Tôi Nuôi Lũ Ma Trong Nhà Hào Môn
Chương 1
Ông chủ vừa mở miệng đã cảnh báo trong nhà có rất nhiều “thứ d/ơ b/ẩn”.
Tôi còn tưởng thuê mình về dọn bụi.
Cho đến nửa đêm, tôi nhìn thấy một thằng b/é mặt trắng bệch ngồi chồm hổm trên nóc tủ lạnh, mắt đen ngòm nhìn tôi không chớp.
Tôi đau lòng muốn ch/e/t.
Nhìn cái mặt tái mét kia là biết đói đến mức phải leo tủ lạnh kiếm đồ ăn rồi.
Tôi lập tức túm cổ áo nó kéo xuống.
Người nhẹ bẫng, lạnh ngắt như cục nước đá.
Tôi cau mày:
“Lớn thế này còn leo trèo? Đói sao không gọi dì?”
Nó dường như ngẩn ra, đôi mắt đen láy trừng trừng nhìn tôi, miệng hơi hé ra, như muốn nói gì đó lại không nói nổi.
Tôi đoán nó đói đến mức không còn sức.
“Chờ nhé, dì nấu mì cho con.”
Tôi nhanh nhẹn lấy trứng và cà chua trong tủ lạnh. Quê tôi có câu, trẻ con đói đêm, một bát mì trứng cà chua nóng hổi là bổ dưỡng nhất.
Sau lưng, đứa nhỏ vẫn ngồi yên trên ghế, ánh đèn trong phòng bắt đầu chập chờn không rõ lý do.
Tôi không quay đầu lại, quát: “Đừng nghịch công tắc, tốn điện!”
Đèn lập tức ngừng nhấp nháy.
Rất nhanh, một bát mì thơm phức được dọn ra. Trứng rán vàng ươm, nước súp cà chua đỏ au, hành hoa xanh mướt, tôi dám nói, món này đủ chuẩn lên tạp chí ẩm thực.
Tôi đặt bát xuống trước mặt nó một tiếng “cạch”, đũa nhét vào tay lạnh ngắt của nó: “Ăn nhanh đi, ăn xong ngủ sớm, trẻ con thức khuya không cao đâu.”
Nó không động đậy, chỉ ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt lộ ra vẻ mơ hồ và… kinh hãi mà tôi không hiểu nổi?
Tôi ghét nhất là trẻ con bị đói.
“Sao không ăn? Sợ nóng à? Để dì thổi cho.”
Vừa nói, tôi vừa múc một muỗng mì, thổi thổi, rồi đưa đến sát miệng nó: “A— há miệng nào.”
Thân thể cậu bé chợt cứng đờ, dường như muốn né tránh, nhưng bị ánh mắt đầy tình mẫu tử của tôi khóa chặt.
Nó cứng ngắc mấy giây, cuối cùng vẫn máy móc há miệng ra.
Tôi hài lòng đút mì cho nó.
“Ngon không?” Tôi háo hức hỏi.
Nó không trả lời, yết hầu bé xíu chuyển động, thật sự nuốt xuống rồi.
Tôi phấn khởi hẳn lên, muỗng này tiếp muỗng kia, nửa bát mì rất nhanh đã vào bụng.
Sắc mặt nó dường như còn hồng hào hơn một chút.
Tôi vuốt đầu nó đầy mãn nguyện: “Ngoan lắm. Con tên gì?”
Nó nhìn tôi, cái miệng nhỏ nhúc nhích, phát ra một tiếng sàn sạt kỳ quái: “…Tiểu…Triết…”
“Tiểu Triết? Tên hay đấy.” Tôi đẩy nốt nửa bát còn lại cho nó, “Tự ăn hết nhé, dì đi dọn vệ sinh. Nhớ đấy, sau này không được trèo tủ lạnh nữa!”
Tôi cầm chổi lông gà, hiên ngang đi lên tầng hai.
Chủ nhà họ Thẩm, tên Thẩm Thanh Châu, lúc phỏng vấn có gọi video. Là một người đàn ông đẹp đến quá mức, tiếc là sắc mặt cũng chẳng khá hơn Tiểu Triết là bao, trông bệnh tật yếu ớt.
