Thú Nhân Bị Bỏ Rơi
3
Nhìn hai người họ thân mật như vậy, trong lòng tôi không còn cảm giác chua xót như trước.
Tôi chỉ lặng lẽ xỏ giày, nhanh chóng rời đi.
Trung tâm thương mại hôm nay đông nghịt người.
Phần lớn đều là những người cấp thấp dẫn theo thú nhân của mình đi mua sắm.
Mọi người chen chúc, nhưng trên mặt đều là nụ cười mãn nguyện.
Không hiểu sao… tôi cũng bị bầu không khí đó lây nhiễm.
Đợi đến khi tôi có thú nhân mới, có lẽ cũng sẽ vui vẻ như vậy.
Sẽ không còn nghe thấy Lục Huyền nói đồ rác thì chỉ xứng mua hàng rẻ tiền.
Cũng sẽ không bị anh lạnh lùng chê bai rồi bỏ đi giữa chốn đông người, để lại tôi một mình xấu hổ.
Thứ tôi luôn mong muốn… chỉ là một thú nhân bình thường, ấm áp, ở bên cạnh mình.
Nếu không gặp Lục Huyền, không cứu anh… có lẽ tôi đã sớm có cuộc sống như vậy rồi.
Đến tối muộn, tôi mới về nhà.
Điều hiếm hoi là hôm nay Lục Huyền lại ở nhà.
Bình thường, anh và Thi Nguyện đều ở ngoài đến rất khuya.
Anh khoanh tay ngồi trên sofa, vẻ mặt đầy khó chịu:
“Cô đi đâu vậy? Cơm cũng không nấu cho tôi.”
“Ở với cô đã khổ, giờ đến ăn cũng không đủ no.”
“Cô đúng là nuôi tôi quá tệ!”
Tôi vừa hút trà sữa, vừa đặt túi đồ xuống:
“Ồ, tôi tưởng anh đã ăn xong bên chỗ Thi Nguyện rồi mới về.”
“Hơn nữa, chẳng phải anh không thích ăn cơm tôi nấu sao?”
“Lần sinh nhật trước của anh, tôi nấu cả buổi chiều, anh đổ hết vào thùng rác còn gì.”
Lục Huyền bị tôi nói đến nghẹn lời.
Tôi không để ý đến anh, tiếp tục sắp xếp đồ mua về cho thú nhân sói.
Gậy gặm răng, lược chải lông, dầu cá.
Không biết từ lúc nào, Lục Huyền đã đứng phía sau tôi:
“Cô nuôi tôi như nuôi chó đấy à?”
“Tôi không cần mấy thứ dành cho thú nhân cấp thấp này.”
“Lông của tôi mà dùng cái lược đó sẽ bị hỏng, dầu cá này cũng chẳng đủ tinh khiết.”
“Thôi được, nếu cô đã mua rồi, tôi miễn cưỡng dùng thử—”
“Không phải mua cho anh.”
Tôi ngắt lời.
Động tác cầm lược của anh khựng lại:
“Cô nói gì?”
Tôi quay đầu nhìn anh, gương mặt hoàn mỹ quen thuộc:
“Tôi không xứng với thú nhân cao cấp như anh.”
“Tôi đã nộp đơn xin đổi người nuôi.”
“Qua hai ngày nữa… anh sẽ không cần phải gặp tôi nữa.”
7
Chiếc đồng hồ treo tường đều đặn phát ra từng tiếng “tích tắc” vang rõ.
Tôi và Lục Huyền đứng đối diện nhau trong im lặng.
Anh ta nhíu mày hồi lâu, rồi chậm rãi buông lỏng, như thể đã hiểu ra điều gì:
“Những gì Thi Nguyện nói… quả nhiên không sai.”
“Cái gì?”
Anh ta nói dứt khoát:
“Cô thấy tôi và cô ấy thân thiết nên mới cố tình lùi một bước để tiến hai bước, muốn tôi phải hối hận.”
“Bây giờ còn bày ra chuyện đổi người nuôi nữa.”
“Thi Nguyện nói cô rất biết tính toán, quả nhiên là vậy.”
“Cô nghĩ dọa vài câu là tôi sẽ giống đám thú nhân rẻ tiền kia, quay sang nịnh nọt cô sao?”
Tôi không còn tâm trạng tranh cãi nữa, chỉ khẽ nói:
“Anh muốn nghĩ thế nào thì cứ nghĩ như vậy đi.”
Thái độ bình thản của tôi lại khiến Lục Huyền càng thêm tức giận.
Anh ta giật mạnh tờ lịch trên tường xuống.
