Tra Nam Phá Sản

Chương 3



“Cô Hứa.” tôi nói rõ ràng từng chữ, “thứ nhất, đừng gọi tôi là ‘chị’, chúng ta không thân đến mức đó. Thứ hai, cô nói đó là tiền vay, vậy xin đưa ra giấy vay nợ. Trên đó có chữ ký của Cố Trình không, có ghi rõ thời hạn trả và lãi suất không? Nếu không có, thì theo pháp luật, khoản tiền đó sẽ được xác định là tặng cho. Mà trong thời kỳ hôn nhân, Cố Trình không có quyền đem tài sản chung của chúng tôi tặng không cho cô.”

Đầu dây bên kia rơi vào im lặng tuyệt đối. Tôi thậm chí còn nghe rõ hơi thở của cô ta đột ngột dồn dập.

Tôi tiếp tục, giọng vẫn bình thản:

“Thứ ba, tôi không quan tâm số tiền đó cô dùng để chữa bệnh cho mẹ hay đi mua Hermès.”

“Điều đó không thay đổi bản chất nó là khoản tiền có được trái pháp luật.”

“Trong thư của luật sư tôi, đã viết rất rõ ràng.”

“Trong vòng ba ngày, cô phải hoàn trả đủ ba trăm vạn tiền gốc, cùng toàn bộ tiền lãi tính theo lãi suất vay ngân hàng cùng kỳ, chuyển vào tài khoản chỉ định.”

“Nếu không, chúng tôi sẽ trực tiếp khởi kiện ra tòa.”

“Đến lúc đó, thứ cô nhận được không phải là thư luật sư, mà là giấy triệu tập của tòa án.”

Giọng tôi không cao, nhưng từng chữ đều lạnh như dao, cắt nát lớp vỏ giả đáng thương của cô ta.

“Không… không phải như vậy…”

Giọng Hứa Vi cuối cùng cũng lộ ra sự hoảng loạn thật sự.

“Từ Nhiên! Sao cô có thể đối xử với tôi như vậy!”

Âm điệu của cô ta đột ngột cao vút, trở nên chói tai.

“Người anh Trình yêu là tôi! Anh ấy cưới cô chỉ vì liên hôn thương mại!”

“Ba năm nay, trong lòng anh ấy chỉ có tôi!”

“Cô chiếm vị trí bà Cố lâu như vậy, cũng nên đủ rồi!”

“Ba trăm vạn đó là anh ấy tự nguyện cho tôi, coi như bù đắp! Cô dựa vào cái gì mà đòi lại!”

Cuối cùng cô ta cũng lộ nguyên hình.

Tham lam, ngang ngược, và ngu ngốc.

“Dựa vào cái gì?” Tôi bật cười.

“Dựa vào việc tôi là vợ hợp pháp của Cố Trình.”

“Dựa vào việc trong hai mươi triệu tài sản sau hôn nhân, có một nửa là của tôi.”

“Dựa vào việc pháp luật đứng về phía tôi.”

“Hứa Vi, cô nhớ cho kỹ.”

“Thứ không thuộc về mình, đã cầm thì phải nhả ra.”

“Một đồng cũng không được thiếu.”

“Cô…”

Hứa Vi nghẹn lời, chỉ còn tiếng thở gấp vì tức giận.

“Từ Nhiên, cô cứ chờ đấy! Anh Trình sẽ không tha cho cô đâu!”

Cô ta ném lại một câu đe dọa rồi cúp máy.

Tôi nhìn màn hình điện thoại, bình tĩnh nhấn lưu bản ghi âm, sau đó gửi toàn bộ file ghi âm cùng số điện thoại kia cho luật sư Chu.

“Hứa Vi gọi điện, đã thừa nhận nhận tiền và có hành vi đe dọa.”

Luật sư Chu phản hồi rất nhanh:

“Rất tốt, lại thêm một chứng cứ có lợi.”

“Cô ta bắt đầu hoảng, chứng tỏ hướng đi của chúng ta hoàn toàn đúng.”

“Tiếp theo, chờ xem cô ta có trả tiền hay không.”

Tôi đặt điện thoại xuống, lòng không còn chút dao động.

Hứa Vi phát điên, Cố Trình bám riết… tất cả đều không còn đủ sức làm tổn thương tôi nữa.

Ngược lại, chúng chỉ trở thành những lưỡi dao, từng chút từng chút đâm ngược về phía họ.

Trận này, tôi thắng chắc rồi.

9

Những ngày sau đó trôi qua trong nhịp điệu bình lặng mà bận rộn.

Cố Trình không còn xuất hiện quấy rối.

