Tân Nương Bị Tráo
Chương 3
Không thể như vậy được.
Khi lên kế hoạch cho chuyện này, bà ta đã tính toán rất kỹ.
Túc Vương và Thẩm Thanh Yểu vốn chưa từng gặp nhau.
Chỉ cần Thẩm Thanh Mạn đội danh đích nữ gả vào Vương phủ.
Đến khi gạo đã nấu thành cơm.
Cho dù sau này có bị phát hiện.
Mọi chuyện cũng đã thành định cục.
Chẳng lẽ Chu Thừa Uyên còn có thể hưu thê hay sao?
Điều duy nhất bà ta không ngờ tới là…
Tên sát thần ấy lại cho người điều tra Thẩm Thanh Yểu ngay từ trước khi thành hôn.
Không chỉ điều tra.
Hắn còn cho người vẽ cả chân dung.
Hắn căn bản chưa từng nghĩ tới việc tùy tiện cưới một nữ nhân nào đó để đối phó cho xong chuyện.
“Phu nhân!”
Quản gia hớt hải chạy vào.
“Người của Vương phủ… người của Vương phủ khi bắt Nhị tiểu thư đã nói những lời ấy, bây giờ bên ngoài đều truyền khắp rồi!”
Liễu thị lập tức ngẩng đầu.
“Lời gì?”
Quản gia nuốt nước bọt.
“Nhị tiểu thư nói… là phu nhân sai nàng ấy mạo danh…”
Trước mắt Liễu thị tối sầm.
Suýt nữa ngất lịm tại chỗ.
Đồ ngu xuẩn!
Sao cái gì nó cũng dám nói ra ngoài!
“Thanh Mạn!”
Liễu thị giận dữ t/át mạnh một cái lên mặt Thẩm Thanh Mạn.
“Ta bảo ngươi thế gả, chứ không bảo ngươi đem mọi chuyện nói hết ra ngoài!”
Thẩm Thanh Mạn ôm mặt.
Vừa tủi thân vừa bật khóc nức nở.
“Mẫu thân… lúc đó con sợ quá…”
“Ánh mắt của Vương gia đáng sợ lắm…”
“Ngài ấy giống như muốn g /iết người vậy…”
Liễu thị tức đến toàn thân run rẩy.
Nhưng bà ta cũng biết.
Hiện tại không phải lúc truy cứu trách nhiệm.
Bà ta phải nghĩ cách.
Nhất định phải nghĩ cách!
Đúng rồi!
Thẩm Thanh Yểu!
Chỉ cần Thẩm Thanh Yểu không xuất hiện.
Bà ta vẫn còn cơ hội xoay chuyển tình thế.
Bà ta hoàn toàn có thể nói rằng Thẩm Thanh Yểu đột nhiên phát b /ệnh nặng.
Không thể xuất giá.
Cho nên mới để thứ nữ thay mặt gả đi.
Như vậy.
Tội danh nhiều nhất cũng chỉ là khi quân.
Còn hơn mang cái tội mạo danh Vương phi.
Đó là trọng tội có thể liên lụy tới cả cửu tộc.
“Mau!”
Bà ta nghiêm giọng quát lớn.
“Đi canh giữ cửa phòng chứa củi cho ta!”
“Tuyệt đối không được để Thẩm Thanh Yểu bước ra ngoài!”
“Cứ nói nàng b /ệnh nặng, nằm l /iệt giường không dậy nổi!”
“Vâng!”
Đám hạ nhân lập tức lĩnh mệnh rời đi.
Nhưng khi bọn họ chạy tới phòng chứa củi.
Mọi người đều ngây người.
Cánh cửa đã bị mở từ lúc nào không hay.
Bên trong trống không.
Không có lấy một bóng người.
“Người đâu rồi?”
“Người đâu mất rồi?”
Đám hạ nhân lập tức rối loạn thành một đoàn.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ phía sau lưng.
“Đang tìm ta sao?”
Mọi người giật mình.
Đồng loạt quay đầu lại.
Chỉ thấy Thẩm Thanh Yểu đang đứng dưới nguyệt môn.
Trên người nàng vẫn là bộ trung y màu trắng đầy chật vật kia.
Tóc tai hơi rối.
Trên mặt còn dính vài vết bụi.
Thế nhưng ánh mắt của nàng lại vô cùng bình tĩnh.
Thậm chí còn mang theo vài phần cười lạnh.
“Đại… Đại tiểu thư…”
“Người sao lại… sao lại ra được rồi…”
Thẩm Thanh Yểu hoàn toàn không để ý tới bọn họ.
Nàng trực tiếp bước về phía chính viện.
“Đại tiểu thư!”
“Liễu phu nhân nói người bệnh nặng, bảo người…”
“Bảo ta thế nào?”
Thẩm Thanh Yểu dừng bước.
Nàng quay đầu nhìn tên hạ nhân kia.
Ánh mắt lạnh đến mức khiến hắn không dám nhìn thẳng.
“Bảo ta phối hợp với các ngươi nói dối sao?”
Tên hạ nhân lập tức cứng họng.
Một câu cũng không dám nói.
Thẩm Thanh Yểu khẽ cười lạnh.
Sau đó tiếp tục bước về phía trước.
Nàng muốn gặp Liễu thị.
