Tôi nghe xong chỉ nhếch môi
Chương 2
Y tá đưa tôi đến bàn trực.
Ví tiền, chìa khóa xe, đồng hồ và hai chiếc điện thoại được đặt trong túi niêm phong trong suốt.
Tôi nhìn thấy chiếc điện thoại quen thuộc của Chu Minh.
Màn hình đã vỡ nát, nhưng vẫn liên tục sáng lên vì có người gọi đến.
Tên hiển thị là “Mẹ”.
Tôi chỉ vào đó.
“Gọi cho bà ấy đi.”
Cô y tá ngẩn ra.
“Cô không phải vợ anh ấy sao?”
“Từng là.”
Tôi đáp rất nhẹ.
“Còn bây giờ, chúng tôi đang chuẩn bị ly h/ô/n.”
Đúng lúc đó, cửa phòng cấp cứu mở ra.
Một bác sĩ trung niên bước ra, khẩu trang vẫn chưa tháo, trên trán đầy mồ hôi.
“Ai là người nhà của Chu Minh?”
Cô y tá lập tức chỉ về phía tôi.
“Bác sĩ, đây là vợ bệnh nhân.”
Ông ấy nhanh chóng bước đến.
“Chân trái của bệnh nhân bị bánh xe tải chèn qua, xương và mạch m/á/u đều tổn thương nặng. Chúng tôi sẽ cố gắng nối mạch và giữ chân, nhưng thời gian không còn nhiều.”
“Người nhà mau ký giấy.”
Ông đặt tờ xác nhận trước mặt tôi.
Tôi nhìn những dòng chữ dày đặc trên đó, không cầm bút.
“Bác sĩ, tôi không phản đối ông cứu người.”
“Nhưng tôi sẽ không ký bảo lãnh tài chính cho anh ta.”
Vị bác sĩ cau mày.
“Cô có biết tình trạng hiện tại nghiêm trọng đến mức nào không?”
“Tôi biết.”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông.
“Nửa giờ trước khi xảy ra t/ a/ i n/ ạ/ n, anh ta vừa đ/á/nh tôi.”
Tôi kéo nhẹ tay áo lên.
Trên cánh tay là những vết bầm tím chồng chéo.
Có vết mới đỏ rực.
Có vết cũ đã chuyển sang màu xanh tím.
Bác sĩ im bặt.
Cô y tá bên cạnh cũng sững người.
Tôi đặt tờ giấy trở lại bàn.
“Anh ta ép tôi chuyển căn nhà mua trước hôn nhân cho anh ta.”
“Còn người phụ nữ đang nằm trong phòng cấp cứu kia là nhân tình của anh ta.”
“Bọn họ vừa cùng nhau hành hung tôi, sau đó ra ngoài thì gặp chuyện.”
“Vậy nên đừng hỏi tôi có đau lòng hay không.”
“Tôi không đau lòng.”
“Tôi chỉ thấy báo ứng đến hơi nhanh.”
Không khí trước cửa phòng cấp cứu lập tức trở nên yên tĩnh.
Vị bác sĩ nhìn vết thương trên tay tôi, giọng dịu xuống.
“Dù chưa đóng tiền, bệnh viện vẫn thực hiện các biện pháp cấp cứu cần thiết.”
“Nhưng nếu muốn tiếp tục những phương án điều trị tốn kém hơn, gia đình bệnh nhân cần nhanh chóng thu xếp.”
Tôi gật đầu.
“Vậy ông hãy liên hệ với mẹ anh ta.”
“Tôi sẽ cung cấp số điện thoại.”
Bác sĩ vừa định quay đi, một bác sĩ trẻ khác đã vội vàng chạy ra.
“Chủ nhiệm, huyết áp bệnh nhân Chu đang tụt.”
“Phần chân tổn thương bắt đầu xuất hiện dấu hiệu hoại t/ử cấp tính.”
“Không thể trì hoãn thêm.”
Vị bác sĩ trung niên quay lại nhìn tôi.
“Nếu giữ chân, khả năng bệnh nhân nguy hiểm đến tính m/ạ/ng rất cao.”
“Còn nếu c/ư/a bỏ, cơ hội sống sẽ lớn hơn.”
“Người nhà cần đưa ra quyết định.”
Tôi nhìn cánh cửa phòng cấp cứu đang đóng kín.
Trong đầu bỗng vang lên tiếng Chu Minh gào thét trước đó.
Anh ta nói sẽ đ/á/nh đến khi tôi chịu ký.
Anh ta nói tôi là thứ vô dụng.
Anh ta đứng nhìn Lưu Duyệt giẫm lên bàn tay tôi mà không hề ngăn cản.
Tôi nhếch môi.
“Không có tiền.”
“C/ư/a đi.”
Tôi ngừng một lát, sau đó bổ sung.
“Vừa khéo thành một đôi.”
03
Tôi vừa dứt lời, phía sau đã vang lên một tiếng hét chói tai.
“Con tiện nhân này, cô nói cái gì?”
Mẹ chồng tôi, bà Trương Tú Lan, lao đến như một cơn lốc.
Phía sau bà ta còn có em gái Chu Minh và hai người họ hàng nhà họ Chu.
