Thiên Kim Thông Linh
Chương 2
Tôi nắm chặt tay, mặc cho Vú Trương đẩy đập, nhưng trong lòng vẫn nhớ kỹ lời bà nội.
Đêm đó, Vú Trương nhốt tôi trên tấm đệm lạnh ngắt dưới đất, đến một ngụm nước ấm cũng không cho.
Trời vừa sáng, trong biệt thự đã vang lên tiếng khóc nũng nịu của thiên kim giả Chu Mộng.
Trong phòng khách, Chu Mộng đang nép trong lòng mẹ, chỉ tay vào tôi, khóc như hoa lê đẫm mưa:
“Mẹ ơi, nó lại dám làm mẹ bị thương!”
Cô bé mặc váy công chúa tinh xảo, gương mặt trắng trẻo mềm mại, tạo thành sự đối lập rõ rệt với tôi.
Vú Trương đứng một bên, dịu dàng nói với Chu Mộng:
“Ông bà chủ xem đi, tiểu thư biết thương người biết bao, không giống đứa nợ đời nhà tôi, chỉ biết gây chuyện!”
Mẹ vỗ lưng Chu Mộng, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà hướng về phía tôi, bên trong là vô vàn cảm xúc phức tạp.
Mày ba nhíu chặt, đột nhiên ông lấy từ trong túi ra một miếng ngọc trắng xanh ấm nhuận, giọng trầm như núi:
“Két sắt tối qua đã mở được. Mật mã 3697 là đúng, miếng ngọc quả thực ở bên trong.”
Sắc mặt Vú Trương lập tức trắng bệch. Bà ta cố tỏ ra bình tĩnh, xua tay:
“Thưa ông, chắc chắn là nó đoán mò thôi. Trẻ con thì biết gì về mật mã, biết đâu nghe lén được ai đó nói.”
“Nghe lén?”
Ba không còn cung kính với bà ta như trước nữa, ngược lại còn cười lạnh một tiếng:
“Khi cài mật mã, bà còn chưa bế nó về đây.”
Ánh mắt ông quét qua mu bàn tay nứt nẻ vì lạnh của tôi, sự hoài nghi trong mắt gần như đông đặc lại thành thực thể.
“Nói mới nhớ, chúng tôi vẫn chưa hỏi bà, sao bà lại ghét con bé này đến thế?”
Ba đột nhiên mở miệng hỏi.
Trước đây ông chỉ biết, vào ngày vợ ông sinh con, Vú Trương cũng sinh một bé gái.
Sau đó bà ta còn chưa nghỉ hết thời gian sau sinh đã lập tức quay lại chăm sóc Tiểu Mộng.
Vú Trương khựng lại trong thoáng chốc, sau đó đem ra lý do đã chuẩn bị sẵn từ lâu.
Bà ta giả vờ lau hai giọt nước mắt:
“Thưa ông Chu, nói thật với ông, nó chính là đến để đòi nợ.”
“Nó không đến sớm không đến muộn, lại đúng lúc phu nhân mang thai mà tới. Chẳng phải là đến hút vận khí của tiểu thư sao?”
“Với lại vừa mới có nó, chồng tôi liền gặp t /ai n /ạn xe cộ, ông bảo tôi làm sao mà thích nổi!”
Những lời này khiến ba mẹ đều nhíu chặt mày.
Đột nhiên, Chu Mộng từ trong lòng mẹ nhảy xuống, giương nanh múa vuốt lao về phía tôi:
“Đồ con hoang nhà ngươi dám cướp đồ của ta!”
Móng tay nó cào mạnh qua má tôi, một vệt má /u lập tức hiện ra.
Tôi đau đến hít ngược khí lạnh, nhưng Vú Trương đứng bên cạnh lại chỉ lo lắng nói:
“Tiểu thư cẩn thận, đừng làm đau tay!”
“Đủ rồi!”
Cuối cùng mẹ cũng không nhịn được mà quát lớn. Bà bước nhanh đến trước mặt tôi, nhìn vết thương trên mặt tôi, vành mắt đỏ hoe:
“Tiểu Mộng, ai dạy con đá /n ;h người như vậy?”
Chu Mộng tủi thân bĩu môi:
“Mẹ vậy mà lại bênh nó? Con mới là con gái của mẹ mà!”
Mẹ khó xử nhìn tôi, nhưng cũng không nói thêm gì với Chu Mộng.
Dù sao, so với một nghi ngờ chưa rõ thật giả, con gái nuôi dưỡng bên cạnh vẫn quan trọng hơn.
Ba thì ngồi xổm xuống, dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau vết m /áu trên mặt tôi, giọng dịu đi phần nào:
“Nói cho ba biết, con còn biết gì về bà nội nữa?”
