Thanh Tra Thầm Lặng
Chương 1
**1**
Tám rưỡi sáng thứ Hai, tôi tự lái xe đến Bệnh viện Nhân dân số 2 Tân Giang.
Nhiệm vụ hôm nay là đi thanh tra ngầm.
Ủy ban Y tế thành phố nhận được mấy bức thư tố cáo bệnh viện này, nào là thu phí bừa bãi, ăn lương khống, thiết bị không đạt chuẩn. Lãnh đạo Sở chỉ định tôi dẫn đầu đội xuống kiểm tra.
Tôi là Phó Trưởng phòng Thanh tra Giám sát Y tế, đúng lý ra phải đeo thẻ công tác, đường hoàng bước vào. Nhưng đã gọi là thanh tra ngầm thì phải tém tém lại.
Hôm nay tôi cố tình mặc áo thun trắng, quần jean, buộc tóc đuôi ngựa. Cộng thêm khuôn mặt baby này nữa, nhìn tôi chẳng khác gì một con bé sinh viên đại học.
Đỗ xe xong, tôi đi thẳng vào trong.
Vừa qua cổng, đập ngay vào mắt là một dãy thùng các-tông chất thành đống ở lối thoát hiểm.
Tôi rút điện thoại ra chụp một tấm.
Đi sâu vào trong, bình chữa cháy ở góc hành lang có kim chỉ áp suất đã tụt xuống vạch đỏ.
Chụp thêm tấm nữa.
Sảnh chờ khoa khám bệnh người xếp hàng rồng rắn, vậy mà quầy đăng ký chỉ mở đúng hai cửa, ba cửa bên cạnh tối thui.
Tại quầy hướng dẫn, một cô y tá đang cắm mặt lướt điện thoại. Có một ông cụ cầm tờ phiếu ra hỏi đường, cô ta thậm chí chẳng thèm ngẩng đầu lên:
“Tầng ba, rẽ trái.”
Ông cụ nặng tai, hỏi lại lần nữa.
Cô y tá cáu gắt: “Tầng ba! Rẽ trái! Điếc à?”
Ông cụ lủi thủi bỏ đi.
Tôi chụp và quay lại toàn bộ những cảnh này.
Lỗi nhiều vô kể. Nhưng hôm nay không vội, cứ bám sát tình hình, thu thập chứng cứ, về viết báo cáo rồi xử lý chính thức sau.
Tôi đi thang bộ lên tầng hai, đi ngang qua khoa Răng Hàm Mặt thì cố ý nhìn vào một chút.
Em trai tôi, Từ Thần, đang làm thực tập sinh ở khoa này.
Nó mới tốt nghiệp Đại học Y của tỉnh năm nay, được phân về đây làm bác sĩ thực hành định hướng. Hôm trước gọi điện, nó than vãn đồ ăn ở đây dở tệ, bảo tôi hôm nào rảnh thì mang cho nó ít đồ ăn. Hôm nay đúng dịp tiện cả đôi đường.
Tôi không vào khoa làm phiền nó mà đi dạo một vòng quanh tòa nhà trước.
Khu nội trú vệ sinh cũng rất kém, mùi ẩm mốc xen lẫn mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi. Bảng thông báo ở quầy thuốc thì chữ mờ tịt đến mức sắp không đọc được nữa.
Tôi chụp ảnh ghi nhận toàn bộ.
Đến tầm mười một rưỡi, tôi nhắn tin wechat cho Từ Thần.
“Căng tin ở đâu? Chị mang cơm tới cho em này.”
Nó rep trong vòng một nốt nhạc: “Tầng một, rẽ phải. Sao chị lại tới đây?”
“Đi công tác tiện đường ghé qua. Đừng có la lên đấy.”
“Rõ rồi thưa sếp.”
Lúc tôi tới căng tin là giờ bắt đầu ăn cơm, người chưa đông lắm.
Tôi lấy hai phần cơm, một phần thịt kho tàu, một phần sườn xào chua ngọt. Thằng em tôi khoái ăn thịt.