Ngày 20 tháng sau, nơi đó từng được tôi dùng bút dạ quang vẽ một trái tim.
“Cô chẳng phải chỉ muốn trở thành bạn lữ với tôi thôi sao?”
“Nửa năm trước đã ép tôi nói xem thích kiểu nhẫn nào, còn bắt tôi phải sống chung với cô.”
“Nếu muốn có được tôi thì cứ nói thẳng ra, dùng mấy trò đó cô không thấy mình bẩn à?”
Thú nhân có nghĩa vụ bầu bạn với con người.
Ban đầu là vì chúng tôi chưa thân, sau đó là vì anh ta không muốn.
Đến tận bây giờ, giữa tôi và Lục Huyền vẫn chưa từng có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào.
Ngay cả nắm tay… tôi cũng chỉ từng thấy anh ta nắm tay Thi Nguyện.
Mỗi lần tôi tỏ ra buồn bã, anh ta lại cười lạnh:
“Thi Nguyện ngã, tôi chỉ đỡ cô ấy một cái thôi.”
“Chúng tôi không giống đám hạ đẳng các cô, suốt ngày nghĩ mấy chuyện dơ bẩn.”
Tôi nhìn Lục Huyền, trong lòng bỗng thấy xa lạ.
Trước đây, tôi luôn nghĩ anh ta hoàn hảo, còn mình chỉ là một con người thấp kém, nên mỗi khi có vấn đề xảy ra, tôi đều cho rằng là lỗi của mình.
Nhưng anh ta lại luôn không hài lòng.
Càng như vậy, tôi càng hoảng loạn.
Mỗi lần Lục Huyền hỏi tôi có xứng hay không, tôi đều vô thức cảm thấy mình không xứng.
Thế nên suốt một năm qua, tôi dốc hết tâm tư thích anh ta, nghĩ đủ mọi cách để có thể tiến thêm một bước.
Nhưng trong mắt anh ta, tất cả lại biến thành mưu mô và khao khát chiếm hữu.
Trái tim kia… là lúc tôi tràn đầy yêu thương mà vẽ nên.
Tôi không hề thấy việc mình thích một thú nhân, muốn được gần gũi với anh ta là điều gì bẩn thỉu.
Lục Huyền vẫn còn tức giận.
Anh ta xé nát tờ lịch, vứt tung tóe khắp sàn:
“Tôi nói cho cô biết, cho dù có kết bạn lữ với cô, tôi vẫn sẽ qua lại với Thi Nguyện.”
“Nếu cô muốn đến gần tôi, trước hết phải hỏi tôi có cho phép hay không.”
“Ngay cả đi ngoài đường, cũng không được để người khác nhìn ra chúng ta quen biết…”
“Lục Huyền.”
Tôi cắt ngang lời anh ta.
Anh ta trừng mắt nhìn tôi, dường như vẫn chưa nói đủ.
Nhưng chưa bao giờ lòng tôi lại bình tĩnh đến vậy.
“Không trách được anh là hàng lỗi.”
Tôi nói từng chữ rõ ràng:
“Mua phải anh… đúng là xui xẻo.”
Đồng tử vàng của Lục Huyền co rút lại, cái đuôi trắng phía sau dựng đứng.
Xù lông rồi.
8
Nhân viên bên Sở Thú Nhân đến rất đúng giờ.
Lục Huyền nhìn chằm chằm vào người sói tên Bạch Gia.
Anh ta rất cao, cơ bắp căng lên dưới lớp áo thun ngắn tay, khiến tôi phải ngẩng đầu mới nhìn rõ mặt.
Lông mày sắc, ánh mắt hẹp dài, bên thái dương còn có một vết sẹo.
Trông có chút hung dữ.
Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với thú nhân có tính công kích cao như vậy.
Tôi có chút lo lắng.
Con sói này… có ngoan không?
Dường như nhận ra sự e dè của tôi, Bạch Gia chủ động cúi người, để tôi chạm vào đôi tai mềm mại của anh ta.
Giọng nói rất nhẹ:
“Chủ nhân, chào cô, tôi là Bạch Gia.”
Người phụ trách tiếp nhận vẫn là cô gái lần trước.
Cô ấy tên Tiểu Tinh.
Tiểu Tinh cười tươi:
“Đừng sợ, Bạch Gia là tôi nhìn nó lớn lên, rất ngoan.”
“Chỉ là bên thú nhân sở đang cải tổ, việc tiếp nhận Lục Huyền phải đợi khoảng hai tuần nữa.”
“Có thể tạm thời để nó ở chỗ cô nuôi không? Chi phí bên chúng tôi sẽ chi trả.”