Anh ta nói mình thường xuyên đi công tác, trong nhà chỉ có vài “người thân không mấy nghe lời”, bảo tôi cố gắng nhẫn nại.
Giờ xem ra, mấy người thân này không chỉ không nghe lời, mà còn thiếu thốn cả tình thương lẫn đức hạnh.
Cuối hành lang tầng hai, có một cánh cửa đóng chặt, khe cửa khe khẽ truyền ra tiếng khóc nức nở.
Tôi giật mình.
Trời ạ, còn một đứa nữa.
2
Tôi lần theo tiếng khóc, đi tới trước cánh cửa ấy.
Cửa không khóa, tôi nhẹ nhàng đẩy một cái là mở ra.
Bên trong tối om, một mùi ẩm mốc pha lẫn với hương thơm khó tả xộc lên khiến tôi nhăn mày lại.
Rèm cửa kéo chặt kín mít, một bóng dáng thiếu nữ mặc váy trắng ngồi quay lưng về phía tôi trước bàn trang điểm, bờ vai run run.
“Hu hu hu… Tại sao… tại sao không nhìn em một lần…”
Tôi vừa nghe, liền hiểu ra.
Đây là thiếu nữ tuổi dậy thì tương tư, vì tình mà khổ rồi.
Tôi đi tới, vỗ nhẹ vai cô ấy: “Cô gái, đừng khóc nữa.”
Cô ấy cứng người lại, tiếng khóc ngừng bặt.
Nhiệt độ trong phòng hình như tụt xuống mấy độ.
Cô ấy từ từ, từ từ quay đầu lại.
Một gương mặt cũng trắng bệch, dưới mắt là quầng thâm xanh đen rõ rệt, mái tóc dài xõa ra che mất nửa khuôn mặt.
“Chị là ai?” Giọng nói của cô ấy mỏng manh, lơ lửng, như máy ghi âm sắp hết pin.
“Tôi là bảo mẫu mới đến, Lâm Vãn.” Tôi tự giới thiệu, rồi chỉ vào căn phòng bừa bộn, “Em là người thân mà ông chủ nói đúng không? Tên là gì?”
Cô ấy không nói, chỉ nhìn tôi, sau đó, một chai nước hoa trên bàn trang điểm bỗng từ từ bay lên.
Tôi phản xạ nhanh, đưa tay chụp lấy.
“Đừng ném đồ lung tung, lỡ trúng mấy chậu cây thì sao.” Tôi đặt chai nước hoa về chỗ cũ, vừa dặn dò vừa nói như có kinh nghiệm dày dạn, “Cô gái, tuy dì chưa từng yêu ai, nhưng dì biết, vì một người đàn ông mà sống dở chết dở thì không đáng. Nhìn con xem, nhốt mình trong phòng, khóc đến nỗi mặt mày trắng bệch, quầng thâm còn to hơn cả mắt, tóc thì rối như tổ quạ, đàn ông nào mà thích được?”
Thiếu nữ dường như bị tôi nói cho đơ người, ngẩn ngơ nhìn tôi.
“Nghe lời dì,” tôi cầm lấy chiếc lược trên bàn trang điểm, “mình chải tóc trước đã, người mà tươi tỉnh lên thì xui xẻo cũng sẽ tan.”
Nói rồi tôi bắt đầu chải mái tóc dài và rối của cô ấy.
Tóc lạnh ngắt, còn mang theo hơi ẩm.
“Tóc con phải gội đi, rối hết cả rồi.” Tôi vừa chải vừa lẩm bẩm, “Cái váy này tuy đẹp, nhưng lạnh thế này mặc vậy không sợ cóng chân à? Con gái phải giữ ấm, không là sau này già rồi bị viêm khớp đấy.”
Cô gái cứng ngắc suốt quá trình, để mặc tôi xoay sở.
Mãi đến khi tôi vất vả chải xong tóc cho cô ấy, cô ấy mới u uất mở miệng: “…Tô Niệm.”
“Tô Niệm? Cũng hay.” Tôi đặt lược xuống, kéo rèm cửa nặng nề ra.
