lắc.

“Ai dám cản ta?”

“Đây là hỏa khí do ta chế tạo, uy lực mạnh hơn đao kiếm của các ngươi gấp trăm lần.”

“Hôm nay ai phá hỏng chuyện của ta, ta sẽ cho kẻ đó biết trước thế nào gọi là khoa học!”

Mọi người không dám tùy tiện động nữa.

Nàng ta nhìn ta như nhìn một món đồ trưng bày sắp bị tháo rời.

“Đừng sợ nhé, Thần nữ nương nương.”

“Lát nữa vào đại điện, chỉ cần ngươi thừa nhận mình là giả, ta có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng.”

Nước mắt ta cuối cùng cũng rơi xuống.

“Ta không lừa người…”

Nàng ta lại cười lạnh hơn.

“Tất cả bọn thần côn trước khi bị vạch trần đều nói như vậy.”

Trên Kim điện, bá quan đã tề tựu.

Vốn là triều hội sau khi hoàng đế hồi loan, giờ lại bị Thẩm Tri Ý khuấy thành một trò hề.

Không, là một phiên xét xử.

Xét xử ta.

Nàng ta kéo ta, lôi thẳng tới nơi dễ thấy nhất trong điện.

Váy áo ta xộc xệch, một chân để trần, cổ tay bị bóp thành một vòng xanh tím.

Văn võ cả triều nhìn đến trắng mặt, nhưng không ai dám ra tay trước.

Bởi câu Thẩm Tri Ý thích nói nhất hiện giờ chính là…

“Đừng lấy quyền lực ép người, phải nói lý lẽ.”

Nhưng lý lẽ trong miệng nàng ta, vĩnh viễn chỉ dùng để nói với người khác.

Còn với ta, nàng ta chỉ có sỉ nhục.

Nàng ta đẩy ta ngã xuống đất.

Ta không kịp phòng bị, đầu gối đập mạnh xuống nền gạch vàng, đau đến trước mắt tối sầm.

Trong điện vang lên một loạt tiếng hít khí lạnh.

“Quận chúa!”

“Không được đâu!”

Thẩm Tri Ý lại vỗ vỗ tay, vẻ mặt thản nhiên.

“Sao vậy?”

“Chẳng phải nói chúng sinh bình đẳng sao?”

“Nếu nàng ta thật sự là thần, thì đừng bày ra dáng vẻ yếu đuối mong manh như vậy.”

Nàng ta đứng trên cao nhìn ta, trong mắt đầy giễu cợt.

“Chẳng phải các ngươi đều nói, nàng ta khóc một tiếng thì núi lở đất nứt, nổi giận một cái thì trời giáng sấm sét sao?”

“Được thôi, hôm nay ta đứng ngay đây, xem rốt cuộc nàng ta có thể hiển linh hay không!”

Nói rồi, nàng ta cúi người, túm lấy tóc ta, ép ta ngẩng mặt.

Ta đau đến nước mắt đầy mắt.

Bên tai vang lên giọng nàng ta cố ý nâng cao.

“Khóc đi.”

“Chẳng phải ngươi rất biết khóc sao?”

“Ở Trích Tinh Các rơi hai giọt nước mắt đã dọa bọn họ hồn vía lên mây.”

“Bây giờ trước mặt văn võ bá quan, khóc thêm một lần cho ta xem.”

Cả người ta run rẩy.

Không phải vì tức, mà vì sợ.

Quá nhiều người.

Quá ồn.

Tiếng hít thở, tiếng bàn tán, tiếng kinh sợ của bọn họ đều chen vào tai ta, khiến đầu ta đau nhức.

Ta nhỏ giọng nói: “Ngươi buông ta ra…”

Thẩm Tri Ý như nghe được chuyện cười.

“Buông ngươi?”

“Dựa vào đâu?”

“Ngươi hưởng đặc quyền nhiều năm như vậy, dù sao cũng phải trả chút giá chứ.”

Nàng ta đứng thẳng dậy, đối mặt với bá quan mà thao thao bất tuyệt, như đang diễn thuyết.

“Chư vị, các ngươi mở mắt ra mà xem.”

“Cái gọi là Thần nữ chẳng qua cũng là một nữ nhân bình thường.”

“Biết đau, biết khóc, biết sợ, biết trốn trong tòa lầu cao hoàng đế xây cho để hưởng phúc.”

“Còn bách tính thì sao? Nộp thuế nuôi nàng ta, quỳ lạy cung phụng nàng ta, gặp thiên tai mất mùa còn phải cầu nàng ta phù hộ.”

“Dựa vào đâu?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...