Tôi Mới Là Thiên Kim Thật
Chương 1
01
Thái tử gia cúi người nhặt chai nước.
Anh ta nhướng mày, cười cà lơ phất phơ.
“Muốn lấy à?”
“Vậy thì cầu xin tôi đi~”
Câu nói này có phần lưu manh.
Cho nên vừa dứt lời, người bên cạnh đã khẽ ho một tiếng.
Sắc mặt thái tử gia lập tức thay đổi, trong nháy mắt trở nên nghiêm túc.
Anh ta hai tay nâng chai nước đưa cho tôi, vẻ mặt đầy chính nghĩa.
“Nhưng mà nghĩ lại thì giúp đỡ bạn học vốn cũng là việc tôi nên làm. Giúp người là niềm vui mà.”
“Của bạn đây!”
Tôi: “…”
Trước mắt đột nhiên tràn ngập vô số bình luận 【Hahahaha】.
【Cười chết mất! Sáng nay nam chính lái siêu xe đâm bẹp cổng trường, anh trai anh ta phải đích thân đến bồi thường, tiện thể tham dự luôn lễ khai giảng!】
【Có anh trai đứng bên cạnh áp chế huyết mạch, nam chính muốn nói bậy cũng không dám.】
【Không ai thấy nữ phụ tâm cơ à? Cố tình lăn chai nước qua đó, chắc chắn là nhận ra thái tử gia nên muốn quyến rũ anh ta!】
Những bình luận phía sau gần như đều là chửi tôi.
Tôi lựa chọn xem như không thấy.
Tôi cố nén vẻ ghét bỏ, nhận lấy chai nước.
“Cảm ơn nhé, bạn học tốt.”
Thái tử gia đúng là không chịu nổi lời khen.
Vừa được khen một câu, anh ta lập tức lâng lâng.
“Ơ? Mà nhắc mới nhớ, cô em này nhìn quen mặt ghê.”
“Em học ngành gì vậy?”
“Bình thường thích làm gì?”
Tôi cười mà da mặt không cười.
“Em học thú y, chuyên chăm sóc lợn nái sau sinh. Nhìn anh cũng quen lắm, cứ thấy giống hệt một người em từng đỡ đẻ.”
Thái tử gia sững người.
Không những không tức giận, anh ta còn bật cười, tiện tay ném một món đồ sang, suýt nữa đập trúng đầu tôi.
Tôi luống cuống đón lấy.
Nhìn kỹ mới phát hiện, đó là điện thoại của anh ta.
“Cô em thú vị thật đấy!”
Thái tử gia nháy mắt với tôi.
“Nào, kết bạn đi!”
Tôi: “…”
Đúng lúc đó, bên cạnh vang lên một giọng nam trầm thấp.
“Rất tốt, xem ra năm nay em không cần tiền sinh hoạt nữa.”
Giọng nói nhàn nhạt.
Nhưng cảm giác áp bức lại vô cùng mạnh mẽ.
Không giận mà uy.
Thái tử gia lập tức ngoan như cún.
Lúc này phần giới thiệu tân sinh viên cũng sắp kết thúc.
Đám bình luận như phát điên, cuồn cuộn lướt qua.
【Không phải chứ? Thiên kim thật sao còn chưa ra tay?】
【Nếu cô ta không làm loạn thì thái tử gia Kinh Thành sẽ chẳng chú ý đến nữ chính đâu.】
【Nữ chính sắp xuống sân khấu rồi, sốt ruột chết mất! Sao còn chưa bóc trần nữa!】
Nhưng tôi căn bản chẳng còn tâm trí để ý đến Lâm Bạch Tình đang giả làm tiểu thư danh giá trên sân khấu.
Bởi vì buổi lễ sắp kết thúc.
Đã có từng nhóm sinh viên rời khỏi hội trường.
Nhìn bóng lưng hai anh em thái tử gia đứng dậy rời đi.
Tôi cắn răng, lấy hết can đảm chạy theo.
“Đợi một chút!”
Quay đầu nhìn thấy tôi.
Thái tử gia lập tức cười tít mắt.
Anh ta nháy mắt với anh trai.
“Anh, thấy chưa?”
“Không phải em quấy rối bạn nữ đâu nhé, là bạn nữ thích em đấy!”
Người đàn ông dừng bước.
Ánh mắt lạnh lùng sắc bén hờ hững quét về phía anh ta.
Thái tử gia lập tức lại ngoan ngoãn.
“Dĩ nhiên rồi, em đang ở trường, một lòng học tập, trong lòng không có phụ nữ, chăm chỉ học hành mới là chân lý…”
Nhưng anh ta vẫn không nhịn được mà nhìn tôi thêm một cái.
Thái tử gia đáng thương cầu xin.
“Nhưng mà anh à, cô em này xinh quá, em thật sự thích lắm!”
“Anh giơ cao đánh khẽ, tha cho em lần này đi!”
Người đàn ông nhìn anh ta như nhìn một kẻ thiểu năng.
