Trâm Ngọc Dưới Áo Tang
Chương 1
Ngày sinh thần của ta, vị hôn phu lại mặc một thân đồ tang đến gặp.
“Bán Hạ, tổ phụ vừa qua đời, ta không tiện ở lại lâu. Đây là cây trâm ngọc ta tự tay khắc cho nàng, nhớ giữ cẩn thận.”
Lúc đưa chiếc hộp qua, đầu ngón tay hắn cực nhanh lướt ngang túi thơm bên hông ta.
Kiếp trước, ta hoàn toàn không nhận ra động tác nhỏ ấy.
Ba ngày sau, Cẩm y vệ từ trong túi thơm của ta lục ra một khối ngọc bội thuộc về phản đảng tiền triều.
Hơn trăm mạng người Lê gia bị áp ra pháp trường chợ Đông, c/h/é/m đ/ầ/u thị chúng.
Còn Cố Lăng thì dựa vào “đại nghĩa diệt thân”, lập công tố giác mưu phản, đổi lấy thanh mai của hắn đang bị giam trong ngục.
Khi mở mắt lần nữa, ta đã quay lại đúng ngày hôm đó.
Lần này, ta không hề để lộ cảm xúc, chỉ lặng lẽ siết chặt miếng ngọc bội kia trong lòng bàn tay.
“Hôm nay tuy là sinh thần của ta, nhưng cũng nên đến thắp cho lão thái gia một nén hương.”
Ta theo Cố Lăng đến linh đường, nhìn cỗ quan tài sơn đen còn chưa đóng kín.
Nhân lúc không ai để ý, ta lặng lẽ nhét khối ngọc bội đoạt mạng kia vào trong quan tài của Cố lão thái gia.
Muốn tru di cả nhà ta?
Vậy lần này, đến lượt ngươi nếm thử rồi.
1
Cố Lăng đang quay lưng về phía ta, tiếp đón đồng liêu qua lại.
Hắn diễn rất giỏi. Quầng thâm dưới mắt, giọng nói cố ý khàn đi, ai nhìn cũng phải khen một câu hiếu tử hiền tôn.
Ta nhân khoảng trống ngắn ngủi ấy, đi thẳng đến bên quan tài.
Nắp quan tài vẫn chừa lại một khe cuối cùng, để người đến viếng có thể nhìn lão gia tử lần cuối.
Ta lạnh lùng nhìn gương mặt cứng đờ xám ngoét của Cố lão thái gia.
Cổ tay khẽ lật, ta nhét miếng ngọc bội vẫn còn vương hơi ấm của Cố Lăng trong lòng bàn tay vào theo khe hở ấy.
Làm xong mọi chuyện, ta rút một dải vải gai trắng trong chiếc chậu đồng bên cạnh, chậm rãi lau sạch ngón tay.
Cố Lăng vừa hay quay người lại. Thấy ta đứng cạnh quan tài, đáy mắt hắn thoáng hiện một tia kinh ngạc rất khó nhận ra, sau đó nhanh chóng đổi thành vẻ quan tâm dịu dàng.
“Bán Hạ, linh đường âm khí nặng, thân thể nàng yếu, không nên ở lâu. Mau về nghỉ đi.”
Hắn bước lên trước, ánh mắt vô cùng tự nhiên đảo qua túi thơm treo bên hông ta.
Túi thơm vẫn căng đầy, nhìn không ra bất kỳ điểm bất thường nào.
Cố Lăng hoàn toàn yên tâm, khóe môi thậm chí còn cong lên một nụ cười.
Hắn đang cười mạng sống của hơn trăm người Lê gia ta, sắp trở thành đá kê đường cho hắn thăng tiến.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, thần sắc như thường.
“Lão thái gia ra đi thanh thản, chàng cũng phải giữ gìn thân thể. Ba ngày sau lão thái gia hạ táng, ta nhất định sẽ đến tiễn đưa.”
“Được.”
Cố Lăng gật đầu, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta buồn nôn.
“Về nhà chờ ta.”
Ta không dừng lại thêm nửa khắc, xoay người rời khỏi đại môn Cố gia, trực tiếp lên xe ngựa về phủ.
Khoảnh khắc rèm xe buông xuống, vẻ ôn hòa trong mắt ta rút sạch, chỉ còn lại một tầng lạnh lẽo thấu xương.
Về đến Lê gia, ta đi thẳng qua tiền sảnh, lao đến thư phòng của phụ thân.