Hứa Vi cũng không gọi lại.

Giống như hai người họ đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.

Nhưng tôi biết, đó chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão.

Họ chắc chắn đang âm thầm tính toán, chuẩn bị cho bước đi tiếp theo.

Chỉ là tôi không còn bận tâm nữa.

Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.

Tôi dồn toàn bộ tâm trí vào công việc thiết kế.

Bộ sưu tập “Phoenix” được tôi chỉnh sửa, hoàn thiện đến bước cuối cùng, rồi đăng tải lên trang cá nhân mới của mình.

Tôi không đặt quá nhiều kỳ vọng.

Giới thiết kế cạnh tranh khốc liệt, người mới xuất hiện không ngừng. Tôi đã bỏ bê ba năm, muốn bắt đầu lại, đâu phải chuyện dễ dàng.

Chỉ coi như… cho bản thân thêm một lần cố gắng vì ước mơ.

Vừa hoàn tất, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư Chu.

“Từ Nhiên, báo cho cô một tin khá thú vị.”

Giọng cô ấy mang theo chút hứng thú xem kịch.

“Nhà họ Cố bây giờ… loạn như một nồi cháo.”

“Vậy à?” Tôi nhướn mày.

“Tôi có một người bạn làm pháp chế trong công ty của Cố Chính Hoành.”

“Nghe nói hôm qua ông ta đứng trong phòng chủ tịch, chỉ thẳng vào mặt Cố Trình mà mắng suốt cả tiếng đồng hồ.”

“Nào là ‘đồ ngu’, ‘bị đàn bà xoay như chong chóng’.”

“Còn nói nếu chuyện này ảnh hưởng đến giá cổ phiếu công ty, thì sẽ đuổi thẳng khỏi công ty, một đồng thừa kế cũng đừng hòng.”

Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh đó.

Cố Chính Hoành nổi giận đùng đùng, còn Cố Trình thì mặt cắt không còn giọt máu.

“Mẹ anh ta thì sao?” Tôi hỏi.

“Còn đặc sắc hơn.” Luật sư Chu cười nhẹ.

“Năm triệu bà ta nhận được chắc đem đi đầu tư gì đó rồi, giờ không rút ra được.”

“Đang gọi khắp nơi vay tiền từ mấy bà bạn giàu có.”

“Nhưng không ai chịu cho vay.”

“Từng được nâng như trứng, giờ tường đổ thì ai cũng tránh, lòng người đúng là lạnh.”

Nghe những chuyện đó, tôi không cảm thấy hả hê.

Chỉ thấy… có chút chua chát.

Đó chính là gia đình mà tôi từng dốc hết sức để cố gắng hòa nhập.

Một nơi đầy rẫy toan tính, lạnh lẽo và trao đổi lợi ích, không hề có lấy một chút ấm áp nào.

Rời khỏi đó, có lẽ là quyết định đúng đắn nhất mà tôi từng đưa ra trong cuộc đời này.

“Hứa Vi thì sao? Có động tĩnh gì chưa?” tôi hỏi.

“Chưa.” Luật sư Chu đáp. “Thời hạn ba ngày sẽ kết thúc vào ngày mai.”

“Nếu đến trước năm giờ chiều mai mà tiền vẫn chưa vào tài khoản, tôi sẽ chính thức nộp hồ sơ khởi kiện lên tòa.”

“Lúc đó, cô ta sẽ trở thành bị đơn với tội danh ‘chiếm hữu tài sản không hợp pháp’.”

“Được, vất vả cho chị rồi.”

“Không vất vả, vụ này… đánh khá thú vị.”

Cúp máy, tôi xoa nhẹ thái dương đang hơi căng. Mở hộp thư điện tử, định xử lý vài email rác thì một email mới bất ngờ hiện lên.

Tên người gửi khiến tim tôi khựng lại một nhịp.

“Maison Rêve.”

“Ngôi nhà của giấc mơ.”

Một trong những thương hiệu trang sức xa xỉ hàng đầu nước Pháp, nổi tiếng với ý tưởng sáng tạo bay bổng và kỹ nghệ chế tác đỉnh cao, là thánh đường trong lòng mọi nhà thiết kế trang sức.

Tay tôi khẽ run lên khi mở email.

Nội dung hoàn toàn bằng tiếng Anh, văn phong trang trọng và lịch sự:

“Kính gửi nhà thiết kế Phoenix,”

“Chúng tôi là bộ phận phát triển nhà thiết kế trẻ khu vực châu Á – Thái Bình Dương của Maison Rêve.”

“Chúng tôi đã xem bộ sưu tập mới nhất của bạn — ‘Phoenix’ — trên nền tảng Behance.”

