Tra Nam Rơi Xuống Trước

Chương 2



Trên xe cứu thương, nữ nhân viên thấy tôi im lặng không nói, bèn an ủi:

“Chị à, bây giờ y học phát triển lắm, người nhà chị nhất định sẽ không sao đâu!”

Tôi không lên tiếng, chỉ cách vài phút lại đặt tay lên tay Mạnh Uyên sờ thử nhiệt độ.

Sờ xong, trong lòng lại cáu kỉnh nghĩ:

Má, sao người này còn chưa lạnh hẳn vậy?

Nhân viên cấp cứu của bệnh viện đã chờ sẵn.

Sau khi vất vả chuyển người lên giường bệnh, y tá lập tức đẩy giường qua các phòng kiểm tra để chụp đủ loại phim.

Khó khăn lắm mới được đưa đến phòng mổ, y tá cầm giấy phẫu thuật ra:

“Cô Hạ, cô cần đi đóng tiền nhập viện và phí phẫu thuật cho người nhà.”

“Ngoài ra, theo phim CT vừa rồi, thương tích của anh Mạnh rất nặng.”

“Khi rơi xuống, hai khớp hông đập vào đá sắc. Chi dưới có giữ được hay không, hiện chúng tôi chưa chắc.”

“Tình hình nguy cấp, trong lúc mổ bác sĩ có thể phải tạm thời thay đổi phương án phẫu thuật.”

“Nếu chi dưới thật sự không giữ được…”

Cô y tá nhỏ nhìn tôi đầy thương cảm.

Tôi giật giật khóe miệng:

“Cứ cứu mạng trước.”

“Nếu thật sự không được thì cắt hai chân đi. Tôi ký.”

Ký xong cả xấp giấy thông báo phẫu thuật dày cộp, tôi bỗng nhớ ra một chuyện khác.

“Ngoài ra, nếu phải cắt cụt thì ‘cái chân thứ ba’ của chồng tôi còn giữ được không?”

Cô y tá nhỏ sững người:

“À… chuyện này, tôi chưa nghe bác sĩ nhắc tới. Để tôi đi hỏi giúp cô?”

Tôi chặn cô ấy lại:

“Không cần đâu. Nếu không được thì cắt hết luôn!”

Cô y tá nhỏ chấn động gật đầu, cầm giấy quay lại phòng mổ.

Thế nhưng một tiếng sau, đèn phòng mổ tắt.

Tin tốt: chồng tôi giữ được thân thể nguyên vẹn.

Tin xấu: ca mổ thất bại, người không còn nữa.

3

Bác sĩ nặng nề bước ra khỏi phòng mổ, bảo tôi nén đau thương.

Cô y tá sợ tôi quá đau buồn, dìu tôi ngồi xuống ghế bên cạnh.

Bác sĩ tháo khẩu trang, giải thích cặn kẽ với tôi:

“Nội tạng xuất huyết nặng, nhiều vị trí trên cơ thể bị gãy nát.”

“Quan trọng nhất là phần sau đầu vỡ hoàn toàn.”

Tôi hoàn hồn.

Chết rồi? Chết là tốt rồi!

“Bác sĩ, tôi muốn hiến xác chồng tôi, để anh ấy chết có giá trị hơn.”

Bác sĩ khó xử:

“Di thể bị tổn hại nghiêm trọng, không phù hợp tiêu chuẩn hiến tặng.”

“Hơn nữa, chúng tôi kiến nghị cô tốt nhất nên hỏa táng càng sớm càng tốt.”

Tôi gật đầu:

“Vậy phiền bác sĩ cho tôi số điện thoại của nhà hỏa táng địa phương.”

Y tá tìm ra một tấm danh thiếp:

“Chị à, bệnh viện có dịch vụ tang lễ trọn gói.”

“Hay trước tiên chúng ta đưa di thể anh ấy vào nhà xác? Đợi người thân trong nhà đến nhìn mặt lần cuối rồi hẵng đi hỏa táng?”

Tôi nghĩ một lúc, rồi gọi điện cho mẹ ruột của Mạnh Uyên.

Gọi liên tiếp ba cuộc, mẹ chồng tôi, Vương Hồng Hà, cuối cùng cũng nghe máy.

Vừa bắt máy bà ta đã mắng:

“Hạ Ninh, cô bị bệnh à!”

“Không nghe máy tức là tôi đang bận, không rảnh nghe. Cô cứ gọi liên tục, phiền không?”

Tôi bật loa ngoài, bác sĩ và y tá đều chấn động ra mặt.

“Mẹ, bên con xảy ra chút chuyện, muốn mẹ qua đây một chuyến…”

Không đợi tôi nói xong, mẹ chồng đã cắt ngang:

“Tôi rảnh đâu mà lo chuyện vớ vẩn của cô!”

“Làm con dâu mà còn dám vênh váo sai bảo mẹ chồng.”

“Cô còn lải nhải nữa, tôi bảo con trai tôi tát cô!”