Có lẽ bệnh viện vừa gọi điện nên bọn họ vội vàng chạy tới.
Bà Trương giơ tay định t/á/t tôi.
Nhưng lần này, bàn tay ấy chưa kịp chạm vào mặt tôi đã bị tôi giữ chặt giữa không trung.
Bà ta ngẩn người.
Trong bảy năm làm dâu, tôi chưa từng phản kháng bà ta.
Bà bảo tôi đứng thì tôi không dám ngồi.
Bà bảo tôi nấu ăn lúc nửa đêm, tôi cũng lặng lẽ đi vào bếp.
Bà mắng tôi không biết sinh con, tôi chỉ biết cúi đầu chịu đựng.
Bà ta đã quen với một Tô Vãn nhẫn nhịn đến ngu ngốc.
Cho nên giờ phút này, khi tôi siết chặt cổ tay bà, bà ta gần như không dám tin.
“Cô còn dám chống lại tôi?”
Tôi hất tay bà ra.
“Bà thử chạm vào tôi thêm một lần nữa xem.”
“Camera bệnh viện đang quay.”
“Trên người tôi vẫn còn đầy thương tích do con trai bà gây ra.”
“Bà muốn cả hai mẹ con cùng bị lập hồ sơ thì cứ tiếp tục.”
Sắc mặt bà Trương thoắt xanh thoắt trắng.
Em gái Chu Minh lập tức chỉ tay vào tôi.
“Chị dâu, anh em đang nguy hiểm, chị còn có tâm trạng tính toán những chuyện đó sao?”
“Anh ấy là chồng chị.”
“Tiền của chị chẳng phải cũng là tiền của anh ấy à?”
Tôi bật cười.
“Căn nhà là tài sản trước hôn nhân của tôi.”
“Tiền trong tài khoản cũng là tiền thừa kế mẹ tôi để lại.”
“Công ty của Chu Minh đã lấy của tôi hơn tám triệu tệ, đến giờ vẫn chưa trả một đồng.”
“Các người còn muốn tôi móc thêm tiền cứu anh ta?”
“Các người nghĩ tôi là ngân hàng từ thiện sao?”
Sắc mặt đám người nhà họ Chu đồng loạt thay đổi.
Chuyện tôi từng đưa tiền cho Chu Minh mở công ty, chỉ có vài người biết.
Nhưng bọn họ luôn cho rằng đó là chuyện đương nhiên.
Bởi trong suy nghĩ của nhà họ Chu, một khi tôi đã kết hôn với Chu Minh, mọi thứ thuộc về tôi cũng phải thuộc về anh ta.
Bà Trương gào lên.
“Cô lấy chồng thì phải theo chồng.”
“Cô giữ nhiều tiền như vậy để làm gì?”
“Minh Minh là trụ cột của nhà họ Chu.”
“Nếu nó có mệnh hệ gì, tôi sẽ không để yên cho cô.”
“Không để yên thế nào?”
Một giọng nữ lạnh lùng truyền đến.
Tôi quay đầu.
Hạ Vy mặc bộ vest màu đen, cầm cặp tài liệu bước nhanh về phía tôi.
Cô ấy là bạn học đại học của tôi, hiện là luật sư chuyên xử lý tranh chấp hôn nhân và tài sản.
Tối qua, sau khi Chu Minh lần đầu tiên nhắc đến việc bắt tôi chuyển căn nhà, tôi đã gửi cho cô ấy một tin nhắn.
Tôi vốn định hẹn cô ấy ngày mai để bàn chuyện ly h/ô/n.
Không ngờ hôm nay mọi chuyện lại biến thành thế này.
Hạ Vy đứng chắn trước mặt tôi.
“Bà định không để yên cho thân chủ của tôi bằng cách nào?”
“Đe dọa, hành hung hay cưỡng ép giao tài sản?”
“Bà cứ nói rõ.”
“Tôi sẽ ghi lại từng câu.”
Bà Trương nhận ra Hạ Vy là luật sư, khí thế lập tức yếu đi một nửa.
Nhưng bà vẫn nghiến răng.
“Đây là chuyện nhà chúng tôi.”
“Người ngoài đừng xen vào.”
Hạ Vy lấy từ trong cặp ra một tờ giấy ủy quyền.
“Tô Vãn đã chính thức ủy quyền cho tôi xử lý toàn bộ thủ tục ly h/ô/n, tranh chấp tài sản và vụ việc liên quan đến b/ạ/o h/à/nh gia đình.”
“Bắt đầu từ bây giờ, chuyện của cô ấy cũng là chuyện của tôi.”
“Còn nữa.”
Cô ấy nhìn lướt qua đám người nhà họ Chu.
“Căn nhà tại khu chung cư Minh Nguyệt đứng tên Tô Vãn, được mua ba năm trước khi kết hôn.”
“Bất kỳ ai tự ý chiếm giữ, phá hoại hoặc thay đổi hiện trạng căn nhà đều có thể bị truy cứu.”
Em gái Chu Minh lập tức chột dạ.
“Chúng tôi chỉ ở nhờ nhà anh chị tôi.”