“…”
Tôi cũng nhìn anh ta như nhìn một kẻ thiểu năng.
“…”
“Anh thích tôi ở điểm nào?”
Tôi hỏi ngược lại.
“Là vì thấy tôi mặc chiếc váy này đẹp sao?”
Thái tử gia điên cuồng gật đầu.
Tôi nghiến răng.
“Thế thì xui xẻo thật. Về tôi sẽ vứt luôn bộ đồ này.”
Thái tử gia đứng hình.
“???”
Nhân lúc đầu óc anh ta còn đang quá tải.
Tôi trực tiếp lướt qua anh ta, giơ mã QR trên điện thoại đến trước mặt người đàn ông vẫn luôn không biểu cảm.
Người đàn ông cao ráo, mặc bộ vest cao cấp màu sẫm được cắt may cực kỳ tinh xảo.
Anh có gương mặt tuấn tú nho nhã.
Rõ ràng còn rất trẻ.
Nhưng chỉ cần đứng ở đó, hờ hững cúi mắt nhìn tôi thôi, khí thế của một người đứng trên cao đã ập tới khiến người khác nghẹt thở.
Đối diện ánh nhìn lạnh nhạt ấy.
Tôi không hề lùi bước.
Tôi ngẩng đầu, đôi mắt sáng long lanh.
“Anh trai.”
“Em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.”
“Em muốn kết bạn với anh, được không?”
02
Điện thoại vang lên một tiếng “ting”.
Không ai ngờ được.
Tôi thật sự kết bạn thành công với vị đại lão số một Kinh Thành này.
Thái tử gia trợn tròn mắt.
Ngay cả tôi cũng vô cùng bất ngờ.
Chỉ riêng người trong cuộc, Phó Nguyên Sâm, từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh như không.
Anh cất điện thoại đi.
Sau đó xách theo cậu em trai chuyên gây họa vẫn còn ngơ ngác rồi rời đi.
Đám bình luận hoàn toàn phát điên.
【Đệt? Thiên kim thật không bóc trần, lại chạy đến bám víu đại gia làm gì vậy?!】
【Cốt truyện loạn hết rồi! Thái tử gia căn bản chẳng chú ý đến nữ chính!】
【A a a a đừng mà! Tối nay vốn có cảnh giường chiếu cấm kỵ! Giờ mất sạch rồi! Tôi phải đi khiếu nại!】
Nhìn những dòng bình luận tức đến phát điên.
Thậm chí tôi còn muốn bật cười.
Cầm tài khoản vừa mới kết bạn được.
Tôi hài lòng trở về ký túc xá.
03
Nhưng đến tối.
Phong cách của đám bình luận đột nhiên lại thay đổi.
【Con nhỏ này là ai vậy? Mau cút khỏi giường của thái tử gia đi!】
【Phó Dật Chu, anh hồ đồ quá! Cả thể xác lẫn tâm hồn anh đều phải thuộc về nữ chính, sao có thể dây dưa với loại gái bao này!】
【Nhưng cảnh “làm tình trong hận” vẫn diễn ra ở văn phòng hiệu trưởng… Không biết ngày mai hiệu trưởng có sụp đổ không…】
Tôi vừa đắp mặt nạ vừa nhìn đám bình luận bất lực gào thét.
Hiển nhiên.
Tối nay bên cạnh thái tử gia đúng là có phụ nữ.
Nghĩ cũng phải.
Phó Dật Chu là thái tử gia nổi tiếng của Kinh Thành, tính tình phóng khoáng tự do, sao có thể thiếu phụ nữ bên cạnh?
Đêm nào cũng ăn chơi hưởng lạc.
Suốt ngày tụ tập với đám bạn xấu khắp nơi.
Còn Lâm Bạch Tình?
Có lẽ trong đầu Phó Dật Chu vẫn chưa hề tồn tại người này.
Còn tôi.
Vừa chăm chỉ học hành.
Vừa bắt đầu duy trì đều đặn việc “chúc buổi sáng, chúc buổi tối” mỗi ngày.
Tôi bắt đầu điên cuồng gửi những câu thả thính sến súa cho anh trai của thái tử gia —— Phó Nguyên Sâm.
“Anh trai, hôm nay em ăn một bát mì, tên là mì si mê anh.”
“Anh trai, hôm nay học vi tích phân khó quá. Nhưng không sao, vì tình yêu em dành cho anh là vô nghiệm.”
“Anh trai, tối qua em mất ngủ. Vì chăn quá nhẹ, chẳng thể nào đè nổi nỗi nhớ anh.”
04
Lúc mới bắt đầu.
Đối phương lạnh lùng vô cùng.
Hoặc là mấy ngày sau mới thương tình trả lời một dấu.
“?”
Hoặc chỉ lạnh nhạt đáp bốn chữ.
“Chăm chỉ học đi.”
Đám bình luận mỗi ngày đều cười nhạo tôi không biết tự lượng sức.