Tôi Mang Thai Con Đối Thủ

Chương 2



Bùi Độ một tay ấn trán tôi lại, ngăn không cho tôi nhào tới.

“Tôi biết.” Tôi kéo tay hắn lại, mát lạnh, thích quá, tôi liền kéo tay hắn áp lên mặt mình.

Ánh mắt Bùi Độ thoắt cái trở nên tối sầm và phức tạp.

“Tôi biết mà, tôi không say.”

“Cô không biết!” Giọng Bùi Độ đột nhiên lớn hơn. “Tôi đi gọi bác sĩ cho cô, cô ngoan ngoãn ở đây đi.”

Nói rồi hắn quay người định bước đi.

Chẳng hiểu lấy sức lực từ đâu ra, tôi kéo mạnh hắn một cái. Bùi Độ lảo đảo, đứng không vững nên ngã ngồi xuống sô-pha. Tôi thuận thế leo lên ngồi dạng chân trên đùi hắn, cúi xuống hôn thẳng vào môi hắn.

Mềm mại, man mát.

“Sở Xuân Xuân!” Bùi Độ tức giận rồi.

“Ừm, là em.”

“Là Xuân Xuân đây.”

“Anh giúp em đi mà, em khó chịu quá.”

Nói rồi tôi lại định hôn tiếp, nhưng bị Bùi Độ che miệng lại.

Ánh mắt Bùi Độ tối tăm khó đoán. Chiếc áo sơ mi phẳng phiu của hắn trong lúc giằng co đã nhăn nhúm, cúc áo trên cùng bật mở để lộ xương quai xanh quyến rũ.

Ý thức của tôi ngày càng mơ hồ, chỉ còn lại bản năng.

“Tôi là ai?” Bùi Độ cứng rắn ép tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.

Một đôi mắt thật đẹp.

“Anh là… Bùi Độ.”

“Chỉ có Bùi Độ mới có đôi mắt đẹp như thế này.”

Ánh mắt Bùi Độ triệt để tối lại. Hắn giữ chặt gáy tôi rồi hôn xuống.

“Sở Xuân Xuân, là em ra tay trước đấy.”

03

Ánh nắng buổi sáng luôn đặc biệt chói mắt.

Nhưng thứ chói mắt hơn cả ánh nắng chính là Bùi Độ đang nằm ngay bên cạnh.

Ông trời ơi!

Chưa ăn thịt heo thì cũng phải thấy heo chạy rồi chứ? Nhìn những dấu vết đỏ chót chi chít trên cổ, ký ức đêm qua ùa về như thác lũ. Cảnh tôi quấn lấy Bùi Độ thế nào, nói những lời đáng xấu hổ ra sao, tất cả cứ như một bộ phim phát lại trong đầu tôi.

Tiêu rồi, ngủ với kỳ phùng địch thủ thì sẽ có cảm giác gì?

Bùi Độ sẽ không giết tôi diệt khẩu đấy chứ?

Nhân lúc Bùi Độ chưa tỉnh, chuồn là thượng sách.

Tôi rón rén thu dọn hết đồ đạc của mình trong phòng, ôm túi xách, xách giày cao gót nhón chân lén lút trốn mất.

Xin lỗi nhé Bùi Độ.

Hôm nay tôi đến cả công ty cũng không dám tới, trốn thẳng về nhà.

Những vết đỏ trên cổ chi chít, tôi dặm đến hai lớp kem nền mà vẫn lờ mờ nhìn thấy.

Tên Bùi Độ chết tiệt.

Ký ức mờ ám đêm qua lại cuồn cuộn ùa về.

“A a a… Mày rốt cuộc đang làm cái gì vậy Sở Xuân Xuân!”

Tôi tự vỗ bình bịch lên khuôn mặt đỏ bừng của mình, dù có bị hạ thuốc thì cũng không thể tìm Bùi Độ chứ!

Nhưng mà, nhưng mà…

Bùi Độ quả thực rất đẹp trai, vóc dáng… vóc dáng cũng ngon nữa.

Nghĩ đến đó, tôi lại vô thức nuốt nước bọt.

“A a a, đồ mất tiền đồ! Đó là kẻ thù Bùi Độ đấy!”

“Ôi, Tiểu Bùi đến chơi đấy à?”

Tiếng của mẹ tôi vang lên từ tầng dưới.

“Cháu chào cô ạ, cháu đến tìm Sở Doanh.”

Là Bùi Độ!

Sao hắn lại tìm đến tận cửa thế này?

Xong phim, không lẽ hắn định băm vằn xẻo thịt, phanh thây tôi ra làm trăm mảnh? Chắc chắn là đến để hưng sư vấn tội rồi!