Lê gia là hoàng thương đứng đầu Giang Nam, hiện nay còn nắm giữ gần một nửa việc buôn gạo và tơ lụa trong kinh thành.
Hôn sự giữa ta và Cố Lăng năm đó là do tổ phụ định ra.
Đời này, ta không thể giả vờ hòa thuận với hắn nữa. Cuộc hôn sự này, ta nhất định phải hủy.
Lúc này, phụ thân đang đứng trước chiếc án lớn bằng gỗ hoàng hoa lê, đối chiếu sổ sách muối dẫn Lưỡng Hoài tháng này.
Thấy ta không gõ cửa đã xông vào, phụ thân nhíu mày.
“Phụ thân, con muốn hủy hôn.”
Ta đi đến trước án, nhìn thẳng vào mắt phụ thân, nói thẳng.
Tay phụ thân đang gảy bàn tính bỗng khựng lại. Người ngẩng mắt nhìn ta.
Trong ánh mắt ấy có kinh ngạc, nhưng không có tức giận.
Người suy nghĩ một lát rồi nói với ta:
“Cố lão thái gia vừa chết, Cố Lăng đang ở đầu sóng ngọn gió. Lúc này hủy hôn, danh tiếng Lê gia còn cần nữa không? Có phải nữ nhân hắn nuôi bên ngoài chọc con không vui?”
Giọng phụ thân rất bình tĩnh, dường như đang nghĩ xem nên khuyên ta thế nào.
Ta trực tiếp ngắt lời người.
“Cố Lăng đã nhét tín vật của phản đảng tiền triều vào túi thơm của con.”
Trong nháy mắt, tay phụ thân khựng lại.
Ta nói bằng giọng bình tĩnh:
“Nữ nhân hắn nuôi bên ngoài là Thẩm Uyển Ninh, con gái của tội thần tiền triều Thẩm Uyên. Cố Lăng muốn lấy đầu hơn trăm người Lê gia chúng ta để đổi lấy sự trong sạch cho Thẩm Uyển Ninh. Thuận tiện mượn công lao đại nghĩa diệt thân để mưu một tiền đồ rực rỡ.”
Từng chuyện kiếp trước hiện lên trước mắt. Ta sẽ không ngốc đến mức cho rằng chỉ dựa vào sức một mình ta là có thể kéo Cố Lăng chết theo.
Chỉ khi gia tộc tin ta, chúng ta mới có thể thoát khỏi kiếp nạn này.
Trong thư phòng yên tĩnh như chết.
Phụ thân đặt bàn tính xuống, nhìn ta chằm chằm.
“Chứng cứ đâu?”
Ta đứng thẳng người, bình tĩnh nhìn người.
“Con đã nhét miếng ngọc bội kia vào quan tài của Cố lão thái gia.”
“Ba ngày sau, Cố lão thái gia xuất linh hạ táng. Đó vốn là thời điểm Cố Lăng đã định để Cẩm Y Vệ đến xét nhà Lê gia chúng ta. Nhưng bây giờ, ngọn lửa ấy sẽ cháy trên đầu Cố gia.”
Phụ thân đột nhiên ngẩng mắt, im lặng trọn một tuần trà.
Trong mắt người hiện rõ sự kinh nghi bất định, hiển nhiên đang suy tính người đứng sau và lợi ích trong chuyện này.
Cố Lăng làm như vậy, chứng tỏ hắn chưa từng đặt Lê gia vào mắt.
Nhưng hắn đã xem thường một thương nhân.
Tình thân ở Lê gia vốn nhạt. Lợi ích gia tộc vĩnh viễn cao hơn tất cả.
Cuối cùng phụ thân cũng mở miệng, ánh mắt trở nên cực kỳ tàn nhẫn.
“Cố gia là thế gia thanh lưu, môn sinh cố lại trải khắp triều dã.”
“Nếu đây là một canh bạc lớn, Lê gia chúng ta phải lấy được con dao nhanh nhất, độc nhất. Trước khi Cố Lăng ra tay, phải nhổ tận gốc Cố gia.”
Ta xoay người đi đến giá cổ vật trong thư phòng, lấy xuống một chiếc hộp gỗ đỏ nặng trĩu.
Đó là vàng thỏi thượng hạng Lê gia dùng để đả thông các mối quan hệ.
“Con dao ấy, con đã chọn xong.”
“Cha, chuẩn bị một nửa gia sản Lê gia. Con muốn đến Bắc Trấn Phủ Ty.”