“Ý tưởng thiết kế cùng sức sống và chiều sâu câu chuyện trong tác phẩm của bạn đã gây ấn tượng mạnh với chúng tôi.”

“Chúng tôi nhận thấy phong cách của bạn rất phù hợp với hướng đi mà thương hiệu đang tìm kiếm — một làn sóng sáng tạo mới từ phương Đông.”

“Không biết bạn có thể sắp xếp một buổi họp trực tuyến với chúng tôi không?”

“Chúng tôi rất mong được trao đổi sâu hơn với bạn về khả năng hợp tác cho bộ sưu tập ‘Phoenix’.”

Cuối thư là chữ ký của giám đốc bộ phận, một cái tên người Pháp.

Tôi đọc đi đọc lại email đó không dưới mười lần.

Từng câu chữ như những viên kim cương sáng lấp lánh, gõ vào tim tôi.

Niềm vui và sự kích động dâng lên như sóng lớn, cuốn trôi tất cả.

Thiết kế của tôi… đã được nhìn thấy.

Được chính thương hiệu mà tôi ngưỡng mộ nhìn thấy.

Ba năm dồn nén, ấm ức, không cam lòng… dường như đều tìm được lối thoát trong khoảnh khắc này.

Mắt tôi hơi ươn ướt.

Tôi ngẩng đầu nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ, hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm cả chân trời thành một màu vàng rực rỡ.

Tôi biết, thế giới của tôi… đã sáng rồi.

Ánh sáng thuộc về tôi, cuối cùng cũng đến.

Tôi hít sâu một hơi, bình ổn lại cảm xúc, rồi ngồi xuống trước máy tính, bắt đầu trả lời email:

“Kính gửi ngài Giám đốc,”

“Xin chân thành cảm ơn sự ghi nhận và ưu ái của ngài.”

“Tôi luôn sẵn sàng.”

10

Buổi họp trực tuyến với Maison Rêve được hẹn vào chiều hai ngày sau.

Trong hai ngày đó, tôi điều chỉnh trạng thái của mình đến mức tốt nhất, chuẩn bị kỹ lưỡng cho buổi gặp.

Tôi tổng hợp toàn bộ ý tưởng thiết kế, lựa chọn chất liệu, điểm khó trong chế tác của từng sản phẩm trong bộ “Phoenix” thành một tài liệu tiếng Anh chi tiết.

Không chỉ vậy, tôi còn xây dựng cho cả bộ sưu tập một nền tảng câu chuyện hoàn chỉnh.

Đó không chỉ là một bộ trang sức.

Đó là một sử thi về hủy diệt, phản kháng và tái sinh.

Là sử thi của chính tôi.

Ngày họp, tôi trang điểm nhẹ nhàng nhưng sắc sảo, mặc một chiếc sơ mi lụa trắng cắt may vừa vặn.

Tôi ngồi trước bàn vẽ, phía sau là cửa kính lớn tràn ngập ánh nắng, không gian sạch sẽ, sáng sủa và đầy sức sống.

Khi video kết nối, tôi nhìn thấy phía bên kia màn hình là Pierre, giám đốc thiết kế khu vực châu Á – Thái Bình Dương của Maison Rêve, một người đàn ông Pháp trung niên đầy khí chất, ánh mắt sắc sảo và khó tính. Bên cạnh ông còn có hai thành viên cấp cao trong đội ngũ.

Tôi không hề căng thẳng.

Tôi mỉm cười, dùng tiếng Anh lưu loát chào họ:

“Good afternoon, Mr. Pierre, I’m Phoenix.”

Trong suốt một giờ sau đó, tôi trình bày toàn bộ thiết kế của mình một cách rõ ràng, mạch lạc và đầy nhiệt huyết.

Từ hình tượng phượng hoàng tái sinh trong thần thoại phương Đông, đến biểu tượng hồi sinh từ tro tàn trong văn hóa phương Tây, tôi dung hòa hai hệ thống biểu tượng hoàn toàn khác biệt ấy thành một chỉnh thể hoàn mỹ.

Tôi giải thích từng chi tiết, từng đường nét, và ý nghĩa phía sau chúng, cũng như thông điệp mà tôi muốn gửi đến tất cả phụ nữ thông qua bộ sưu tập này.

Một sức mạnh không khuất phục, dám bước qua đổ vỡ để tái sinh.

Bên kia màn hình, từ ánh mắt dò xét ban đầu, họ dần trở nên tập trung, rồi chuyển thành kinh ngạc và tán thưởng.

Ánh sáng trong mắt họ ngày càng rõ rệt.