“Xuân Xuân à, nó ở trong phòng ấy, từ lúc về chẳng nói chẳng rằng đã tự nhốt mình trong phòng rồi.”

“Cháu cảm ơn cô, cháu lên xem cô ấy thế nào ạ.”

Bùi Độ nói xong liền bước lên lầu. Tiếng bước chân ngày càng rõ ràng.

Xong, đời, rồi.

Tôi kéo rèm cửa sổ nhìn xuống. Biệt thự hai tầng, bên dưới là bãi cỏ, nhảy xuống chắc không chết đâu nhỉ…

“Nếu em không muốn gãy tay gãy chân thì cứ nhảy đi.”

Giọng nói lạnh tanh của Bùi Độ vang lên phía sau.

“Ai cho anh tự ý vào đây! Tự tiện vào phòng con gái người ta là vô duyên lắm anh có biết không!” Tôi xù lông nhím.

“Ồ? Tôi còn tưởng, trải qua đêm qua, tôi và Xuân Xuân đã có thể thẳng thắn tương kiến, không giấu giếm điều gì, thân mật khăng khít rồi chứ.”

Bùi Độ khóe môi nhếch lên thành một nụ cười, từng bước tiến lại gần.

“Ai, ai thẳng thắn tương kiến, thân mật khăng khít với anh! Anh đừng có nói bậy.”

“Tôi nói bậy?”

Bùi Độ cúi người, thì thầm sát tai tôi.

“Đêm qua quấn lấy tôi gọi anh ơi anh à, không phải Xuân Xuân nhà chúng ta sao?”

Mặt tôi lập tức đỏ lựng lên.

“Bùi Độ, anh đồ không biết xấu hổ!”

Tôi giơ tay định tát hắn, nhưng bị hắn nắm chặt lấy cổ tay.

“Tôi không biết xấu hổ, Xuân Xuân nhà chúng ta biết xấu hổ, nên giờ không muốn chịu trách nhiệm với tôi chứ gì?”

Cái bộ dạng nam hồ ly tinh của Bùi Độ là diễn cho ai xem vậy? Bình thường thì chèn ép tôi đủ đường, mang cái bản mặt tảng băng không nương tay chút nào, sao bây giờ lại thành ra thế này? Trêu ghẹo người ta như vậy để làm gì?

Nếu nói chịu thiệt thì tôi mới là người chịu thiệt có được không!

“Anh có thiệt thòi gì đâu, bắt tôi chịu trách nhiệm cái gì, tôi còn chưa bắt anh chịu trách nhiệm đấy nhé!”

“Ồ ~ Hóa ra Xuân Xuân muốn tôi chịu trách nhiệm à.”

Xuân Xuân.

Cái nhũ danh này sao từ miệng hắn gọi ra lại đa tình lả lơi thế nhỉ. Hình ảnh đêm qua hắn kề sát tai tôi khẽ gọi “Xuân Xuân” bỗng lóe lên trong đầu, tôi thực sự hết cách rồi. Bùi Độ đích thị là một con nam hồ ly tinh.

“Ý tôi không phải thế.”

“Bùi Độ, anh xem, anh và tôi, người trưởng thành cả rồi, hai ta đều không lỗ, hà cớ gì cứ phải chịu trách nhiệm qua lại làm gì. Hơn nữa là tôi bị hạ thuốc, ý thức không tỉnh táo, còn anh thì… coi như là anh làm việc tốt giúp người đi.”

“Chúng ta cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra, được không?”

Tôi nghiêm mặt lại, kéo giãn khoảng cách quá mức mờ ám giữa hai đứa, trịnh trọng nói.

“Làm việc tốt giúp người? Chưa từng xảy ra?”

Sắc mặt Bùi Độ lạnh xuống, giọng điệu cũng trở lại vẻ lạnh lẽo như trước.

“Sở Doanh, cô coi tôi là cái gì?”

“Đây chỉ là sự cố thôi mà, tôi cũng đâu có muốn. Hay thế này đi, lần này coi như anh thắng, chịu không?”

“Coi như tôi thắng? Loại chuyện này mà cô cũng dùng để ăn thua với tôi sao?”

Tôi nhìn Bùi Độ, thần sắc của hắn trông có vẻ rất tổn thương, hắn cứ nhìn chằm chằm tôi khiến tôi chột dạ, cúi đầu xuống không nói gì.

“Được, tôi hiểu ý cô rồi.”

“Tôi sẽ không nói ra ngoài. Như ý cô muốn, coi như chuyện này chưa từng xảy ra.”

Bùi Độ quay người bỏ đi không ngoảnh lại.

Tôi cảm thấy hắn rất tức giận, dù tôi chẳng biết hắn đang giận cái gì. Chuyện này đã được giải quyết êm đẹp theo ý muốn của tôi, nhưng tôi hình như không hề vui vẻ. Cứ nghĩ đến ánh mắt vừa rồi của Bùi Độ, tôi lại thấy trong lòng trống rỗng.

