Tôi Uống Nhầm Thuốc Của Chồng

Chương 3



[Nam chính có ý gì đây? Rõ ràng là nhờ nữ chính anh ta mới giữ được sự trong trắng, dựa vào cái gì mà mắng nữ chính lo chuyện bao đồng?] [Cái tên nam chính không biết điều này, nếu không phải vì thấy anh ta đẹp trai với lại biết giữ mình thì ai thèm chọn làm nam chính chứ!] [Lại còn dám làm nữ chính bảo bối của tôi khóc đến đỏ cả mắt, nam chính c.h.ế.t tiệt, không bằng cầm thú!]

Tôi nhướng mày, ra là đám bão bình luận này ngoại trừ Tô Duyệt ra, còn lại thì tấn công không chừa một ai à?

Nghĩ vậy, tâm trạng tôi cũng thấy dễ chịu hơn nhiều.

11

Sau khi trao đổi với đàn em, cô ấy khuyên tôi nên chủ động bàn bạc ly hôn với Phong Duật, dù hai người không có con cái, nhưng tài sản đứng tên cả hai rất nhiều, đặc biệt là những công ty tôi đầu tư trong mấy năm gần đây, lợi nhuận thu về rất khả quan.

Nếu vội vã ly hôn, phần chia tài sản có khả năng sẽ bất lợi cho tôi.

Tôi gật đầu hiểu ý, định về nhà suy nghĩ thêm. Nhưng đang đứng dậy định đi thì bị đàn em túm lại.

“Đàn chị, đã bao lâu rồi chị em mình không gặp nhau, đi ăn bữa cơm đi chị.”

Tình xưa nghĩa cũ, chẳng có lý do gì để từ chối, thế là cô ấy gọi thêm anh chàng thực tập sinh đẹp trai kia, ba người chúng tôi vừa nói vừa cười rời khỏi văn phòng.

Trên đường đi, đàn em khoác tay tôi, thì thầm phàn nàn cậu thực tập sinh này là một tên nói nhiều, kết quả bị đương sự nghe thấy, hai người họ vừa đi vừa cãi nhau chí ch.óe.

Tôi đang cảm thán tình duyên của đàn em đến không ngăn nổi, thì bất chợt chạm ánh mắt với một nam một nữ đang đứng bên kia đường.

Thấy tôi dừng bước, đàn em cũng quay đầu nhìn về hướng mắt tôi đang nhìn.

“Đàn chị, đó không phải chồng chị sao?”

Tôi lặng lẽ gật đầu.

“Thế người cạnh anh ấy là ai?”

Lần này chẳng đợi tôi gật đầu, cô đàn em đã cướp lời đáp:

“Ồ! Em biết rồi. Cô ta chính là lý do chị đòi ly hôn chứ gì!”

12

Nhìn từ xa, Phong Duật và Tô Duyệt trông quả thực rất xứng đôi.

Nhưng ngay giây sau đó, một nỗi nghi hoặc sâu sắc hơn chợt thoáng qua.

Rõ ràng trước khi những dòng bão bình luận kia xuất hiện, tôi chưa bao giờ nghi ngờ giữa họ có chuyện gì cả.

Dù Phong Duật ba năm nay không hề đụng vào người tôi, tôi vẫn tôn trọng ý muốn của anh.

Thế nhưng kể từ đêm đó nhìn thấy bão bình luận, tôi không chỉ nghi ngờ mối quan hệ giữa Phong Duật và Tô Duyệt, mà thậm chí còn làm theo đúng những gì bão bình luận mong muốn, bắt tay vào chuẩn bị ly hôn.

Quan trọng nhất là, tại sao những dòng bão bình luận này chỉ mình tôi nhìn thấy?

Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, có lẽ chuyện này không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Thấy đèn xanh sang đường đã bật, Phong Duật và Tô Duyệt cùng bước qua dòng người tiến về phía tôi.

Tôi tự ép mình không được để bão bình luận ảnh hưởng, không được phụ thuộc vào những lời bàn tán.

Mà phải tin vào cảm nhận chân thực nhất trong lòng mình.

Khi tôi nhìn về phía Phong Duật và Tô Duyệt lần nữa, lần đầu tiên tôi không bỏ lỡ những cảm xúc đang cuộn trào trong mắt họ.

13

Không phải, việc Phong Duật lộ ra ánh mắt thích tôi, tôi còn có thể hiểu được, dù sao cũng là vợ chồng hợp pháp mà.

Nhưng tại sao Tô Duyệt lại lộ ra ánh mắt kiểu đó hả trời???

14

Nhớ lại chuyện mình vừa mới trêu chọc Phong Duật ở bệnh viện, biết đâu gã đàn ông này tới để tính sổ với mình.

Chuồn là thượng sách!

Tôi nghiêng người thì thầm vào tai đàn em, bảo em ấy dù thế nào cũng phải giữ chân hai người bên kia đường lại giúp tôi.

Đàn em đưa cho tôi một ánh mắt đầy tin tưởng.

Thế là dưới ánh mắt của Phong Duật và Tô Duyệt, tôi trực tiếp… Chạy mất dép!

Mặc cho họ có gọi thế nào, tôi cũng chẳng dám quay đầu lại.

Thấy đã chạy đủ xa, tôi tiện tay bắt một chiếc taxi đi thẳng tới nhà cô bạn thân.

Thuốc là nó mua, biết đâu nguồn gốc lại nằm ở chính nó.

15

Thấy người tới là tôi, gương mặt cô bạn hiện rõ vẻ chột dạ.

“Ối bạn hiền, sao… Sao cậu lại tới đây?”

“Tớ không tới được à?”

“Tuần trước chẳng phải cậu còn nói nhớ tớ, muốn tớ dọn tới ở cùng sao?”

Cô bạn nghe xong thì mắt nhìn đi chỗ khác, dường như đang vắt óc tìm lý do bịp bợm tôi.

Tôi giơ tay choàng lấy vai nó.

“Diễn xuất kém quá rồi đấy,”

“Khai thật đi, tại sao lại bỏ t.h.u.ố.c?”

Cô bạn cố giãy ra khỏi tay tôi.

“Thuốc… Thuốc gì chứ? Tớ không biết…”

Tôi khẽ dùng lực, cô bạn không chạy thoát được, lại quay về trong lòng tôi.

“Được rồi. Tớ khai hết!”

16

Dựa theo màn tự thú kiểu ‘bể chậu hoa cũng không tiếc’ của cô bạn, cuối cùng tôi cũng biết được đầu đuôi sự việc.

“Cậu không biết thôi, thật ra anh tớ đã thầm thương cậu từ lâu rồi.”

“Hồi đó cậu bảo muốn kết hôn, anh ấy biết tin thì suýt chút nữa là vui đến điên lên.”

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...