Khi tôi kết thúc phần trình bày cuối cùng với tác phẩm “Nước mắt tro tàn”, Pierre là người đầu tiên vỗ tay.

“Thật xuất sắc, cô Phoenix.”

Giọng của ông ấy tràn đầy sự tán thưởng chân thành.

“Tài năng của cô, vượt xa những gì chúng tôi tưởng tượng.”

“Linh hồn mà cô thổi vào ‘Phoenix’, chính là điều mà thương hiệu của chúng tôi vẫn luôn tìm kiếm.”

“Chúng tôi… rất mong được sở hữu nó.”

Trái tim tôi, vào khoảnh khắc đó, cuối cùng cũng lắng xuống.

Niềm vui to lớn như dòng nước ấm, nhẹ nhàng nâng tôi lên.

“Cảm ơn sự công nhận của ngài.” Tôi mỉm cười đáp lại.

“Vậy thì,” ông Pierre hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt nhìn tôi đầy chắc chắn, “chúng tôi xin chính thức gửi lời mời hợp tác đến cô.”

“Chúng tôi mong muốn mua đứt toàn bộ bản quyền của bộ sưu tập ‘Phoenix’.”

“Đồng thời, chúng tôi hy vọng cô có thể trở thành nhà thiết kế khách mời của dự án, đến làm việc tại trụ sở Paris trong ba tháng, cùng chúng tôi hoàn thiện sản phẩm cuối cùng.”

“Tất nhiên, chúng tôi sẽ cung cấp cho cô mức thù lao cao nhất trong ngành, cùng nguồn tài nguyên sáng tạo hàng đầu.”

Mua đứt bản quyền. Nhà thiết kế khách mời. Trụ sở Paris. Ba tháng.

Mỗi một từ, đều như sấm nổ trong đầu tôi.

Đây là cơ hội mà trước kia tôi thậm chí còn không dám mơ tới.

Vậy mà giờ đây, nó lại chân thực đến mức có thể chạm vào.

Khóe mắt tôi hơi nóng lên, nhưng tôi vẫn giữ vững nụ cười chuyên nghiệp.

“Tôi rất vinh dự.”

“Các chi tiết hợp tác cụ thể, chúng ta có thể trao đổi thêm qua email.”

“Rất mong được hợp tác với cô, cô Phoenix.”

“Tôi cũng vậy, thưa ngài Pierre.”

Cuộc họp kết thúc.

Tôi nhìn màn hình đã tối đi, thật lâu không nhúc nhích.

Một lúc sau, tôi mới đứng dậy, bước đến trước cửa sổ kính.

Nhìn đường chân trời rộng lớn của thành phố trải dài trước mắt.

Tôi chậm rãi thở ra hơi thở mà mình đã kìm nén suốt bấy lâu.

Từ Nhiên.

Mày làm được rồi.

Thật sự… làm được rồi.

Điện thoại lúc này vang lên, là luật sư Chu.

“Từ Nhiên, vừa rồi Cố Chính Hoành có liên hệ với tôi.” Giọng cô ấy hơi nghiêm lại.

“Ông ta muốn nói chuyện với cô.”

“Nói chuyện gì?”

“Ông ta muốn hòa giải.”

Luật sư Chu tiếp lời: “Ông ta đề nghị cho cô một căn hộ ba phòng trong nội thành, thêm một chiếc xe, ngoài ra còn bồi thường năm trăm vạn tiền mặt.”

“Điều kiện là cô phải lập tức rút đơn kiện, đồng thời ký thỏa thuận bảo mật, đảm bảo từ nay về sau không được nhắc đến bất kỳ mối quan hệ nào giữa cô và nhà họ Cố.”

Nghe xong điều kiện đó, tôi bật cười.

Nếu là một tiếng trước, có lẽ tôi còn dao động một chút.

Nhưng bây giờ…

Trong mắt tôi, nó chẳng đáng một xu.

Một căn nhà, một chiếc xe, năm trăm vạn…

Muốn dùng chừng đó để mua đứt lòng tự trọng và cả nửa đời sau của tôi sao?

“Chị.” Tôi nói, giọng bình tĩnh rõ ràng.

“Chị giúp tôi trả lời ông ta.”

“Nhà, xe, tiền… tôi tự mình sẽ có.”

“Hơn nữa, còn nhiều hơn những gì ông ta đưa.”

“Tôi không cần bố thí.”

“Thứ tôi muốn, là công bằng do pháp luật trả lại.”

“Tôi muốn Cố Trình phải trả giá cho tất cả những gì anh ta đã làm.”