Chắc chắn là tôi bị hắn mê hoặc rồi.

Tôi lắc lắc đầu. Dù sao thì, chuyện này coi như đã xong.

04

Sau hôm đó, một khoảng thời gian dài tôi không gặp lại Bùi Độ. Cuộc sống vẫn diễn ra như bình thường, chỉ có điều tôi đã thu tay lại, không còn ngáng đường ngáng bệ Bùi Độ nữa. Hắn cũng đúng như lời đã hứa, tuyệt miệng không nhắc nửa lời về đêm hôm đó.

Hắn dường như đang cố tình tránh mặt tôi. Lần duy nhất chạm mặt trên bàn tiệc, hắn nói chuyện chẳng nể nang chút nào, cứ giấu đầu hở đuôi châm chọc.

Nhưng như thế là đúng rồi, trước đây chúng tôi vẫn nói chuyện kiểu cắn cẩu như thế, hai đứa cứ âm dương quái khí mỉa mai nhau.

Mọi thứ đã quay về quỹ đạo ban đầu. Quỹ đạo tôi và Bùi Độ là kẻ thù của nhau.

Nhưng đôi khi, không có vấn đề gì lại chính là vấn đề lớn nhất.

Đến lần thứ năm phải phi vội vào nhà vệ sinh ôm bồn cầu nôn khan, tôi cuối cùng cũng nhận ra sự bất thường.

Nhìn tờ lịch để bàn, cái ngày được khoanh đỏ tháng trước đã qua mấy ngày rồi mà “bà dì” vẫn không có dấu hiệu ghé thăm.

Một suy nghĩ kinh khủng xẹt qua đầu tôi.

Tôi lập tức ngụy trang kín mít từ đầu đến chân đảm bảo không ai nhận ra, chạy ra tiệm thuốc gần nhất mua một que thử thai.

Hai vạch đỏ chót hiện ra rõ rành rành.

Quả nhiên là vậy.

Tôi có thai rồi.

Con của Bùi Độ.

Còn chuyện gì trên đời trớ trêu hơn việc tình một đêm với kỳ phùng địch thủ, từ chối chịu trách nhiệm xong lại mang thai con của hắn cơ chứ!

Ông trời ơi, ông không thể đối xử với tôi như vậy được!

Chuyện mang thai tôi không dám nói với ai, một mình bốc số đi bệnh viện kiểm tra.

“Cô gái, đứa bé trong bụng rất khỏe mạnh, về nhà chú ý tĩnh dưỡng, bổ sung thêm dinh dưỡng nhé.” Bác sĩ đưa cho tôi tờ siêu âm. Thai còn quá nhỏ nên hoàn toàn chưa nhìn ra hình hài đứa trẻ, chỉ là một cục be bé xíu xiu.

Tôi xoa xoa phần bụng phẳng lỳ của mình, thực sự rất khó tưởng tượng nơi này lại đang dung dưỡng một sinh mệnh.

Một sinh mệnh do tôi và Bùi Độ cùng tạo ra.

Nhưng đứa bé này đến quá bất ngờ đối với tôi.

Đắn đo mãi, tôi vẫn mở lời hỏi bác sĩ:

“Bác sĩ, nếu… nếu cháu không muốn giữ đứa bé này, thì bao lâu nữa làm phẫu thuật là nhanh nhất ạ?”

Bác sĩ nhìn ra nét khó xử trên mặt tôi, không hỏi nhiều.

“Cô gái, cô suy nghĩ kỹ chưa? Phẫu thuật thì vài ngày tới là làm được ngay. Chỉ có điều, phẫu thuật gây tổn thương không thể hồi phục cho cơ thể người mẹ. Cô về suy nghĩ thêm đi, nghĩ kỹ rồi quay lại cũng chưa muộn.”

Tôi thất thần cầm tờ giấy siêu âm bước ra khỏi phòng khám, ngồi ngây ngốc trên ghế nghỉ ngoài sảnh bệnh viện.

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình.

“Bảo bối, con nói xem, mẹ phải làm sao đây.”

Bỏ đứa bé đi thì thật quá tàn nhẫn với tôi. Nhưng con cái không phải chuyện của một người, Bùi Độ sẽ chấp nhận sao? Bùi Độ lúc nào cũng lạnh lùng, nhìn kiểu gì cũng không giống người thích trẻ con. Kể từ khi tôi từ chối chịu trách nhiệm cho đêm đó, thái độ của hắn với tôi, tôi hoàn toàn không đoán được. Tự dưng lòi ra một đứa bé, tôi thực sự không biết phải làm sao.

“Sở Doanh?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...