Thị Nữ Thân Cận Của Nhiếp Chính

Chương 1



Ta là thị nữ thân cận của Nhiếp chính vương.
Nói dễ nghe thì là tâm phúc bên cạnh Vương gia. Nói khó nghe một chút… chính là trâu ngựa đa năng.
Mỗi tháng nhận một phần bổng lộc, nhưng phải làm tận ba phần việc (mọe).
Rót trà, dâng nước, sắc thuốc, pha trà, thứ gì ta cũng biết.
Ngay cả chuyện sưởi ấm giường mỗi đêm cho Vương gia, cũng là nhiệm vụ của ta.
Cho nên lúc vị hôn thê tương lai của hắn đích thân tới phủ, yêu cầu ta giữ khoảng cách để “tránh hiềm nghi”, ta lập tức đáp ngay:
“Dạ, được thôi!”
Kết quả.
Nhiếp chính vương lạnh mặt:
“…Cút về đây cho bản vương.”
1
Trời dần sẩm tối.
Ta xách hòm thuốc trở về vương phủ, liền thấy một viện đầy quan lại quỳ phục trên đất.
Công công họ Lâm phía trước mặt quýnh quáng đi tới đi lui.
Thấy ta, lão liền hớt hải chạy đến: “Cô nương rốt cuộc cũng về rồi!”
“Vương gia vì chuyện ở Cẩm Châu mà đã đập ba cái án thư…”
Lâm công công khổ sở nói: “Cô nương mau đi xem một phen, vương gia giận đến cả ngày chưa dùng cơm.”
Ta hơi chau mày, “Các ngươi phải nhắc vương gia mới được, ngài ấy dạ dày không tốt, dễ đau bụng lắm.”
“Ai da, tiểu tổ tông của lão nô ơi!”
Lâm công công dùng trần phất trúc quét một vòng, rồi thấp giọng thì thầm: “Lúc này, ngoài cô nương ra, ai dám đụng đến đầu ngọn lửa của vương gia chứ?”
Ta gãi đầu, cười khan một tiếng.
Coi như là khen ta đó sao?
Ta bảo mọi người lui xuống, quỳ lâu cũng không phải cách hay.
Hít sâu một hơi, ta bưng chén ngân nhĩ canh mà phòng bếp đã nấu sẵn, đẩy cửa thư phòng bước vào.
“Cút ra ngoài!”
Một nghiên mực bay thẳng về phía ta.
Ta nhanh chóng nghiêng người né tránh.
Mực đen văng tung tóe, để lại vài vệt lấm tấm trên váy lụa trắng tinh.
Ta cúi đầu nhìn xiêm y mới bị làm bẩn, không khỏi đau lòng: “Đây là váy mới mà nô tỳ vừa làm xong…”
Cặp mắt lạnh lùng như sao của Cơ Vân Thâm nhìn ta, sát khí vẫn chưa tan.
“Hừ.” Hắn khẽ cười nhạt, môi cong thành đường trào phúng: “Ngươi còn biết quay về?”
“Vương gia nói vậy oan cho nô tỳ quá. Nô tỳ không về thì biết đi đâu bây giờ?”
Ta cười làm lành, cẩn thận bước qua mảnh vụn hỗn độn dưới đất mà tiến đến gần hắn.
Trên bàn gỗ tử đàn cũng bừa bãi không kém.
Ta khó nhọc mới tìm được một chỗ trống để đặt chén canh xuống.
“Vương gia, nô tỳ nghe Lâm công công nói hôm nay ngài chưa ăn gì. Hay là dùng chút canh ngân nhĩ cho ấm bụng đi.”
Vừa nói ta vừa mở nắp, cầm thìa lên, chưa kịp múc thì đã bị Cơ Vân Thâm kéo mạnh vào lòng.
“Cẩn thận chén canh!”
Chiếc thìa sứ trắng rơi xuống, va vào chén phát ra tiếng vang giòn tan.
Cơ Vân Thâm ôm chặt lấy ta, vùi đầu vào hõm cổ, hơi thở nóng rực khiến người run rẩy.
“A Lê… phải làm sao bây giờ?”
Hắn cọ cọ vào cổ ta, thì thầm từng chữ: “Toàn là phế vật cả! Ta thật muốn giết người…”
Bàn tay vốn định đẩy hắn ra, bỗng khựng lại.
Ta khẽ thở dài, rồi nhẹ nhàng vòng tay ôm lại hắn.
“Không sao đâu, vương gia.”
Ta nhẹ giọng an ủi: “Có nô tỳ ở đây.”
Đợi đến khi Cơ Vân Thâm trấn định phần nào, ta mới đẩy hắn ra một chút, thuận tay ép hắn ngồi xuống ghế.
Rồi nhét cả chén canh vào tay hắn: “Còn nóng đấy, vương gia dùng đi.”
“Không ăn uống tử tế thì sao được?”
Cơ Vân Thâm híp mắt, giọng không vui: “Ngươi đang trách bản vương?”
“Sao có thể chứ! Nô tỳ là lo lắng cho vương gia mà thôi!”
Ta tròn mắt, vẻ mặt thành khẩn, suýt chút nữa là giơ tay thề với trời.
“Hừ.” Cơ Vân Thâm hừ nhẹ, không tỏ thái độ rõ ràng.
Hắn bỗng kéo tay ta, khiến ta xoay người ngã ngồi vào lòng hắn.
Cứ thế ôm lấy ta, bàn tay thon dài cầm chiếc thìa sứ, chậm rãi ăn từng muỗng canh ngân nhĩ, thỉnh thoảng còn đút cho ta một muỗng.
Ánh đèn cung đăng bằng lưu ly nơi án thư phát ra ánh sáng mờ mờ, dịu nhẹ lay động trên mặt ta, như sương khói lay lắt, mờ ảo mà sinh huy.
“À phải rồi, vương gia.”
Ta bỗng nhớ ra một chuyện, nghiêng đầu hỏi: “Ba ngày nữa là lục thập đại thọ của Thừa tướng Thịnh, thiệp mời từ phủ Thừa tướng đã đưa tới. Không rõ vương gia có muốn thân chinh đến chúc thọ không?”
Hiện tại tiểu hoàng đế nước Kỳ quyền thế suy vi, Nhiếp Chính Vương Cơ Vân Thâm nắm giữ đại quyền quân chính, chấp chưởng triều cục.
Thừa tướng Thịnh Văn Sơ lại xuất thân thanh lưu, đã lâu trấn giữ triều đình, được bách gia thư sinh kính ngưỡng.
Hai người một văn một võ, mỗi bên giữ một đầu triều chính, thực lực đều không thể xem nhẹ.
Tuy rằng bình thường không qua lại thân thiết, nhưng cũng không kết oán.
Nay phủ Thừa tướng chủ động gửi thiệp mời, càng lộ rõ ý cầu hòa thân thiện.
Về tình về lý, chuyến này đều nên đi một chuyến.
Cơ Vân Thâm khẽ gật đầu biểu thị đồng ý.
“Chuẩn bị hậu lễ, đến khi đó cùng bản vương tới phủ Thừa tướng.”
Chẳng hay chẳng biết, một chén ngân nhĩ canh đã thấy đáy.
Cơ Vân Thâm đút thìa cuối cùng cho ta.
Ngay khoảnh khắc ta nuốt xuống, hắn liền nắm lấy cằm ta, chậm rãi áp sát…

Chương tiếp
Loading...