“Tôi muốn anh ta tay trắng ra đi.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi tôi nghe thấy tiếng cười rất khẽ của luật sư Chu.

“Được.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Từ Nhiên, cô… thật sự khác rồi.”

Đúng vậy.

Tôi đã khác rồi.

Từ khoảnh khắc tôi hắt ly rượu đó đi.

Từ khoảnh khắc tôi vẽ xong con phượng hoàng ấy.

Từ khoảnh khắc tôi được Maison Rêve công nhận.

Cuộc đời tôi đã lật sang một trang hoàn toàn mới.

Còn Cố Trình và gia đình anh ta, chỉ là trang cũ… bị tôi thẳng tay xé bỏ.

11

Thời hạn ba ngày của Hứa Vi đã hết.

Tài khoản mà tôi chỉ định vẫn trống rỗng.

Không có một đồng nào được chuyển vào.

Kết quả này, tôi đã sớm đoán được.

Đúng năm giờ lẻ một phút chiều hôm đó, luật sư Chu nộp toàn bộ hồ sơ khởi kiện Hứa Vi với tội danh “chiếm hữu tài sản không hợp pháp” lên tòa án.

Bao gồm toàn bộ lịch sử chuyển khoản của Cố Trình, cùng đoạn ghi âm cuộc gọi giữa tôi và cô ta.

Chuỗi chứng cứ đầy đủ, sự thật rõ ràng.

Tòa án lập tức thụ lý vụ án.

Tiếp theo…

Chỉ còn chờ Hứa Vi nhận được giấy triệu tập.

Tôi gần như có thể tưởng tượng ra gương mặt thất thần của cô ta khi nhận được giấy triệu tập.

Tôi vốn nghĩ cô ta sẽ lại gọi đến, tiếp tục khóc lóc hoặc chửi rủa thêm một trận nữa.

Nhưng không.

Cô ta như bốc hơi khỏi thế giới này, điện thoại không liên lạc được, tin nhắn không trả lời, ngay cả vòng bạn bè — nơi cô ta thích khoe mẽ nhất — cũng ngừng cập nhật.

Ngược lại, Cố Trình lại bắt đầu tìm cách liên lạc với tôi. Không biết anh ta kiếm đâu ra số mới của tôi, nhưng lần này, tin nhắn không còn là gào thét hay giận dữ nữa, mà đầy rẫy sự hạ mình và cầu xin.

“Nhiên Nhiên, anh biết anh sai rồi.”

“Thật sự biết sai rồi.”

“Em cho anh thêm một cơ hội được không?”

“Vì sao em lại kiện Vi Vi? Cô ấy vô tội, cô ấy không biết gì cả.”

“Số tiền đó là anh chủ động đưa, không liên quan đến cô ấy.”

“Em rút đơn đi được không? Em muốn gì anh cũng cho em.”

“Anh xin em… đừng hủy hoại cô ấy.”

Tôi nhìn những dòng tin nhắn đó, chỉ thấy buồn nôn.

Đến tận lúc này, thứ anh ta quan tâm nhất vẫn là “bạch nguyệt quang” của mình, sợ cô ta bị tổn thương dù chỉ một chút.

Còn những uất ức tôi đã chịu suốt ba năm, anh ta chưa từng thật sự để tâm.

Tôi không trả lời bất kỳ tin nhắn nào, trực tiếp chặn luôn số mới của anh ta.

Ngày hôm sau, một tin tức còn lớn hơn nổ tung trong cái vòng quan hệ của họ.

Luật sư Chu chính thức nộp đơn ly hôn giữa tôi và Cố Trình lên tòa án, kèm theo bản thỏa thuận trước hôn nhân đã được công chứng, toàn bộ kết quả điều tra tài sản sau hôn nhân của anh ta, cùng hai khoản chuyển tiền có dấu hiệu tẩu tán tài sản.

Yêu cầu của tôi rất rõ ràng:

Thứ nhất, phán quyết ly hôn.

Thứ hai, căn cứ điều khoản mười hai của thỏa thuận trước hôn nhân, yêu cầu Cố Trình với tư cách bên có lỗi phải tay trắng ra đi.

Thứ ba, yêu cầu mẹ của Cố Trình và Hứa Vi hoàn trả toàn bộ số tài sản đã bị chuyển dịch trái phép, tổng cộng tám trăm vạn.

Đơn kiện này giống như một quả bom nổ giữa trung tâm.

Lớp vỏ hào nhoáng của nhà họ Cố bị xé toạc trong nháy mắt.

Nghe nói hôm đó Cố Chính Hoành tức đến phát bệnh tim, phải nhập viện.

Còn Cố Trình thì hoàn toàn sụp đổ.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...