Ánh trăng chiếu vào, soi rõ gương mặt trắng bệch đến quá mức của cô ấy.
“Con xem, con đẹp thế này, chịu khó chỉnh tề lại chắc chắn là đại mỹ nhân.” Tôi động viên cô ấy, “Đừng vì một người không đáng mà buồn. Đi nào, dì nấu cho con cốc sữa nóng, uống xong ngủ một giấc ngon lành, ngày mai lại là ngày mới.”
Tôi kéo tay cô ấy, lạnh buốt, đưa cô ấy ra khỏi phòng.
Xuống dưới lầu, Tiểu Triết đã ăn xong mì, đang ngồi ngoan ngoãn ở đó, thấy chúng tôi xuống, đôi mắt đen láy chớp chớp.
Tôi để Tô Niệm ngồi cạnh Tiểu Triết, quay vào bếp hâm sữa.
Khi tôi bưng hai ly sữa nóng quay lại, thì phát hiện bầu không khí trong phòng ăn có chút kỳ quái.
Tiểu Triết và Tô Niệm ngồi đối diện nhau, không ai nói gì. Nhưng không khí xung quanh họ như đang tóe lửa vô hình. Hộp khăn giấy trên bàn, khẽ run rẩy.
Tôi đưa mỗi người một ly sữa: “Sao thế? Cãi nhau à? Tiểu Triết là em trai, Tô Niệm con là chị, phải nhường nó một chút.”
Tô Niệm cầm lấy ly sữa, không nói gì.
Tiểu Triết nhìn tôi một cái, cũng lặng lẽ nâng ly.
Nhìn hai đứa trẻ có vấn đề này, tôi bỗng dâng lên một cảm giác trách nhiệm của một nhà giáo.
Xem ra công việc mười vạn một tháng này, không chỉ làm nội trợ, còn phải kiêm luôn tư vấn tâm lý.
Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm, định làm một bữa sáng phong phú để bồi bổ cho hai đứa nhỏ suy dinh dưỡng này.
Vừa vào bếp, đã thấy một bóng dáng cao lớn đang quay lưng đứng trước tủ lạnh.
Là ông chủ Thẩm Thanh Châu.
Anh ta mặc áo ngủ lụa đen, dáng người gầy gò, tóc dài ngang eo, còn dài hơn cả Tô Niệm.
“Chào buổi sáng, anh Thẩm.” Tôi chào hỏi, “Anh về khi nào vậy?”
Anh ta chậm rãi quay người lại.
Gương mặt ấy, trong ánh sáng yếu ớt buổi sớm, đẹp đến không giống người sống, nhưng cũng trắng bệch đến không giống người bình thường.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm, như hai giếng cổ không thấy đáy.
“Cô… chưa đi?” Giọng anh ta còn lạnh hơn cả Tiểu Triết và Tô Niệm cộng lại.
“Đi? Tôi đi đâu được?” Tôi ngớ ra, “Tôi mới nhận việc ngày đầu tiên mà.”
Anh ta im lặng.
Tôi bước tới trước tủ lạnh, định lấy nguyên liệu nấu ăn, nhưng anh ta đứng chắn không nhúc nhích.
“Anh Thẩm, phiền anh tránh một chút, tôi làm bữa sáng.”
Anh ta vẫn không nhúc nhích, chỉ dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi, không khí xung quanh dường như lại bắt đầu lạnh đi.
Tôi thở dài.
Lại thêm một người.
Cả nhà này, sao người nào cũng kỳ lạ vậy?
Tôi đưa tay, trực tiếp đẩy anh ta sang bên.
“Anh Thẩm, anh cũng bị hạ đường huyết à? Sao mặt mày kém sắc thế.” Tôi vừa tìm trứng vừa nói, “Tôi làm thêm phần nữa, anh cũng ăn chút đi. Người là sắt, cơm là thép, đàn ông mà không ăn uống đàng hoàng cũng lăn quay ra như thường.”
Tôi cảm nhận rõ ánh nhìn phía sau gần như muốn đốt thủng lưng tôi.
Nhưng tôi không quan tâm.
Chỉ cần tiền trả đủ, ông chủ cũng có thể dạy như dạy con.