Bưng hai khay cơm tìm một góc khuất ngồi xuống. Vài phút sau, Từ Thần mặc áo blouse trắng lật đật chạy tới.
“Chị!”
Nó vừa ngồi xuống là bắt đầu và cơm lấy và để.
“Ăn từ từ thôi, có ai giành của em đâu.”
“Trưa nghỉ được có 40 phút, không ăn lẹ là nhịn đói.” Nó vừa nhai nhồm nhoàm vừa đáp.
“Thực tập sinh ở bệnh viện này buổi trưa chỉ được nghỉ 40 phút á?”
“Vâng, quy định do Viện trưởng Lâm đặt ra. Bác sĩ thực hành và thực tập sinh không được ăn quá giờ.”
“Viện trưởng Lâm nào?”
“Lâm Chí Viễn, sếp sòng ở đây đấy.”
Tôi ghi nhớ cái tên này trong đầu.
“em làm ở đây có quen không?”
Đũa của Từ Thần khựng lại.
“Cũng tàm tạm.”
“Cũng tàm tạm là sao? Nói rõ nghe coi.”
“Thì… mấy người làm lâu năm ở khoa khó tính lắm. Việc gì cũng vứt cho đám thực tập sinh làm, mà có chuyện gì thì cũng lôi thực tập sinh ra đổ vỏ.”
“Có chuyện gì cụ thể không?”
“Tuần trước có bệnh nhân khiếu nại bảo phác đồ điều trị có vấn đề. Rõ ràng là do bác sĩ hướng dẫn chốt, cuối cùng lại bắt em viết bản kiểm điểm.”
Tôi đặt đũa xuống.
“Sao em không nói với chị?”
“Nói ra thì giải quyết được gì, thực tập sinh ở viện nào chẳng thế.”
Tôi định nói thêm thì nghe hai cô y tá bàn bên cạnh đang thì thầm to nhỏ.
“Thấy chưa? Đó chả phải là bác sĩ Từ mới tới ở khoa Răng Hàm Mặt sao?”
“Ừ, con ranh ăn cơm cùng anh ấy là ai vậy? Trông lạ hoắc.”
“Chịu, nhìn non choẹt, không khéo là bạn gái đấy?”
“Đừng nói bậy, anh ấy đang quen con gái của y tá trưởng Lâm mà?”
“Thế thì căng rồi, để Gia Kỳ biết thì anh ấy xác định…”
Tôi nghe qua loa không bận tâm, cúi đầu ăn tiếp.
Từ Thần cũng nghe thấy, sắc mặt hơi biến đổi.
“Chị, chị ăn lẹ đi, ăn xong rồi về nhanh đi.”
“Sao thế?”
“Không có gì… chỉ là, bạn gái em tính khí hơi nóng.”
“Bạn gái em ?”
“Vâng, là con gái Viện trưởng Lâm, Lâm Gia Kỳ, làm y tá ở đây.”
“em quen bạn gái sao không báo với gia đình?”
“Chưa đến mức đó mà chị.”
“Con gái Viện trưởng à?” Tôi nhướng mày. “Nhóc con, trèo cao gớm nhỉ?”
“Trèo cao gì đâu, đừng nói bậy, là cô ấy chủ động theo đuổi em mà.”
“Được rồi, được rồi.”
Tôi không hỏi thêm. Nhưng trong lòng đã ghim lại một chuyện: Con gái Viện trưởng làm y tá trong bệnh viện do bố mình quản lý, cái này có tính là lạm dụng chức quyền không? Phải điều tra xem cô ta có qua quy trình tuyển dụng chính quy không mới được.
**2**
Tôi vừa và xong miếng cơm cuối cùng thì nghe tiếng giày cao gót nện lộp cộp ngoài cửa căng tin.
Tiếng bước chân rất vội.
Chiếc đũa trong tay Từ Thần rơi cạch xuống bàn.
“Toang rồi.”
Tôi còn chưa kịp hiểu mô tê gì.
