Theo Dõi
Chương 2
“Tôi cảnh cáo cô, tôi sẽ không để cô làm tổn thương cô ấy thêm chút nào.” Anh ta quăng một hợp đồng mới tinh xuống chân tôi, chỉ vào đó:
“Vì cái hợp đồng này Vi Vi đến giờ ăn ngủ chẳng yên. Nếu cô còn chút lương tâm thì đi, rồi qua xin lỗi cô ấy.”
“Cô ấy đang nghỉ trong ngủ. Đợi cô ấy tỉnh, cô tự vào bếp nấu cô ấy một bát canh táo đỏ bồi bổ khí huyết.”
Tôi suýt bật cười.
“Tạ Cảnh Trừng, muốn tìm bảo mẫu thì ra ngoài tìm, đừng chắn tôi.”
Tôi nhặt hợp đồng lên, ném thẳng vào thùng rác, rồi vào ngủ của mình.
“Cô rốt cuộc làm ầm đủ ? Cô ấy đã bị cô hại thành ra thế rồi, vậy vẫn đủ ?”
Anh ta đau lòng trách móc, còn tôi thì thấy vô cùng nực cười.
Hại ư?
Tôi hại gì chứ?
Những đoạn chat kia chẳng lẽ là ?
“Tạ Cảnh Trừng, đừng nói là anh tưởng tôi về đây để cầu hòa nhé?”
“Ngày mai tôi bay ra nước ngoài. Giờ chỉ ghé lấy ít đồ.”
Tôi quăng anh ta một tờ giấy mỏng:
“Tiện thể báo anh một câu—chúng ta kết thúc rồi.”
Tờ giấy khẽ rơi, bốn chữ “Báo cáo nạ//o ph/á th//ai” đập thẳng vào Tạ Cảnh Trừng.
4
Trên mặt Tạ Cảnh Trừng cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt.
Đứa bé còn đến tháng, thể trạng tôi khá tốt, làm phẫu thuật ngày là đi làm bình thường.
Đã quyết định kết thúc, tôi sẽ không để lại bất kỳ vướng bận nào.
“ Tinh, tốt nhất cô nói tôi , cái này là .”
Bàn Tạ Cảnh Trừng run lên dữ dội.
“Tùy anh.”
Tôi không đôi co nữa, kéo vali định ra cửa.
“ Tinh—”
Anh ta lại gọi tôi, đỏ hoe.
“Đừng ép tôi từ bỏ em.”
Tôi nhướn mày, định nhắc anh ta rằng người động chia là tôi, thì thấy Vi loạng choạng lao ra từ ngủ, quỳ sụp ngay trước mặt tôi.
“Tổng , tôi xin chị, đừng giận dỗi anh Cảnh Trừng nữa.”
“Là do tôi lỡ lời mới chọc chị tức, chị muốn trừng phạt tôi thì , đừng làm anh ấy khó xử nữa!”
Cô ta dập đầu liên hồi, khóc mưa, trán rất nhanh đã rớm máu.
“ Tinh, cô quá đáng lắm rồi!”
Đúng lúc Vi ngất lịm, Tạ Cảnh Trừng lập tức bế xốc cô ta chạy ra ngoài, ném lại một câu cay nghiệt.
Còn tôi ung dung lên xe ra sân bay, trước khi máy bay cất cánh và tắt điện thoại thì nhận tin nhắn của Vi.
Một bức ảnh.
Thai 3 tháng.
“Đúng là thứ chẳng lên nổi mặt bàn.” Từ Chiêu liếc qua, hừ lạnh một tiếng.
Tôi cũng chỉ cười nhạt, chặn luôn số đó.
Một tuần đàm phán dồn dập kết thúc, tôi và Từ Chiêu về nước, hạ cánh liền ai về công ty nấy để chuẩn bị triển khai công việc tiếp theo.
Ngay trước cổng công ty, tôi lại gặp Tạ Cảnh Trừng dẫn theo Vi.
“ Tinh, trốn ra nước ngoài một tuần là xóa sạch lỗi cô gây ra à?” Trong anh ta phảng phất ý giễu cợt:
“ đây, nghe nói hội đồng quản trị tập đoàn xuống kiểm tra, sợ sự việc bại lộ, vội đến nhận tội hả?”
“Tôi cô cơ hội hợp đồng lần cuối, coi cứu cô một lần.”
“Đứa bé của Vi Vi tôi cũng sẽ giữ lại, cô ấy đơn độc, tôi không thể trốn tránh trách nhiệm.”
“Nhưng đồng thời, chỉ cần cô , tôi đảm bảo sau này cô ấy sẽ không đe dọa đến vị trí của cô, chúng ta…”
“Tạ Cảnh Trừng, tôi đã tìm đối tác mới rồi, người làm mất dự án là anh.” Tôi mỉm cười nhạt:
“ nên bây giờ, người sốt ruột là anh chứ?”
“ Tinh, cô nói linh tinh gì vậy?” Tạ Cảnh Trừng cười khẩy:
“Trong nước ngoài Minh Đạt ra, không có công ty nào phù hợp hơn chúng tôi đâu.”
“Nếu cô cứ khăng khăng làm theo ý mình, tôi chỉ có thể đem hết những sai phạm cô gây ra nói rõ các vị trong hội đồng quản trị của quý công ty.”
“Ồ, vậy anh cứ nói.”
“ hay, tôi cũng có việc muốn gặp .”
Tôi mặc kệ anh ta, quay người vào thang máy.
Vẻ mặt anh ta thoáng trống rỗng, tức tối đuổi theo vào trong.
vào văn , mọi người bắt xong hội đồng quản trị tập đoàn, Lăng, còn kịp để tôi mở lời, anh ta đã vội vàng mách tội.
Lạ là, dù anh ta thêm mắm dặm muối biến tôi thành kẻ bốc đồng, dối trên lừa dưới, gây tổn thất khổng lồ công ty, thì suốt quá trình, gương mặt vị vẫn không hề giận dữ.
Tạ Cảnh Trừng nói khô cả cổ, nhưng chỉ đối diện một khuôn mặt điềm tĩnh.
Trong lòng anh ta dần dâng lên một cảm giác kỳ quái.
“Đơn hàng đó, cô không thích à?”
Đợi Tạ Cảnh Trừng dứt lời, Lăng mỉm cười nhẹ, nhưng lại quay sang tôi.
Tạ Cảnh Trừng sững lại.
“Đúng thế, tôi không thích số , nó lại trị giá trăm triệu.” Tôi đáp nhẹ tênh:
“Nên tôi không .”
“Không thì thôi.” Tạ Cảnh Trừng trừng nhìn người đàn ông trung niên trước mặt khẽ cười bất lực chiều chuộng tôi:
“ trăm triệu thôi , thiếu gì.”