Gặp trực tiếp.
Chính diện đối chất.
Trong chính viện.
Liễu thị đang sốt ruột đi qua đi lại như kiến bò trên chảo nóng.
Nghe thấy tiếng bước chân.
Bà ta lập tức ngẩng đầu.
Vừa nhìn thấy người bước vào.
Sắc mặt liền thay đổi dữ dội.
“Ngươi…”
“Ngươi ra ngoài bằng cách nào?”
Thẩm Thanh Yểu đứng nơi cửa.
Từ trên cao nhìn xuống Liễu thị đang ngồi bên dưới.
Giọng nói bình thản nhưng lạnh lẽo.
“Liễu phu nhân.”
“Hình như bà quên mất một chuyện rồi.”
Liễu thị vô thức siết chặt khăn tay.
“Chuyện gì?”
“Nha hoàn hồi môn mà mẫu thân để lại cho ta vẫn còn ở trong phủ này.”
Thẩm Thanh Yểu nhàn nhạt lên tiếng.
“Khi bà nhốt ta vào phòng chứa củi, chẳng lẽ thật sự cho rằng nàng ấy sẽ khoanh tay đứng nhìn sao?”
Liễu thị lập tức sững người.
Xuân Tú.
Sao bà ta lại quên mất Xuân Tú chứ?
“Hơn nữa…”
Thẩm Thanh Yểu từng bước từng bước tiến vào trong phòng.
“Đám hạ nhân dưới tay bà cũng không phải một khối sắt đồng tâm.”
“Khi mẫu thân ta còn sống, người đối đãi với người trong phủ không hề bạc bẽo.”
“Luôn có người sẵn lòng vào thời khắc quan trọng mở cho ta một cánh cửa.”
Sắc mặt Liễu thị khó coi đến cực điểm.
“Thẩm Thanh Yểu, ngươi…”
“Ta làm sao?”
Thẩm Thanh Yểu trực tiếp cắt ngang lời bà ta.
“Liễu phu nhân, thứ bà nên nghĩ bây giờ không phải là chuyện của ta.”
“Mà là nên nghĩ xem tiếp theo phải làm thế nào.”
“Người của Vương phủ chẳng bao lâu nữa sẽ tới đây.”
“Đến lúc đó, bà định giải thích với Túc Vương thế nào đây?”
Liễu thị nghiến chặt răng.
“Ngươi thật sự cho rằng mình có thể lật trời sao?”
Bà ta cười lạnh.
“Đừng quên, trong tay ta còn có tư ấn của ngươi!”
“Còn có thư nhường gả do chính tay ngươi viết!”
Thẩm Thanh Yểu hơi nhướng mày.
“Thư nhường gả?”
“Đúng vậy!”
Giống như vừa nắm được cọng rơm cứu mạng.
Liễu thị lập tức lấy lại tinh thần.
“Trên đó viết rõ ràng, ngươi tự nguyện nhường vị trí Vương phi cho muội muội!”
“Có tư ấn của ngươi làm chứng!”
“Đến lúc đó cho dù Vương gia tới đây, ta cũng có lời để nói!”
Vừa nói.
Bà ta vừa lấy từ trong tay áo ra bức thư nhường gả.
Đắc ý giơ lên trước mặt Thẩm Thanh Yểu.
“Nhìn thấy chưa?”
“Đây chính là con dấu của ngươi!”
“Giấy trắng mực đen rành rành!”
“Ngươi đừng hòng chối cãi!”
Trái tim Thẩm Thanh Yểu bỗng trầm xuống.
Trước đó nàng đã để Xuân Tú thay đổi con dấu giả.
Nhưng nàng vẫn chưa kịp xác nhận xem sự khác biệt giữa con dấu thật và con dấu giả rốt cuộc rõ ràng đến mức nào.
Nếu sự khác biệt không quá lớn…
Nếu Vương gia không thể nhận ra…
“Ngươi sao vậy?”
Liễu thị rất nhạy bén phát hiện ra sự dao động thoáng qua trên gương mặt nàng.
Nụ cười trên môi bà ta càng lúc càng đắc ý.
“Sợ rồi sao?”
“Thẩm Thanh Yểu, cho dù ngươi có bản lĩnh đến đâu cũng không đấu lại ta!”
“Trên thư nhường gả này có tư ấn của ngươi!”
“Đến lúc đó cho dù chuyện có ầm ĩ tới trước mặt Hoàng thượng, ta cũng có thể nói rằng chính ngươi tự nguyện nhường gả!”
Thẩm Thanh Yểu siết chặt nắm tay.
Nàng phải bình tĩnh.
Nhất định phải bình tĩnh.
“Liễu phu nhân.”
Nàng hít sâu một hơi.
Cố ép bản thân tỉnh táo trở lại.
“Bà chắc chắn con dấu đó là thật sao?”
“Đương nhiên là thật!”
Liễu thị lập tức đáp.
“Chính tay Vương ma ma lấy từ phòng ngươi về!”
“Vậy bà có biết trong phòng ta có bao nhiêu con dấu không?”
Liễu thị thoáng ngẩn người.
“Ta có ba con dấu.”
Thẩm Thanh Yểu chậm rãi nói từng chữ một.
Đọc tiếp: Chương 4 →