Một cô gái mặc đồng phục y tá màu hồng xông thẳng đến trước mặt chúng tôi. Nhìn khoảng đôi mươi, tóc xõa dài, trang điểm rất kỹ.
Cô ta chằm chằm nhìn tôi hai giây. Rồi quay sang nhìn Từ Thần.
“Ai?”
Đúng một chữ duy nhất.
Từ Thần vội vã đứng lên: “Gia Kỳ, em nghe anh nói…”
“TÔI HỎI ANH ĐÂY LÀ AI?”
Giọng điệu đã không còn bình thường nữa rồi.
Những người đang ăn xung quanh bắt đầu ngoái lại nhìn.
Tôi bỏ đũa xuống, đứng dậy định giải thích.
“Chào cô, tôi là…”
Lời còn chưa dứt.
BỐP!
Một cái tát giáng thẳng vào má trái của tôi.
Cả căng tin im phăng phắc.
Mặt tôi rát bỏng, hai tai ù đi.
Lâm Gia Kỳ chống nạnh, chỉ thẳng tay vào mũi tôi: “Mày ở khoa nào? Một con thực tập sinh quèn mà gan to nhỉ, dám quyến rũ bạn trai của người khác cơ đấy?”
Từ Thần cuống cuồng, kéo tay cô ta lại: “Gia Kỳ! Em điên rồi à? Chị ấy là…”
“Anh im mồm!” Lâm Gia Kỳ hất tay nó ra, hai mắt trợn trừng: “Tôi đã nghe có đứa cứ lượn lờ thả thính anh từ lâu rồi, hôm nay để tôi bắt tận tay nhé!”
Tôi ôm má, hít một hơi thật sâu.
“Cô hiểu lầm rồi, chúng tôi không phải loại quan hệ như cô nghĩ.”
“Không phải loại quan hệ đó? Mày mua cơm cho anh ấy, mày ngồi ăn cùng anh ấy, mày nói cười vui vẻ với anh ấy mà bảo không phải à?”
“Tôi là…”
“Đừng có giảo biện! Tao không muốn nghe mày bịa chuyện!”
Người trong căng tin xúm lại ngày một đông, có người còn lấy điện thoại ra quay.
Mấy cô y tá đứng sau lưng xì xầm bàn tán.
“Trời đất, Gia Kỳ động thủ luôn kìa.”
“Con bé kia là ai thế? Nhìn không ra.”
“Gan to thật đấy, dám trêu vào con gái Viện trưởng.”
“Phen này thì xong đời rồi.”
Lâm Gia Kỳ nghe thấy những lời này, lưng càng ưỡn thẳng tự đắc hơn.
Cô ta vươn tay tóm chặt lấy cổ tay tôi, móng tay bấu sâu vào thịt.
“Đi! Đi theo tao đến gặp Viện trưởng!”
“Cô bỏ tay ra trước đã.” Giọng tôi vẫn bình tĩnh.
“Bỏ ra à? Hôm nay tao không làm cho ra nhẽ chuyện này, tao không mang họ Lâm!”
Cô ta kéo xềnh xệch tôi ra ngoài.
Từ Thần đuổi theo, chặn ngay phía trước.
“Gia Kỳ! Em bình tĩnh lại đi! Đây thực sự là chị gái anh!”
“Chị gái anh? Anh coi tôi là trẻ lên ba à? Sao chưa từng nghe nói đến bà chị nào của anh? Nhà anh chỉ có mỗi một mình anh thôi, chính miệng anh nói thế cơ mà!”
Từ Thần cứng họng.
Tôi hiểu rồi – cái thằng ôn con này vì muốn tán gái, đâm ra giấu nhẹm chuyện ở nhà còn có một bà chị gái.
Tôi quay đầu lườm nó một cái.
Từ Thần rụt cổ lại.
“Anh… anh trước đây đúng là có nói chỉ có một mình anh ở thành phố này…”
“Nghe thấy chưa?” Lâm Gia Kỳ cười khẩy. “Tự bản thân còn không giải thích được mà còn bênh vực cho tình nhân nhỏ của anh à?”
Cô ta khá khỏe, cứ thế lôi tôi đi ra khỏi căng tin.