Tôi hít hít mũi, khẽ nói:
“Bà nội nói, trong sân của bà có trồng rất nhiều hoa dành dành, mỗi năm đến mùa hè bà đều sẽ hái xuống ngâm mật ong pha nước cho mẹ uống…”
“Bà còn nói, cẳng chân ba có một vết sẹo, mùa đông sẽ đau.”
“Còn nữa, bà nội nói, con có một đôi ba mẹ rất yêu con…”
Khi nói câu này, theo lời bà nội dặn, tôi nhìn thẳng vào mắt ba.
“Bà nội nói, có vài thứ đặt sai chỗ rồi, cần phải đổi lại.”
Sắc mặt ba lập tức trở nên rất khó coi.
Những lời này, quả thật mẹ ông biết.
Nhưng câu sau là có ý gì?
Ánh mắt ba lướt qua Vú Trương và Chu Mộng, dường như có suy nghĩ gì đó đang dần phá kén chui ra.
Vú Trương nhìn hành động của ba, lùi lại hai bước, ánh mắt bắt đầu dao động.
Bà nội cuống lên, xoay vòng bên cạnh tôi:
“Bé cưng cẩn thận, Vú Trương e là sắp ra tay gi /ế/ t con đấy!”
3
Chu Mộng thấy ba mẹ đều chú ý tới tôi, càng thêm bất mãn.
Mẹ chỉ có thể nhẹ giọng dỗ dành.
Chu Mộng được mẹ dỗ ngọt, miễn cưỡng dậm chân trở về phòng, trước khi đi còn liếc tôi một cái đầy oán độc – ánh mắt đó giống hệt Vú Trương.
Phòng khách lập tức yên tĩnh.
Thấy vậy, Vú Trương lập tức tiến lên, giả vờ cung kính:
“Thưa ông bà chủ, con bé này không hiểu chuyện, tôi đưa nó về phòng người hầu dạy dỗ lại, tránh để nó làm hai vị phiền lòng.”
Tay bà ta vừa chạm vào tay tôi, ba đã lạnh lùng lên tiếng:
“Vú Trương, bà ở lại, tôi có chuyện muốn hỏi.”
Động tác của bà ta khựng lại, đáy mắt lóe lên một tia hoảng loạn, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
“Vâng, thưa ông.”
Tôi ngẩng lên nhìn ba. Ông khẽ gật đầu với tôi, ra hiệu không cần theo Vú Trương.
Giọng bà nội vang khẽ bên tai:
“Nữu Nữu, cơ hội tới rồi, mau tới bên mẹ con.”
Tôi siết chặt đôi tay nhỏ đã lạnh cứng, bước từng bước ngắn đến bên mẹ, khẽ kéo vạt áo bà.
Mẹ cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Tôi thuận thế ngồi sát vào chân bà, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, dùng đôi mắt giống hệt bà nhìn bà đầy mong mỏi, giọng mềm mại xen lẫn dè dặt:
“Cô ơi… con có thể gọi cô là mẹ không?”
Câu nói vừa dứt, người mẹ rõ ràng run lên.
Bà quay mặt đi, tránh ánh mắt tôi:
“Không được. Con không thể gọi như vậy, Tiểu Mộng mới là con gái của cô.”
Lời từ chối ấy như một cây kim nhỏ, khẽ chích vào tim tôi.
Tôi cúi mi, đầu ngón tay vò vạt áo, khẽ nói – như lẩm bẩm với chính mình, lại như nói cho bà nghe:
“Bà nội nói… trước đây mẹ thích mặc váy trắng nhất. Khi mang thai, mẹ rất thích ăn bánh hoa quế ở tiệm phía nam thành phố, bà nội ngày nào cũng sai quản gia đi mua.”
“Bà nội còn nói… lúc mẹ sinh con, ba đứng ngoài phòng sinh, lo đến mức đi vòng vòng, quên cả mang giày.”
Những chuyện này, đều là bà nội nửa đêm dạy tôi từng câu từng chữ.
Đó là những chuyện nhỏ trong nhà chỉ bà và ba mẹ biết, người ngoài hoàn toàn không thể biết được.
Nghe đến đây, người mẹ càng lúc càng cứng đờ.
Bà cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và khó tin.
Môi bà khẽ run, nhưng không thốt nổi lời nào.
Tôi ngẩng lên nhìn bà, trong mắt ánh lên một tầng lệ mỏng:
“Bà nội nói… đó là những chuyện vui nhỏ trong nhà.”
Ánh mắt mẹ nhìn tôi thêm vài phần dò xét.
Những chuyện này không phải không thể nghe ngóng được, nhưng một đứa trẻ biết rõ như vậy thì quá kỳ lạ.
Bà lại nhớ tới chút dị thường tối qua…