Bị cúp máy, tôi đành soạn một đoạn tin nhắn dài gửi cho bà ta, nói rõ nguyên nhân sự việc.

Hệ thống chỉ trả về cho tôi một dấu chấm than thật to.

Bà ta chặn tôi rồi.

Tôi thở dài, hạ quyết tâm:

“Tôi muốn hỏa táng hôm nay.”

Tôi không mua hũ đựng tro cốt cho Mạnh Uyên.

Mà ngồi xe, xách túi đựng anh ta chạy thẳng ra biển.

Tôi rải tro cốt xuống vùng biển nơi anh ta nhảy bungee.

Cái kết này rất hợp với một người thích lãng mạn như anh ta.

Trở lại khách sạn, tôi gia hạn thêm vài ngày.

Dù sao chồng chết nhanh như lốc xoáy.

Tâm trạng lên xuống dữ dội của tôi thật sự cần thời gian để bình tĩnh lại.

Nào ngờ tôi vừa ngủ, bệnh viện đã gọi tới:

“Cô Hạ, phí phẫu thuật cô đóng cho anh Mạnh vẫn còn dư.”

“Cô Lâm đi cùng hiện đang nợ viện phí phẫu thuật. Không biết khi nào cô có thời gian đến bệnh viện xử lý?”

Tôi thuận miệng hỏi:

“Tình hình cô ta thế nào?”

Bác sĩ nói khá tường tận:

“Cô Lâm bị gãy đốt sống thắt lưng, chúng tôi đã làm phẫu thuật phục hồi.”

“Trong quá trình phẫu thuật phát hiện cô ấy có dấu hiệu sảy thai, chúng tôi đã tiến hành thủ thuật làm sạch buồng tử cung.”

“Nhìn chung khá thành công, nhưng dù sao cột sống thắt lưng là điểm chịu lực quan trọng của cơ thể. Sau này, cô ấy có thể không làm được công việc cường độ cao nữa, cần tĩnh dưỡng một thời gian.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, đứa bé mất là tốt rồi.

Nhưng nghĩ đến việc mình đã thiêu Mạnh Uyên thành tro rồi.

Dù đứa bé ấy có sinh ra, tài sản của anh ta cũng chưa chắc tới lượt đứa con riêng kia.

Trong lòng tôi lập tức khoan khoái hơn vài phần.

“Bác sĩ, chuyện là thế này, cô Lâm là nhân tình của chồng tôi.”

“Chồng tôi chết vì nhảy bungee cùng cô ta.”

“Tôi ứng trước phí nhập viện đã là tận tình tận nghĩa rồi.”

“Tôi đưa số điện thoại của mẹ chồng tôi cho bệnh viện, để xem ý bà cụ thế nào. Biết đâu mẹ chồng tôi có thông tin liên hệ của người nhà cô ta.”

Cúp máy, bình luận giữa không trung lại xuất hiện:

“Ôi, may mà nữ phụ không biết, đứa trẻ mẹ chồng cô ta đang chăm thật ra là con của Manh Manh.”

“Nữ phụ quá hiểm độc, vậy mà đốt thẳng họ Mạnh thành tro.”

“Không sao, chưa có báo cáo DNA cũng không vội. Chẳng phải nam phụ từng để lại cho Manh Manh một văn kiện kiểu di chúc sao!”

“Nam phụ liên lụy nữ chính của chúng ta bị thương, chết cũng đáng!”

“Mẹ chồng ác độc bao giờ mới ra tay đây, tiến độ chậm quá! Mau xử nữ phụ đi, tiền của nữ chính chúng ta, cô ta có tư cách gì mà động vào!”

Tôi đang đọc thì mẹ chồng gọi đến, bà ta gào khóc ầm ĩ:

“Hạ Ninh, đồ trời đánh!”

“Cô dám giấu tôi, con trai tôi chết rồi mà tôi còn không được gặp mặt lần cuối!”

“Nếu bệnh viện không gọi, nếu tôi không tìm Manh Manh xác nhận, cô còn định lừa tôi đến bao giờ!”

“Tất cả là tại cô! Cô cứ đòi chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy đó du lịch, lừa con trai tôi và Manh Manh nhảy bungee, cố ý hại hai đứa nó!”

“Cô quá độc ác! Tôi nói cho cô biết, cô hại chết con trai tôi, cô đừng mong sống yên!”

“Tôi sẽ kiện lên trung ương, tôi sẽ chỉnh chết cô! Tiền của con trai tôi, cô đừng hòng lấy một xu!”

Tôi mất kiên nhẫn ngoáy ngoáy tai:

“Mẹ, con ủng hộ mẹ. Trung ương chưa đủ đâu, mẹ phải kiện lên Cục Quản lý Vũ trụ.”

“À đúng rồi, con dâu tốt Lâm Manh Manh của mẹ còn nợ viện phí đấy, mẹ mau đi hỗ trợ đi.”

“Còn về tài sản thừa kế của Mạnh Uyên, với tư cách vợ hợp pháp của anh ta, chắc chắn con sẽ được chia nhiều hơn mẹ!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...