Đám đông dọc hành lang nhường đường, ai nhìn tôi cũng mang vẻ thương hại.
Một nam bác sĩ đi lướt qua còn lầm bầm: “Cô bé này toi rồi, đắc tội với Gia Kỳ, ở viện này hết đường sống.”
Tôi bị kéo đi dọc theo dãy hành lang dài, đi ngang qua cửa khoa Cấp cứu, mấy bác sĩ thực tập thò đầu ra hóng hớt. Một nam thực tập sinh nhận ra Lâm Gia Kỳ, vội vàng rụt cổ vào trong.
Đến trước cửa thang máy, tôi buông một câu: “Cô không định làm rõ sự tình trước khi động thủ à? Lỡ đánh nhầm người thì sao?”
Tay Lâm Gia Kỳ đang ấn nút thang máy khựng lại, quay sang nhìn tôi.
“Đánh nhầm? Cái bản mặt này, cái tuổi này của mày, cứ lượn lờ trước mặt bạn trai tao, tao đánh mày thì sai chỗ nào?”
“Cô đã thấy thực tập sinh nào 32 tuổi chưa?”
“32 á?” Cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới. “Mày lừa ai thế? Nhìn cái mặt mày xem, cùng lắm chỉ ngoài đôi mươi.”
“Tôi đã bảo rồi, cô hiểu lầm rồi.”
“Bớt cãi láo đi! Đến phòng Viện trưởng rồi hẵng nói!”
Cửa thang máy mở, cô ta đẩy tôi vào.
Từ Thần cũng chen vào theo, mặt tái mét.
Trong thang máy còn hai bác sĩ mặc áo blouse trắng, thấy tình cảnh này, họ lẳng lặng lui vào góc.
Lên đến tầng 6, phòng Viện trưởng nằm ở cuối hành lang.
Lâm Gia Kỳ lôi tôi sải bước đi, tiếng giày cao gót gõ xuống sàn nhà vang vọng cả tầng.
Lúc đi qua phòng Hành chính, mấy nhân viên thò đầu ra cửa sổ hóng.
Một người phụ nữ trung niên thì thầm: “Lại nữa rồi, Gia Kỳ lại quậy nữa.”
“Lần này lại tóm được ai thế?”
“Không quen, nhìn mặt lạ hoắc.”
**3**
Cửa phòng Viện trưởng bị Lâm Gia Kỳ đẩy rầm một cái, đập mạnh vào tường làm nắp cốc trà trên bàn nảy lên.
Trong phòng là một người đàn ông ngoài 50 tuổi, đeo kính gọng vàng, tóc chải chuốt bóng lộn, đang chăm chú đọc tài liệu.
Lâm Chí Viễn.
Viện trưởng Bệnh viện Nhân dân số 2 Tân Giang.
Và cũng là bố ruột của Lâm Gia Kỳ.
“Bố!” Lâm Gia Kỳ hất tay tôi ra, chạy đến trước bàn làm việc.
Lâm Chí Viễn ngẩng đầu lên, nhíu mày: “Chuyện gì thế? Đang giờ làm việc mà ầm ĩ thế này ra thể thống gì?”
“Bố, bố nhìn con này xem!” Lâm Gia Kỳ ngoái lại chỉ vào tôi: “Một con thực tập sinh mới tới, đang giờ làm việc lại chạy xuống căng tin quyến rũ bạn trai người khác, lại còn quyến rũ bạn trai của con! Bố xem, loại người như này viện mình có thể giữ lại được không?”
Lâm Chí Viễn nhìn theo tay con gái.
Tôi đứng trước cửa, má trái vẫn còn hơi đỏ, nhưng biểu cảm rất bình tĩnh.
“Cô ở khoa nào?” Lâm Chí Viễn hỏi.
Tôi không nói gì.
“Bố! Nó không phải người của viện mình đâu, chắc chắn là người ngoài lẻn vào! Cái loại phụ nữ đạo đức suy đồi này phải gọi cảnh sát gô cổ nó lại!”